Sunday, July 20, 2008

Entry for July 19, 2008

Trong khi xem phim The Dark Knight, tôi hầu như hoàn toàn bị cuốn hút bởi nhân vật The Joker với diễn xuất xuất sắc của Heath Ledger. Nhưng đến khi nghĩ lại thì nhân vật thực sự của phim vẫn là Batman, chàng hiệp sĩ của bóng tối.

Điều khiến Batman khác hẳn các superhero khác có lẽ là ở một niềm tin vào sứ mệnh của anh. Và đó cũng là điều khiến hai tập phim Batman của Nolan đi ra ngoài phạm vi của một phim giải trí superhero để thành những bộ phim có ý nghĩa triết lý về cuộc sống, về con người, về những tình thế con người phải lựa chọn. Batman là một superhero đặc biệt hơn cả, ở anh không có khả năng gì siêu nhiên, anh chỉ là một con người bình thường và trở thành siêu nhân từ những nỗ lực của mình, sự run rủi của số phận (trong đó là cả những bất hạnh).

Càng nghĩ càng thấy Batman giống với hình tượng Jesus, cả ở những niềm tin (conviction) của anh, ở ước mong cứu vãn Gotham, thành phố bệnh tật và tối tăm, ở cả niềm tin không bao giờ lấy đi tính mạng người khác cho dù đó là ai, và sẵn sàng hy sinh vì người khác. Batman có lẽ là superhero duy nhất không bao giờ giết người. Và cũng như Jesus Christ, Batman hoàn toàn cô đơn, luôn bị hiểu lầm, và bị người đời đối xử tệ bạc. Cuối phim là cảnh anh bị chính quyền thành phố Gotham săn đuổi như người Do Thái từng săn đuổi Jesus. Khuôn mặt khắc khổ của Chritian Bale, ánh mắt cô độc, u buồn của anh này lại càng gợi ra hình ảnh này.

Trong Batman Begins, đối thủ của Batman là người thầy của anh, Ra's al Ghul, thủ linh Liên đoàn bóng tối. Ra's al Ghul tự cho mình sứ mệnh phải hủy diệt Gotham, vì thành phố này đã trở nên nhơ nhuốc và tội lỗi. Chi tiết này dễ gợi nhớ tới việc các thiên sứ được Thượng đế phái tới Sodom và Gomorrah để hủy diệt hai thành phố tội lỗi này.
Ra's al Ghul và Liên đoàn bóng tối cũng tự cho mình quyền và nhiệm vụ tương tự các vị thiên sứ đó. Gotham chỉ được cứu nhờ Batman, the Dark Knight. Cũng như trong Kinh Thánh, Jesus đã cứu chuộc tội lỗi của thế giới, và trở thành Christ. Và nhà tỷ phú Bruce Wayne thì trở thành Batman.


Trong The Dark Knight, đối thủ chính của Batman là The Joker. Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh u ám của Batman, The Joker là một kẻ hay đùa, và với những trò đùa của y, thường thi người bị y đùa sẽ phải trả giá bằng cái chết, hoặc của mình, hoặc của người khác, và thường thì y cho phép kẻ đó có thể chọn.
I started a joke, which started the whole world crying. Nếu Batman có hình ảnh của Christ thì the Joker có hình tượng gần gũi với quỷ Mephistopheles trong huyền thoại Faust. Mephistopheles luôn xuất hiện, đùa cợt với những dục vọng của con người, ban cho họ lựa chọn, và tạo cơ hội cho họ bộc lộ những hèn hạ, thấp kém nhất của mình, và kết cục luôn là hủy diệt. Đó cũng là những gì The Joker đã làm, y đùa cợt với cả thế giới, chứng minh rằng loài người ti tiện, hèn hạ và ích kỷ và tất cả (chỉ trừ Batman) đều có thể trở nên đồi bại.

Ở một góc độ khác, The Joker là một kẻ hư vô (nihilist) tuyệt đối. Y chối từ đạo đức, giá trị cuộc sống, lòng tốt, vị tha, tình yêu...Khuôn mặt của The Joker giống như nhân vật Người đàn ông mang bộ mặt cười trong tiểu thuyết cùng tên của Hugo, với chiếc miệng ngoác rộng như kẻ lúc nào cũng cười. Trong The Dark Knight, y xuất hiện như một thứ biếm họa về loài người, nhưng là một thứ biếm họa khiến người ta phải sợ hãi. The Joker là đỉnh cao của cái ác, là cái ác ở mức độ hoàn hảo của nó, đã hoàn toàn loại trừ mọi cảm xúc như sợ hãi, mặc cảm, tội lỗi..., chỉ còn là một khoái cảm, một sự ham thích khiến cho con người trở nên suy đồi.

Nhân vật quan trọng thứ ba trong The Dark Knight hẳn là Two-Face. Nếu như Batman là Dark Knight, là hiệp sĩ của bóng tối thì Two-Face từng là hiệp sĩ của ánh sáng (White Knight) trước khi sa đọa thành kẻ xấu. Tính cách của cả Dark Knight và Two-Face đều xảy ra quá trình biến chuyển bởi các bi kịch cá nhân (với Dark Knight, đó là cái chết cha mẹ và với Two-Face là cái chết của một người mà anh ta yêu quý nhất), nhưng đó là quá trình ngược nhau. Batman đi từ ý định trả thù, máu đền máu, từ kẻ luôn sợ hãi bóng tối và lũ dơi trở thành người chấp nhận hy sinh, không bao giờ lấy tính mạng người khác, và đồng hành cùng bóng tối để làm việc thiện. Two-Face thì ngược lại, từ kẻ không bao giờ chấp nhận hai mặt của cuộc sống (đến đồng xu cũng chỉ có một mặt) đến quan niệm sống rằng tất cả mọi thứ, tốt và xấu, may mắn và bất hạnh, sống và chết đều thuần túy chỉ là cơ hội (chance), là xác suất.

Ở cuối phần 2 có cái chết của Two-Face nhưng rất có khả năng là Two-Face chưa chết (như trong comic book thì hình như Two-Face không chết dễ dàng thế?).

