Showing posts with label religion. Show all posts
Showing posts with label religion. Show all posts

Sunday, July 29, 2007

Linh tinh về Kinh Thánh và Thiên chúa giáo.


http://images.contactmusic.com/images/reviews2/dogma.jpg

Alanis Morissette đóng vai Thượng đế trong phim Dogma.


Copy lại có sửa đổi và bổ sung từ comment bên blog bạn Phanxine.

1. Với đạo Thiên Chúa, Thượng đế (Thiên Chúa) không phải vô nhân ảnh, hình tướng mà là một Thượng đế có tính cá nhân (personified God), có hình tướng. Chính con người cũng được tạo ra dựa trên hình ảnh của Thượng đế. Khái niệm Thượng đế là vũ trụ, là tự nhiên, hay là một quy luật tiềm ẩn nào đó… thì hẳn gần với quan niệm về Đạo của Lạo Tử hay triết học của Spinoza (Einstein cũng theo tư tưởng này của Spinoza), nó khác với tinh thần của Cựu Ước.

2. Chúa trong tôn giáo Nhất thần thường có 2 mặt: Mặt nhân từ, ưu đãi cho những người theo ông và mặt dữ dội, tàn phá, hủy diệt với những kẻ không theo ông, không tin ông hay không thèm đếm xỉa tới ông, tức là sách lược củ cà-rốt và cây gậy. Nó cũng xuất phát từ cái bản năng của con người muốn tìm về một thế lực tuyệt đích nào đó, một quyền lực tối thượng, chịu trách nhiệm về tất cả may mắn/bất hạnh/thành công/tai vạ... cho con người. Và bởi vì nó là tuyệt đối, là cội nguồn nên Chúa (và chỉ có Chúa) đứng trên thiện và ác. Con người chỉ được chấp nhận, tuân thủ ý Chúa và không được phép phán xét hay thắc mắc hay mất lòng tin vào Chúa nếu không sẽ bị trừng trị nghiêm khắc (hoặc là ngay lập tức hoặc là vào ngày tận thế).

3. Nhưng nếu chính xác thì trong Cựu ước, Chúa thể hiện giận dữ và trừng phạt nhiều hơn là ân sủng. Việc trừng phạt của Chúa luôn được coi là có lý với những kẻ không theo đạo Chúa hay đối xử bất công với dân của Chúa (ví dụ giết con trai đầu của người Ai Cập) hay với những kẻ theo đạo Chúa nhưng kiêu hãnh, sa đà theo các tín ngưỡng khác hay lơ là việc thờ Chúa. Trong Kinh Thánh còn có chuyện Chúa bắt Abraham phải giết con trai của mình để chứng tỏ lòng trung thành với Chúa và khi Abraham làm việc đó thì Chúa hài lòng nên đã biến một con cừu thay cho con trai Abraham. Đọc chuyện này thấy hơi giống với chuyện Agamemnon hiến con gái trong Illiad, không biết là có bị ảnh hưởng lẫn nhau hay chỉ là trùng hợp?

4. Hình ảnh Chúa như vậy có phần giống với một người cha nghiêm khắc hay một người tù trưởng trong một bộ lạc sống khắc khổ, đòi hỏi phải có sự tuân thủ tuyệt đối ý chí của kẻ trưởng thượng. Nhưng trong đạo Thiên Chúa, việc tồn tại một Chúa sẵn sàng trừng phạt và chịu trách nhiệm cho mọi thứ kể cả khổ đau và bất công của con người nhưng vẫn đòi hỏi con người không chỉ tôn kính và sợ mà còn phải yêu Chúa liệu có phải mâu thuẫn (đạo Do Thái nhấn mạnh phần sợ, đạo Thiên Chúa nhấn mạnh phần yêu) ?. Người ta có thể yêu một vị Jesus Christ bác ái và sẵn sàng hy sinh (dù tính khí hơi thất thường) nhưng liệu có thể yêu được vị Thiên Chúa luôn giận dữ, sẵn sàng trừng phạt nặng nề nhất với một lỗi dù nhỏ nhất của con người và hình như không bao giờ biết cười?

Khác với đạo Thiên Chúa, đạo Zoroastrianism (Bái hỏa giáo) và đạo Manichaeism (Mani giáo hay Minh giáo khi ở Trung Quốc) có tính nước đôi hơn. Bái hỏa giáo cho rằng có một vị Thượng đế là đấng sáng tạo và Người có hai hiện thân là Thiện và Ác. Giống đạo Thiên Chúa, Bái hỏa giáo cho rằng vào Ngày tận thế, Thiện sẽ toàn thắng trước Ác (nhiều người cho rằng đạo Do Thái lấy khái niệm Ngày tận thế từ Bái hỏa giáo trong thời gian các tu sĩ Do Thái bị đi đày ở Babilon). Như vậy Bái hỏa giáo là Nhất thần giáo nhưng có nhiều tính chất nhị nguyên. Manichaeism thì có tính nhị nguyên khi cho rằng có hai thế lực Thiện và Ác luôn đấu tranh với nhau để giành quyền áp đảo trong vũ trụ và trong mỗi con người. Đạo Manicheism ra đời ở Ba Tư, là một trường hợp khá lý thú trong lịch sử, nó chịu ảnh hưởng từ cả Zoroastrianism, Thiên chúa giáo và Phật giáo và đến lượt nó lại ảnh hưởng trở lại tới Bái hỏa giáo và Thiên chúa giáo (nhất là qua Thánh Augustine- nhà lý luận xuất sắc nhất trong lịch sử của Thiên chúa giáo kể từ khi Thánh Paul qua đời, vốn là tín đồ của Mani giáo trước khi chuyển sang Thiên chúa giáo).