Trong con mắt của đạo diễn Nolan, những người bình thường trong phim nhìn chung khá tồi tệ. Cư dân thành phố Gotham hèn nhát, thụ động và ích kỷ. Họ e sợ Batman bởi vì Batman không giống họ. Đối với họ, Batman cũng không khác The Joker là mấy, đều xa lạ như những sinh vật ở thế giới khác. Người hùng của họ phải là Two-Face, kẻ có hai bộ mặt tốt xấu như những người bình thường khác, chứ không thể là một Người Dơi (và dơi thì không phải chim cũng không phải thú). Ở đây, sự đón nhận của công dân thành Gotham với Batman khác hẳn những gì người dân đối với Spiderman. Spiderman là con người của công chúng, còn Batman thì không. Anh chỉ là con người của công chúng khi khoác bộ dạng của một nhà tỷ phú trẻ, đến dự dạ tiệc bằng trực thăng với các cô nàng diễn viên xinh đẹp. Trong xã hội hiện đại, trong những thành phố Gotham với những tòa nhà chọc trời phủ kính vô hồn, nhà tỷ phú Bruce Wayne mới thực sự là siêu anh hùng, chứ không phải gã Batman, với gã này thì họ cần lùa chó săn đuổi và sẵn sàng hy sinh ngay khi gặp nguy hiểm đầu tiên để bảo vệ cuộc sống "yên bình" của họ.

Tuy nhiên, Nolan cũng chứng tỏ rằng con người có thể suy đồi, có thể hèn nhát, có thể ích kỷ nhưng không phải lúc nào cũng vậy, và ngay cả khi suy đồi thì
họ cũng không hề dễ đoán như The Joker, nhà lập kế hoạch hoàn hảo và vĩ đại nhất, vẫn tưởng. Trong phim, the Joker chỉ gặp phải hai bất ngờ duy nhất trong chuỗi kế hoạch siêu việt của y: bất ngờ thứ nhất là Dark Night thực sự là kẻ không thể sa ngã, luôn luôn chính trực và có lòng nhân. Bất ngờ thứ hai là sự lựa chọn của một số công dân thành phố Gotham khi y đưa ra cho họ một bài toán lựa chọn, liên quan tới tính mạng của họ.




http://www.toxicshock.tv/news/wp-content/uploads/poster_dark_knight_joker.jpg


The Joker

Saturday, July 19, 2008

Entry for July 19, 2008

Mấy hôm nay thấy các báo và các blog nhà báo nói nhiều tới vụ một anh nhà báo đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ bị anh con rể bà Tư Hường đấm chảy máu cam. Có vẻ các nhà báo hết sức bất bình, từ đó còn lôi ra một loạt vụ làm ăn "có vấn đề" của nhà tư sản Tư Hường như việc thông đồng với chính quyền Khánh Hòa cướp đất của dân để xây khu du lịch với giá đền bù vài trăm đồng/ m2.

Thực sự mình chẳng lấy làm bất bình gì lắm cho anh nhà báo bị đấm, dù có thể anh bị đấm oan và thằng cha đấm anh đúng là một thằng trọc phú rất láo. Nhưng các anh nhà báo ở đâu khi bà Tư Hường mới cướp đất của dân? Các anh nhà báo ở đâu khi người dân bất bình vì bị chính quyền cướp đất làm thơ vè "nói xấu cán bộ", rồi bị bắt và xử tù treo? Cú đấm vào miệng và mũi của anh nhà báo có so sánh với những việc như thế này: công an bắn chột mặt một người dân chỉ vì anh này dám cãi lại công an khi bị đuổi về nhà? Hay một con mắt chột của người dân thường không có giá trị bằng vài giọt máu mũi của nhà báo? Và chả nhẽ đến bây giờ các nhà báo mới biết có nhiều doanh nhân giàu có là trọc phú, vô văn hóa và vẫn coi nhiều người trong nghề báo như những kẻ viết thuê? Tại sao họ cứ làm như họ đang sửng sốt?

Cái sự việc ầm ĩ của các nhà báo khi đồng nghiệp bị đánh phải chăng là phản ứng khi họ cảm thấy cái quyền lực thứ tư của họ chỉ là quyền lực giấy. Họ không chỉ phải sợ hãi, câm lặng khi chính quyền quyết định bắt người, và ngoan ngoãn nộp phạt khi bị phạt tiền. Giờ đến cả giới doanh nhân cũng coi họ chẳng ra gì, khi một thằng oắt con 16 tuổi cũng có thể dí cái thẻ tác nghiệp vào mặt họ mà bảo rằng
: “Mày phải biết rằng có cái thẻ này là do tiền của gia đình tao bỏ ra”. Vâng, ngòi bút là sức mạnh, ngòi bút là quyền lực nhưng là khi ngòi bút được tự do. Chứ còn khi ngòi bút bị chi phối quá nhiều bởi những sức mạnh thực sự, như cây roi của ông Doãn, cái gậy của ông Hồng Anh, như đồng tiền của bà Hường, thì xin đừng ảo tưởng rằng ngòi bút cũng là quyền lực. Tất nhiên một số người trong số họ vẫn có quyền lực, như khi ông gì nhà báo bụng phệ có quyền tham gia quyết định ẻm nào trúng hoa hậu và được chụp ảnh ôm eo các em thí sinh trên bãi biển. Nhưng đó là thứ quyền lực có điều kiện, trên cơ sở thỏa thuận ngầm giữa các bên. Và cả cái quyền lực đó cũng run rẩy như lá tre trong gió, rất dễ bị tước đi nếu họ vi phạm những nguyên tắc bí ẩn nào đó, động chạm tới các quyền lực thực sự kia.

Thỉnh thoảng đọc blog một số nhà báo, lại thấy các nhà báo bàn nhau về chuyện các nhà báo đồng nghiệp của họ, anh A, chị B, ông C, định bỏ nghề. Khi đọc thế, tự nhiên tôi có ý nghĩ: so pathetic, so self-pitious. Thậm chí có nhà báo còn tự giễu bằng cách ví nghề nhà báo với một số nghề không lành mạnh (và các chị em làm nghề này vẫn hay kêu là: em sẽ bỏ nghề khi nào em đủ tiền lấy chồng và lo cho bố mẹ ở nhà bị bệnh). Nếu họ cảm thấy thực sự nghề của mình ngày càng chật chội, mất tự do, hạ nhân phẩm, phải thỏa hiệp quá mức thì họ cứ bỏ nghề đi, việc gì mà cứ phải hễ ai động vào là lại than vãn là đến bỏ nghề mất thôi? Nhưng nếu thống kê thì tôi nghĩ chắc khó tìm ra được trường hợp nhà báo nào thực sự bỏ nghề (chứ không phải chỉ nói suông) vì những việc như anh Hải, anh Chiến bị bắt, anh gì đưa tin hoa hậu bị đấm sưng miệng?

Entry for July 19, 2008

Vài nhận xét về Dark Knight.
- Phim này có phần hơi bị đánh giá quá cao khi trên IMDB đang ở vị trí số 3, với 9.6/10 (hơn 7000 votes).
- Nhưng nếu so sánh các phim dựa trên comic book thì Dark Knight vẫn là phim hay nhất, có lẽ là phim comic book đầu tiên khiến người xem thực sự xem như một phim drama chứ không phải thuần túy như một phim giải trí về các vị siêu nhân tung hoành trên thế giới.
- Diễn xuất của Heath Ledger rất xuất sắc, nhân vật Joker của Ledger cũng rất hay, vừa khiến người xem sợ hãi trước Joker đáng sợ nhưng vẫn tạo ra được một sự gần gũi nào đó, như thể đó là phần u tối của mỗi người, với ham muốn tàn phá, hủy diệt đi tới tận cùng, chứ không chỉ là một tên siêu tội phạm. Tham vọng của y là muốn lột mặt nạ của thế giới, cho thấy bản chất ích kỷ, hèn hạ của con người. Và y cũng khoái chơi game như lão già trong phim Saw.
- Nhân vật Joker của Ledger khiến cho vai Batman của Christian Bale, cũng là một diễn viên tài năng hàng đầu của Holywood có phần nào bị mờ nhạt trong phần này. Batman trong phần này đã trở thành một biểu tượng, những dằn vặt riêng tư và các mối quan hệ cá nhân của anh không còn thực sự đáng chú ý và khơi gợi quan tâm nữa.
- Hai nhân vật Dent và Rachel khá mờ nhạt, không thuyết phục. Rachel giống như một tấm bưu thiếp, phẳng phiu, với câu chữ rõ ràng trên đó. Dent thì có quá trình phát triển tâm lý hơi là lạ, không thuyết phục lắm, một tín đồ mới cải đạo của chủ nghĩa hư vô nhưng mình vẫn khó hiểu tại sao chú này lại cải đạo, đang từ hiệp sĩ thánh chiến sang thành kẻ hư vô chủ nghĩa, gặp việc gì cũng tung đồng xu lên giống như chú sát thủ trong No Country for Old Man.
- Cốt truyện hơi rối, trùng trùng điệp điệp, hơi tham quá khiến khán giả xem nhiều khi hơi mệt. Có thể nếu xem lại lần hai mới hiểu kỹ được nội dung hơn.
- Gotham City không còn là thành phố của bóng tối và tội lỗi, đầy tính huyền bí như bước chân từ trong Kinh Cựu ước ra,
như trong phần Batman Begins. Gotham giờ là bãi chiến trường, có phần nào như Chicago của Al Capone hay New York của The Godfather.
- Không hiểu sao nhiều người thích Iron Man, mình cảm thấy phim đó rất chán.


Entry for July 19, 2008

After Love

Jak Gilbert

He is watching the music with his eyes closed.

Hearing the piano like a man moving

through the woods thinking by feeling.

The orchestra up in the trees, the heart below,

step by step. The music hurrying sometimes,

but always returning to quiet, like the man

remembering and hoping. It is a thing in us,

mostly unnoticed. There is somehow a pleasure

in the loss. In the yearning. The pain

going this way and that. Never again.

Never bodied again. Again the never.

Slowly. No undergrowth. Almost leaving.

A humming beauty in the silence.

The having been. Having had. And the man

knowing all of him will come to the end.


Sau tình yêu

Anh ngắm âm nhạc bằng đôi mắt nhắm.

Nghe tiếng dương cầm như một người

đi qua khu rừng, nghĩ bằng xúc cảm.

Dàn nhạc ở trên cây, trái tim bên dưới,

từng bước một.

Đôi khi, tiếng nhạc nhanh hơn,

Nhưng rồi luôn trở lại với tĩnh lặng,

Như một người nhớ và hy vọng.

Điều đó ở trong ta, hiếm khi được để ý.

Có lẽ đó là khoái cảm trong mất mát.

Trong khao khát. Nỗi đau đi qua.

Không bao giờ trở lại.

Không bao giờ hiện hình nữa.

Không bao giờ lần nữa.

Chậm chạp. Không bụi cây. Gần ra đi.

Cái đẹp ngân nga trong tĩnh lặng.

Cái đã từng là. Từng có. Và người biết

tất cả về anh sẽ tới kết thúc.



Courting Forgetfulness

Robert Bly


It’s hard to know what sort of rough music

Could send our forgetfulness back into the ground,

From which the gravediggers pulled it years ago.


The first moment of the day we court forgetfulness.

Even when we are fully awake, a century can

Go by in the space of a single heartbeat.


The life we lose through forgetfulness resembles

The earth that sticks to the sides of plowshares

And the eggs the hen has abandoned in the woods.


A thousand gifts were given to us in the womb.

We lost hundreds during the forgetfulness of birth,

And we lost the old heaven on the first day of school.


Forgetfulness resembles the snow that weighs down

The fir boughs; behind our house you’ll find

A forest going on for hundreds of miles.


Robert, it’s to your credit that you remember

So many lines of Rilke, but the purpose of forgetfulness

Is to remember t
he last time we left this world.