5. Quay lại Cựu ước. Tác giả Cựu ước là ai? Theo truyền thuyết thì là do các nhà tiên tri ở nhiều thời đại của người Do Thái chép lại sau khi được mặc khải cùng Thiên Chúa. Nói chung mặc khải hay không không biết nhưng có điều gần như chắc chắn là Cựu Ước là công trình sáng tạo và ghi chép lịch sử trong nhiều đời của nhiều người (ví dụ các tên sách trong Cựu ước: The Book of Job, Book of Daniel…)

6. Văn minh tinh thần phương Tây dựa trên hai yếu tố quan trong nhất: Hy Lạp và Do Thái (Cựu ước và Tân ước). Đọc Kinh thánh có cái hay ở chỗ nó là một trong những tài liệu cổ nhất còn giữ lại tương đối nguyên vẹn, phản ánh đời sống xã hội và tinh thần của người Do Thái cách đây hàng nghìn năm. Tất nhiên đó là với quan điểm của người không theo đạo, còn với người theo đạo thành tín thì Kinh Thánh phải được coi là chân lý.

7. Hiện nay ở Mỹ còn có các phong trào đòi xét lại thuyết Tiến hóa của Darwin, không cho giảng dạy thuyết này trong trường phổ thông, hoặc nếu không thì đồng thời với thuyết Tiến hóa, nhà trường phải cho giảng dạy thuyết Sáng thế (creationism) như một học thuyết khác, một cách giải thích khác cho sự hình thành thế giới.

8. Có điều đặc sắc là trong khi hầu hết thế giới cổ đại đều theo đa thần giáo thì một bộ lạc nhỏ bé
người Do Thái ở sa mạc Tây Á lại tôn thờ một vị thần duy nhất và rồi dần dần vị thần ấy sẽ được tôn thờ ở khắp thế giới, dưới các hình tướng và tên gọi khác nhau. Tại sao quá trình phát triển của loài người lại gắn với sự bành trướng của Nhất thần giáo và sự thu hẹp của Đa thần giáo? Liệu đó là một sự tình cờ hay là có một quy luật nào đó?

Đức tin và Tôn giáo (tiếp)

Kết quả vote về Đức tin và Tôn giáo.

Tổng số phiếu vote: 58.

Phật giáo: 28%

Thiên chúa giáo: 10% trong đó chia đều cho Công giáo 5% và Tin Lành 5%

Vô thần hay không theo một đức tin tôn giáo nào: 36%

Tín ngưỡng truyền thống (thờ cúng ông bà, thần phật…nhưng không theo một tôn giáo có tổ chức nào): 17%

Không nằm trong số nêu trên: 9% (có thể do chịu ảnh hưởng của nhiều hơn một tôn giáo hay theo các tín ngưỡng khác).

Như vậy có thể thấy trong mẫu này, có tới hơn 1/3 người điều tra tự nhận mình là Vô thần, không mang bất cứ niềm tin tôn giáo nào, mặc dù tớ nghĩ nhiều người trong số họ vẫn thờ cúng tổ tiên hay đôi khi cũng có thể đi chùa.

Gần gũi với nhóm này là nhóm tin tưởng vào tín ngưỡng truyền thống (chiếm khoảng 1/6). Nhóm này về cơ bản cũng không tin vào một tôn giáo chính thống nào nhưng lại đặt nhiều niềm tin hơn nhóm vô thần vào tập tục truyền thống thờ cúng ông bà (trong đó có cả các yếu tố tôn giáo du nhập như thờ thần thánh, thờ các vị Phật như các vị thần). Tóm lại nhóm này là nhóm tin vào đa thần. Tổng cộng hai nhóm này chiếm hơn một nữa của mẫu (53%), chính là nhóm hợp thành yếu tố Lương trong cách phân loại tôn giáo ở Việt Nam trước kia.

Tiếp theo là Phật giáo chiếm hơn 1/4 (28%). Những người tự nhận mình là tín đồ Phật giáo, theo tớ hiểu là những người thực sự tin tưởng vào giáo lý của đạo Phật, chứ không phải chỉ đi chùa như một hình thức tín ngưỡng cổ truyền. Còn lại 10% là đạo Thiên chúa trong đó chia đều cho Công giáo và Tin Lành.