Tỏ tình với quên lãng


Thật khó biết thứ âm nhạc thô ráp nào

Có thể đưa quên lãng của ta trở về mặt đất

Nơi những phu đào mộ lôi nó ra từ nhiều năm trước.


Khoảnh khắc đầu tiên trong ngày chúng ta có thể lãng quên

Ngay cả khi ta thức, thế kỷ có thể trôi đi

Trong một nhịp đập của trái tim.


Ta đánh mất cuộc đời bằng lãng quên

Giống như mảnh đất bám vào rìa lưỡi cày

Và những quả trứng con gà mái bỏ rơi trong rừng.


Ta nhận một nghìn quà tặng thuở lọt lòng

Ta đánh mất hàng trăm thứ trong sự lãng quên tại khoảnh khắc sinh,

Và đánh mất thiên đường xưa ngày đầu tiên đi học.


Lãng quên giống như bông tuyết trĩu nặng cành linh sam;

Sau nhà mình, bạn sẽ thấy

Một cánh rừng trải dài hàng trăm dặm.


Robert, bạn may mắn khi nhớ những câu thơ của Rilke

Nhưng mục đích của lãng quên

Là nhớ tới lần cuối cùng chúng ta rời xa thế giới.

Thursday, July 17, 2008

Entry for July 17, 2008

Oh NOOOO, poor me :(.
Bọn bưu điện Mỹ (USPS) đã bỏ dịch vụ gửi M-bag (chuyên cho sách vở tài liệu) đường mặt đất. Trước kia giá gửi M-bag đường mặt đất chỉ chừng $1/pound (450 gram).
Còn bây giờ biểu giá gửi M-bag đường không của USPS về Việt Nam là $4.2/pound img
Mà một quyển sách trung bình cũng phải 1 pound :((.
Cả đống sách của mình giờ có cách nào gửi về Việt Nam được. Chi phí tăng gấp 4.
Bọn độc quyền thối tha :(

Wednesday, July 16, 2008

Entry for July 16, 2008

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "Cay bang thoi gian - Ngoc Tan

\t \t C\u00e2y b\u00e0ng th\u1eddi gian
Nh\u1ea1c: L\u00ea Vinh
Th\u01a1: Nguy\u1ec5n B\u1ea3o Ch\u00e2n
Ca s\u0129: Ng\u1ecdc T\u00e2n

C\u00f3 ai ch\u1edd anh, ai ch\u1edd anh d\u01b0\u1edbi m\u01b0a
Nh\u01b0 ng\u00e0y x\u01b0a em t\u1eebng ch\u1edd \u0111\u1ee3i
\u0110\u00f4i vai \u01b0\u1edbt \u0111\u1ea7m m\u00e1i \u0111\u1ea7u t\u00f3c r\u1ed1i
C\u00e2y b\u00e0ng xanh l\u1eb7ng l\u1ebd b\u00ean \u0111\u01b0\u1eddng

C\u00f3 ai ch\u1edd anh, ai ch\u1edd anh n\u1eefa kh\u00f4ng
Em ra \u0111i \u0111\u00eam m\u01b0a th\u00e0nh c\u1ed5 t\u00edch
K\u1ef7 ni\u1ec7m x\u01b0a c\u00f2n l\u1ea1i nh\u1edb th\u01b0\u01a1ng
M\u1ed9t m\u00ecnh anh ch\u01a1 v\u01a1 h\u1eddn tr\u00e1ch
L\u00e1 b\u00e0ng \u01a1i gi\u1edd bay n\u01a1i \u0111\u00e2u...

Xa nhau anh nh\u1eadn m\u1ecdi l\u1ed7i v\u1ec1 anh
ch\u1ec9 mong sao \u0111\u1eebng nh\u1ea1t nho\u00e0 k\u1ef7 ni\u1ec7m
Xa nhau anh mong em \u0111\u1eebng l\u00e3ng qu\u00ean
v\u00e0 th\u1eddi gian \u0111\u1eebng t\u00e0n phai l\u00e1 b\u00e0ng
Xa nhau anh th\u00e0nh h\u1ea1t m\u01b0a lang thang
th\u00e8m lay \u01b0\u1edbt v\u00f2m c\u00e2y xanh c\u0169
Xa nhau anh kh\u00f4ng qu\u00ean \u0111\u01b0\u1ee3c n\u1ed7i nh\u1edb
Gi\u00e1 nh\u01b0 tr\u1edf l\u1ea1i qu\u00e1 kh\u1ee9
C\u00f3 c\u00f2n em \u01b0\u1edbt l\u1ea1nh \u0111\u1ee9ng ch\u1edd...
");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for July 16, 2008

Nhạc Phan Huỳnh Điểu cả trong những bài hào hùng vẫn trữ tình và lãng mạn.


Hành khúc ngày và đêm

Sáng tác: Phan Huỳnh Điểu
Thơ: Bùi Công Minh

Rất dài và rất xa,
Là những ngày thương nhớ.
Nơi cháy lên ngọn lửa,
Là trái tim thương yêu,
Là trái tim yêu thương...

Anh đang mùa hành quân pháo lăn dài chiến dịch
Bồi hồi đêm xuất kích chờ nghe tiếng pháo ran.
Ngôi sao như mắt anh trong những đêm không ngủ.
Giáo án em vẫn mở cho ánh sao bay vào.

Ngày và đêm xa nhau đâu chỉ dài và nhớ,
Thời gian trong cách trở đốt cháy ngời tình yêu.
Pháo anh lên đồi cao nã vào đầu giặc Mỹ,
Bục giảng dưới hầm sâu em cũng là chiến sĩ.
Cái chết cúi gục đầu,
Cuộc đời xanh tươi trẻ ngày đêm ta bên nhau,
Những đêm ngày chiến đấu,
Ngày đêm ta bên nhau những đêm ngày chiến đấu.
Đêm ngày trong chiến đấu, anh với em sống vẫn gần nhau.


yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA


");To view this multimedia content, please enable Javascript.
Hanh khuc ngay va dem - Lan Anh

Sunday, July 13, 2008

Entry for July 13, 2008

img

1. Tấm biển này có thể là ở Hongkong.
2. HK$100 = US$13.
3. Malay girls có lẽ không nhất thiết là Malay girls mà có thể bao gồm cả Indo girls.
4. Xem ra
Hongkong vẫn chưa là điểm đến của Vietnamese girls, như Singapore?

Link:What’s wrong with Malay girls?

Friday, July 11, 2008

Entry for July 11, 2008

Ngày xưa nghe nói Tuyên phi Đặng Thị Huệ sai thị nữ cầm kéo ra chợ, nếu nghe thấy ai hát câu ca dao chế giễu bà với quận Huy "Trăm quan có mắt như mờ. Để cho Huy Quận vào rờ Chánh cung." là xẻo lưỡi. Nhưng tiếng là vậy thôi chứ sử không ghi lại trường hợp nào bị bà Tuyên phi xinh đẹp và ghê gớm ấy xẻo lưỡi cả.

Còn bây giờ, làm thơ xúc phạm lãnh đạo thì cũng bị đi tù (dù là tù treo). Rõ là Việt Nam tôn trọng nhân phẩm con người hơn hẳn các nước phương Tây vì ở các nước này làm thơ, làm phim, diễn tấu hài, viết sách, viết blog chửi bới các cán bộ lãnh đạo như Bush, Cheney...không thấy ai bị truy tố hay xử tù cả.

Người dân Việt bị chính quyền lấy đất (có thể với lý do chính đáng hay không chính đáng) có thể làm gì? Khởi kiện thì đã có mấy người đứng đơn khởi kiện bị bắt vào tù hay bị tống vào nhà thương điên. Kéo nhau bầu đoàn thê tử ra Hà Nội, ra Sài Gòn để biểu tình ngồi, biểu tình nằm trước cửa các nhà tiếp dân của Đảng và Chính quyền thì nửa đêm bị xe công an, dân phòng hốt trụi, đưa lại quê quán theo phong cách Đà Nẵng hốt dân ăn xin cho sạch sẽ thành phố. Đến làm thơ làm vè bày tỏ bức xúc thì cũng trở thành tội hình sự để bị tù treo!

Cái kéo của bà Đặng Tuyên phi nếu còn lại đến nay, hẳn không thiếu chỗ dùng.

Kể ra vụ này các báo nên tìm hiểu để viết mới phải, thay vì chỉ đăng lại mẫu tin ngắn ngủi của TTXVN.


Tù treo vì làm thơ xúc phạm lãnh đạo tỉnh

"Bức xúc trong việc bị chính quyền thu hồi đất, ông Lương Văn Quý và Trần Quốc làm thơ vè với nội dung xúc phạm danh dự đến một số cán bộ lãnh đạo Đảng, chính quyền tỉnh và thị xã Gia Nghĩa.

Ngày 9/7, TAND thị xã Gia Nghĩa mở phiên tòa sơ thẩm, tuyên phạt Lương Văn Quý (44 tuổi, phường Nghĩa Tân), Trần Quốc (60 tuổi, phường Nghĩa Thành) về tội làm nhục và xúc phạm danh dự người khác, mức án tù treo lần lượt 15 và 9 tháng.

Theo cáo trạng của VKSND tỉnh Đắk Nông, nguyên nhân việc làm của họ là do bức xúc trong việc bị chính quyền địa phương thu hồi đất để xây dựng công trình công cộng và trụ sở làm việc của các cơ quan nhà nước."


Wednesday, July 09, 2008

Entry for July 09, 2008

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "



Whitney Houston


Nh\u00e2n tr\u00ean blog b\u00e1c Ho\u00e0ng Linh nh\u1eafc t\u1edbi qu\u1ed1c ca Hungary, nh\u1edb t\u1edbi qu\u1ed1c ca M\u1ef9 c\u00f3 t\u00ean l\u00e0 \u201cL\u00e1 c\u1edd sao v\u1ea1ch\u201d (The Star-Spangled Banner).

T\u00e1c gi\u1ea3 b\u00e0i th\u01a1 \u0111\u01b0\u1ee3c ph\u1ed5 nh\u1ea1c n\u00e0y l\u00e0 Francis Scott Key, m\u1ed9t nh\u00e0 th\u01a1 nghi\u1ec7p d\u01b0. Key s\u00e1ng t\u00e1c b\u00e0i n\u00e0y n\u0103m 1814, trong khi n\u01b0\u1edbc M\u1ef9 \u0111ang c\u00f3 chi\u1ebfn tranh v\u1edbi Anh, th\u01b0\u1eddng g\u1ecdi l\u00e0 Chi\u1ebfn tranh 1812 (d\u00f9 th\u1ef1c t\u1ebf l\u00e0 chi\u1ebfn tranh k\u00e9o d\u00e0i t\u1eeb 1812 t\u1edbi 1815). Cu\u1ed9c Chi\u1ebfn tranh 1812 n\u00f3i chung \u00edt \u0111\u01b0\u1ee3c ng\u01b0\u1eddi M\u1ef9 nh\u1eafc t\u1edbi do trong cu\u1ed9c chi\u1ebfn n\u00e0y, v\u00e0o n\u0103m 1814 ng\u01b0\u1eddi Anh \u0111\u00e3 l\u1ea7n ti\u1ebfn v\u00e0o Washington D.C. v\u00e0 \u0111\u1ed1t ch\u00e1y Nh\u00e0 Tr\u1eafng v\u00e0 Nh\u00e0 Qu\u1ed1c h\u1ed9i M\u1ef9 \u0111\u1ec3 tr\u1ea3 th\u00f9 vi\u1ec7c ng\u01b0\u1eddi M\u1ef9 n\u0103m tr\u01b0\u1edbc \u0111\u00f3 chi\u1ebfm v\u00e0 \u0111\u1ed1t th\u00e0nh York (nay l\u00e0 Toronto) c\u1ee7a Canada g\u1ed3m c\u00f3 c\u1ea3 nh\u00e0 Qu\u1ed1c h\u1ed9i Canada. Tuy l\u1ecbch s\u1eed g\u1ecdi s\u1ef1 ki\u1ec7n n\u00e0y l\u00e0 \u0110\u1ed1t ch\u00e1y Washington (Burning of Washington) nh\u01b0ng th\u1ef1c t\u1ebf th\u00ec ng\u01b0\u1eddi Anh ch\u1ec9 \u0111\u1ed1t m\u1ed9t s\u1ed1 t\u00f2a nh\u00e0 c\u00f4ng c\u1ed9ng ch\u1ee9 kh\u00f4ng \u0111\u1ed1t nh\u00e0 d\u00e2n (kh\u00e1c v\u1edbi t\u01b0\u1edbng Sherman \u0111\u1ed1t Georgia trong N\u1ed9i chi\u1ebfn M\u1ef9 sau n\u00e0y)