Nhìn chung, tớ nghĩ tuy mẫu này là nhỏ và cách poll thiếu khoa học, các câu hỏi chưa chính xác lắm và không thể kiểm soát được đối tượng trả lời nhưng nó tương đối chính xác trong việc phản ánh niềm tin tôn giáo ở Việt Nam. Có hơn một nửa người vote là vô thần hay đa thần. Các tôn giáo chính thống chỉ chiếm chừng gần 40%. Việt Nam vẫn nằm trong số rất ít quốc gia có đa số dân chúng không theo một tôn giáo có tổ chức nào.

Wednesday, July 25, 2007

Tôn giáo và đức tin

The image “http://www.halexandria.org/images/why_religion.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.




Trả lời comment của Oshin ở topic này, nghĩ tới vấn đề tôn giáo. Tình cờ hôm qua nói chuyện với ông thầy, ông này cũng hỏi là mày theo tôn giáo nào hay không theo tôn giáo. Mình bảo thì cũng hơi hơi theo Phật giáo nhưng mà một năm chắc đi chùa một lần, cũng có năm nhiều hơn ;). Mình cũng có một niềm tin vừa phải vào một số thứ như nhân quả, duyên, và ở mức độ ít hơn là luân hồi. Nhưng mà bảo mình có phải Phật tử không thì chắc mình. Hỏi mình có tin vào một Đấng sáng tạo toàn năng không, mình cũng không thể nói là mình tin. Thôi hay tự nhận là non-practicing Buddhish? Nhưng đạo Phật hình như cũng không mâu thuẫn với vô thần (atheism), thậm chí có lẽ có thể hiểu đạo Phật gần với một tôn giáo vô thần hơn cả.


Những người có một niềm tin tôn giáo dù là Phật giáo, Thiên Chúa giáo hay Hồi giáo có lẽ đều tìm được sự thư thái và một thái độ sống có chuẩn mực như tôn giáo họ yêu cầu. Có lẽ họ sẽ tìm thấy sự bình an hơn dù tôn giáo họ theo là gì đi nữa (tất nhiên không kể tới các trường hợp cuồng tín). Như thế việc theo một tôn giáo nào đó liệu có tốt hơn không theo tôn giáo không?

Mấy nhận định này dưới đây có thể sẽ gây khó chịu cho các bạn theo đạo, cho tớ xin lỗi trước.


Kể ra trong các tôn giáo lớn thì có lẽ đạo Phật vẫn là rộng mở hơn cả. Đạo Hồi thì là đạo của sắc dân du mục, lại có truyền thống lấy man rợ đè văn minh ngay từ khi mới hình thành nên nói chung ít có cảm tình. Đạo Thiên Chúa cũng có nhiều điểm hay nhưng lại lấy cội nguồn từ đạo Do Thái bắt người ta sinh ra đã là có tội và còn dọa người không tin vào đạo là phải xuống hỏa ngục. Kể ra mình rất kính trọng Jesus- trong ba vị sáng lập ba tôn giáo có mình Jesus phải chịu khổ cực nhất cả khi sống và khi chết- Jesus nói năng phát biểu cũng hay nữa, rất cận nhân tình và giàu tình nhân đạo. Kinh Thánh đạo Thiên Chúa cũng hay, nhiều câu chuyện ngụ ngôn thú vị, có thể coi như một cuốn từ điển bách khoa thời cổ đại còn được lưu lại khá hoàn hảo. Nhưng nếu theo đạo Thiên chúa (dù Tin lành hay Công giáo) thì mình cảm thấy không đúng với những gì mình tin. Vậy cái gì làm mình không trở thành tín đồ Phật giáo theo đúng nghĩa (như một số người bạn cả ngòai đời và trên blog)? Hmm, cũng không rõ. Có thể là vì đạo Phật chưa thuyết phục được mình ở cách thức giải quyết vấn đề. Mình còn cảm thấy tính yếm thế, gần với chủ nghĩa hư vô trong Phật giáo. Mà đã yếm thế và hư vô thì theo hay không theo cũng vậy, cuộc sống trong nhân gian đã sẵn vô nghĩa rồi, hạnh phúc và khổ đau chẳng khác gì nhau, đều ngắn ngủi trong từng giây phút thì nhọc công mà làm gì. Tóm lại là vẫn chưa tới duyên cho tôn giáo. Cũng có thể do cái tôi còn lớn quá?

Nhưng mà ngẫm thử cả thế giới này hầu như ai cũng theo một tôn giáo nào đó, chắc chỉ có ở một số ít nước như Việt Nam, tỷ lệ những người không theo tôn giáo nào mới cao như thế- cũng là một di sản của thời XHCN.

Làm thử một cái poll.

Bạn tự cho mình là có đức tin nào?
Phật giáo
38
Công giáo (Catholic)
14
Tin lành (Protestant)
7
Hồi giáo
2
Vô thần (không theo tôn giáo nào)
26
Tín ngưỡng truyền thống (thờ ông bà+ thần thánh)
14
Hòa Hảo
0
Cao Đài
1
CNCS
3
Không nằm trong số trên (trả lời cụ thể)
7
Sign in to vote