Francis Scott Key s\u00e1ng t\u00e1c b\u00e0i th\u01a1 n\u00e0y v\u00e0o kho\u1ea3ng n\u1eeda th\u00e1ng sau khi Washington D.C. b\u1ecb \u0111\u1ed1t, khi \u0111ang \u1edf tr\u00ean m\u1ed9t chi\u1ebfn h\u1ea1m c\u1ee7a Anh trong s\u1ee9 m\u1ec7nh \u0111\u00e0m ph\u00e1n trao \u0111\u1ed5i t\u00f9 binh v\u00e0 ch\u1ee9ng ki\u1ebfn vi\u1ec7c ng\u01b0\u1eddi Anh t\u1ea5n c\u00f4ng Baltimore. Tr\u1eadn \u0111\u00e1nh ph\u00e1o \u0111\u00e0i McHenry \u1edf Baltimore di\u1ec5n ra trong \u0111\u00eam v\u00e0 Francis Key th\u1ea5y l\u00e1 c\u1edd tr\u00ean ph\u00e1o \u0111\u00e0i \u0111ang bay khi tr\u1eadn \u0111\u00e1nh b\u1eaft \u0111\u1ea7u nh\u01b0ng \u00f4ng v\u1eabn kh\u00f4ng r\u00f5 n\u00f3 c\u00f2n ti\u1ebfp t\u1ee5c bay n\u1eefa kh\u00f4ng khi tr\u1eadn \u0111\u00e1nh di\u1ec5n ra d\u1eef d\u1ed9i, kh\u00f3i l\u1eeda m\u00f9 m\u1ecbt (kh\u1ed5 \u0111\u1ea7u b\u00e0i th\u01a1). \u0110\u1ebfn m\u1edd s\u00e1ng h\u00f4m sau th\u00ec \u00f4ng bi\u1ebft ng\u01b0\u1eddi Anh th\u1ea5t b\u1ea1i khi nh\u00ecn th\u1ea5y tr\u00ean n\u00f3c ph\u00e1o \u0111\u00e0i m\u1ed9t l\u00e1 c\u1edd l\u1edbn (k\u00edch c\u1ee1 9*12 m\u00e9t) tung bay thay cho l\u00e1 c\u1edd nh\u1ecf trong \u0111\u00eam (kh\u1ed5 2). C\u1ea3m k\u00edch tr\u01b0\u1edbc c\u1ea3nh t\u01b0\u1ee3ng n\u00e0y, \u00f4ng s\u00e1ng t\u00e1c b\u00e0i th\u01a1 \u201cC\u1edd sao v\u1ea1ch\u201d. B\u00e0i th\u01a1 sau \u0111\u00f3 \u0111\u01b0\u1ee3c ph\u1ed5 nh\u1ea1c tr\u00ean n\u1ec1n giai \u0111i\u1ec7u t\u1eeb m\u1ed9t b\u00e0i h\u00e1t ph\u1ed5 bi\u1ebfn trong th\u1eddi gian n\u00e0y \u1edf Anh c\u00f3 t\u00ean l\u00e0 Anacreontic Song do m\u1ed9t nh\u1ea1c s\u0129 Anh t\u00ean l\u00e0 John Stafford Smith s\u00e1ng t\u00e1c. B\u00e0i h\u00e1t g\u1ed1c v\u1ed1n l\u00e0 m\u1ed9t b\u00e0i h\u00e1t thu\u1ed9c th\u1ec3 lo\u1ea1i th\u01b0\u1eddng \u0111\u01b0\u1ee3c d\u00f9ng trong l\u00fac u\u1ed1ng r\u01b0\u1ee3u, g\u1ecdi l\u00e0 drinking son. B\u00e0i h\u00e1t v\u1edbi l\u1eddi c\u1ee7a Francis Scott Key sau \u0111\u1ea5y nhanh ch\u00f3ng \u0111\u01b0\u1ee3c ph\u1ed5 bi\u1ebfn r\u1ed3i \u0111\u01b0\u1ee3c ch\u1ecdn l\u00e0 qu\u1ed1c ca M\u1ef9.

Trong th\u1ebf k\u1ef7 20, kh\u1ed5 3 c\u1ee7a b\u00e0i h\u00e1t n\u00f3i v\u1ec1 t\u1ed9i \u00e1c c\u1ee7a \u0111\u1ebf qu\u1ed1c Anh v\u00e0 l\u00f2ng c\u0103m th\u00f9 c\u1ee7a nh\u00e2n d\u00e2n M\u1ef9 th\u01b0\u1eddng kh\u00f4ng \u0111\u01b0\u1ee3c h\u00e1t do l\u00fac n\u00e0y Anh \u0111\u00e3 tr\u1edf th\u00e0nh \u0111\u1ed3ng minh th\u00e2n c\u1eadn c\u1ee7a M\u1ef9.

The Star-Spangled Banner

Francis Scott Key,

O! say can you see by the dawn's early light
What so proudly we hailed at the twilight's last gleaming.
Whose broad stripes and bright stars through the perilous fight,
O'er the ramparts we watched were so gallantly streaming.
And the rockets' red glare, the bombs bursting in air,
Gave proof through the night that our flag was still there.
Oh, say does that star-spangled banner yet wave
O'er the land of the free and the home of the brave?

On the shore, dimly seen through the mists of the deep,
Where the foe's haughty host in dread silence reposes,
What is that which the breeze, o'er the towering steep,
As it fitfully blows, half conceals, half discloses?
Now it catches the gleam of the morning's first beam,
In full glory reflected now shines in the stream:
'Tis the star-spangled banner! Oh long may it wave
O'er the land of the free and the home of the brave!

And where is that band who so vauntingly swore
That the havoc of war and the battle's confusion,
A home and a country should leave us no more!
Their blood has washed out their foul footsteps' pollution.
No refuge could save the hireling and slave
From the terror of flight, or the gloom of the grave:
And the star-spangled banner in triumph doth wave
O'er the land of the free and the home of the brave!

O! thus be it ever, when freemen shall stand
Between their loved home and the war's desolation!
Blest with victory and peace, may the heav'n rescued land
Praise the Power that hath made and preserved us a nation.
Then conquer we must, when our cause it is just,
And this be our motto: 'In God is our trust.'
And the star-spangled banner in triumph shall wave
O'er the land of the free and the home of the brave!

C\u1edd sao v\u1ea1ch

H\u00e3y n\u00f3i b\u1ea1n c\u00f3 th\u1ea5y n\u00f3 trong \u00e1nh s\u1edbm b\u00ecnh minh

Ch\u00fang ta ki\u00eau h\u00e3nh ch\u00e0o trong \u00e1nh r\u1ea1ng ho\u00e0ng h\u00f4n

Nh\u1eefng v\u1ea1ch r\u1ed9ng v\u00e0 nh\u1eefng v\u00ec sao r\u1ea1ng r\u1ee1

Xuy\u00ean qua tr\u1eadn \u0111\u00e1nh sinh t\u1eed

Tr\u00ean nh\u1eefng th\u00e0nh l\u0169y, ch\u00fang ta ng\u1eafm

L\u00e1 c\u1edd hi\u00ean ngang tung bay.

Gi\u1eefa \u00e1nh l\u1eeda c\u1ee7a t\u00ean \u0111\u1ea1n, gi\u1eefa ti\u1ebfng bom \u1ea7m vang

Ch\u00fang ta v\u1eabn th\u1ea5y l\u00e1 c\u1edd \u1edf \u0111\u1ea5y.

H\u00e3y n\u00f3i ph\u1ea3i ch\u0103ng c\u1edd sao v\u1ea1ch v\u1eabn \u0111ang bay

Tr\u00ean m\u1ea3nh \u0111\u1ea5t ng\u01b0\u1eddi t\u1ef1 do, qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng ng\u01b0\u1eddi d\u0169ng c\u1ea3m?


Tr\u00ean b\u1edd bi\u1ec3n, xuy\u00ean qua s\u01b0\u01a1ng kh\u00f3i \u0111\u1eadm s\u00e2u

N\u01a1i k\u1ebb th\u00f9 ki\u00eau c\u0103ng y\u00ean ngh\u1ec9 trong im l\u1eb7ng

V\u00e0 k\u00eca c\u00e1i g\u00ec \u0111ang \u0111\u01b0\u1ee3c ng\u1ecdn gi\u00f3 th\u1ed5i tung,

Tr\u00ean nh\u1eefng tri\u1ec1n d\u1ed1c \u0111\u1ee9ng, n\u1eeda che v\u00e0 n\u1eeda h\u1edf?

\u0110\u1ec3 r\u1ed3i b\u1eaft k\u1ecbp tia s\u00e1ng \u0111\u1ea7u c\u1ee7a b\u00ecnh minh

R\u1ea1ng r\u1ee1 tung bay trong vinh quang ch\u00f3i l\u1ecdi:

\u2018\u0110\u00f3 l\u00e0 c\u1edd sao v\u1ea1ch! Mong sao c\u1edd lu\u00f4n bay

Tr\u00ean m\u1ea3nh \u0111\u1ea5t ng\u01b0\u1eddi t\u1ef1 do, qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng ng\u01b0\u1eddi d\u0169ng c\u1ea3m!


\u1ede \u0111\u00e2u r\u1ed3i \u0111\u00e1m c\u01b0\u1edbp t\u1eebng huy\u00eanh hoang th\u1ec1 th\u1ed1t

R\u1eb1ng sau nh\u1eefng \u0111i\u00eau t\u00e0n c\u1ee7a chi\u1ebfn tranh

S\u1ebd ch\u1eb3ng c\u00f2n l\u1ea1i g\u00ec cho ta tr\u00ean qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng, T\u1ed5 qu\u1ed1c!

M\u00e1u c\u1ee7a ch\u00fang r\u1eeda v\u1ebft nh\u01a1 \u0111\u1ecdng tr\u00ean nh\u1eefng d\u1ea5u ch\u00e2n

B\u1ea7y n\u00f4 l\u1ec7 v\u00e0 l\u0169 \u0111\u00e1nh thu\u00ea, ch\u00fang l\u00e0m sao ch\u1ea1y tho\u00e1t

Kh\u1ecfi n\u1ed7i khi\u1ebfp s\u1ee3 trong tr\u1ed1n ch\u1ea1y, c\u00f5i \u00e2m u c\u1ee7a n\u1ea5m m\u1ed3:

V\u00e0 l\u00e1 c\u1edd sao v\u1ea1ch s\u1ebd tung bay trong vinh quang

Tr\u00ean m\u1ea3nh \u0111\u1ea5t ng\u01b0\u1eddi t\u1ef1 do, qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng ng\u01b0\u1eddi d\u0169ng c\u1ea3m!


Khi chi\u1ebfn tranh k\u1ebft th\u00fac, nh\u1eefng ng\u01b0\u1eddi t\u1ef1 do s\u1ebd \u0111\u1ee9ng

Gi\u1eefa qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng y\u00eau d\u1ea5u v\u00e0 \u0111\u1ed5 n\u00e1t c\u1ee7a chi\u1ebfn tranh

V\u1edbi chi\u1ebfn th\u1eafng v\u00e0 h\u00f2a b\u00ecnh, Th\u01b0\u1ee3ng \u0111\u1ebf c\u1ee9u v\u1edbt \u0111\u1ea5t n\u01b0\u1edbc

H\u00e3y ng\u1ee3i ca \u0110\u1ea5ng Quy\u1ec1n n\u0103ng \u0111\u00e3 t\u1ea1o v\u00e0 g\u00ecn gi\u1eef cho ta t\u1ed5 qu\u1ed1c.

Ch\u00fang ta s\u1ebd chi\u1ebfn th\u1eafng, khi c\u00f3 l\u1ebd ch\u00ednh \u0111\u00e1ng,

Ch\u00e2m ng\u00f4n c\u1ee7a ch\u00fang ta: \u2018Ni\u1ec1m tin \u0111\u1eb7t n\u01a1i Th\u01b
0\u1ee3ng \u0111\u1ebf.\u2019

V\u00e0 l\u00e1 c\u1edd sao v\u1ea1ch s\u1ebd tung bay trong vinh quang

Tr\u00ean m\u1ea3nh \u0111\u1ea5t ng\u01b0\u1eddi t\u1ef1 do, qu\u00ea h\u01b0\u01a1ng ng\u01b0\u1eddi d\u0169ng c\u1ea3m! ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for July 09, 2008

Lâu lắm mới nghe lại bài này.
Dạo này hầu như không có hứng thú với blog, dù vẫn đọc blog.

Nowhere Man
The Beatles

He's a real Nowhere Man,
Sitting in his Nowhere Land,
Making all his nowhere plans
for nobody.

Doesn't have a point of view,
Knows not where he's going to,
Isn't he a bit like you and me?
Nowhere Man, please listen,
You don't know what you're missin',
Nowhere Man, the world is at your command.

(lead guitar)

He's as blind as he can be,
Just sees what he wants to see,
Nowhere Man can you see me at all?

Nowhere Man, don't worry,
Take your time, don't hurry,
Leave it all 'till somebody else
lends you a hand.

Doesn't have a point of view,
Knows not where he's going to,
Isn't he a bit like you and me?

Nowhere man please listen,
you don't know what your missin'
Nowhere Man, the world is at your command

He's a real Nowhere Man,
Sitting in his Nowhere Land,
Making all his nowhere plans
for nobody.
Making all his nowhere plans
for nobody.
Making all his nowhere plans
for nobody.

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "

Version n\u00e0y nghe c\u0169ng hay

I Am Sam - Nowhere Man - Paul Westerberg");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Tuesday, July 08, 2008

Entry for July 08, 2008

Cái list này toàn thấy các bạn Hồi giáo, khó tin quá. Đành rằng chữ Public Intellectuals có nghĩa là các nhà trí thức lắm mồm và thời gian gần đây thì các bạn lắm mồm nhất thường là các bạn liên quan tới Hồi giáo nhưng một cái list 20 trí thức công chúng hàng đầu thì tới chừng 2/3 là các bạn Hồi giáo hoặc liên quan tới Trung Đông thì quả là một cái list quá bị lệch. Có cảm giác như trí thức phương Tây đang coi phong trào Hồi giáo cực đoan như một căn bệnh không biết chữa thế nào nên phải vái tứ phương chữa bệnh, và vì thế các ông thầy lang vườn đều được xưng tụng tổ sư. Việc xưng tụng các ông thầy lang vườn cũng còn giúp các ông bác sĩ tỉnh cảm thấy mình rộng rãi, tư duy thông thoáng hơn, và coi như là một liều anti-dose, học lấy cách nhìn từ Orient sang Occident (tuy trong Top 20 cũng có một bác nghiên cứu thế giới Hồi giáo từ nước Mỹ: Bernard Lewis).

The World’s Top 20 Public Intellectuals


  1. Fethullah Gülen
  2. Muhammad Yunus
  3. Yusuf Al-Qaradawi
  4. Orhan Pamuk
  5. Aitzaz Ahsan
  6. Amr Khaled
  7. Abdolkarim Soroush
  8. Tariq Ramadan
  9. Mahmood Mamdani
  10. Shirin Ebadi
  11. Noam Chomsky
  12. Al Gore
  13. Bernard Lewis
  14. Umberto Eco
  15. Ayaan Hirsi Ali
  16. Amartya Sen
  17. Fareed Zakaria
  18. Garry Kasparov
  19. Richard Dawkins
  20. Mario Vargas Llosa
Danh sách 100 bạn thì ở đây.


Hic, đọc kỹ thì hóa ra các bạn Foreign Policy bình chọn trí thức theo cách của bọn gì bình kỳ quan thế giới, tức là để thiên hạ vote. Thảo nào lắm bạn từ các nước nghèo đói, chậm phát triển được bầu thế. Báo chí các nước này cũng cổ động bầu cho trí thức nước mình. Tiếc cho Việt Nam là bọn
Foreign Policy không đưa cái tên Việt Nam nào vào trong danh sách 100 người để bầu, nếu không chắc chắn trong Top 10 phải có một cái tên Việt Nam, thậm chí có thể là người đứng đầu trí thức toàn cầu sẽ là người Việt Nam chứ không phải người Thổ Nhĩ Kỳ. Tiếc quá, tiếc quá!

"
In the last issue, when we asked readers to vote for their picks of the world’s top public intellectuals, we imagined many people would want to make their opinions known. But no one expected the avalanche of voters who came forward. During nearly four weeks of voting, more than 500,000 people came to ForeignPolicy.com to cast ballots. "

No one spread the word as effectively as the man who tops the list. In early May, the Top 100 list was mentioned on the front page of Zaman, a Turkish daily newspaper closely aligned with Islamic scholar Fethullah Gülen. Within hours, votes in his favor began to pour in. His supporters—typically educated, upwardly mobile Muslims—were eager to cast ballots not only for their champion but for other Muslims in the Top 100. Thanks to this groundswell, the top 10 public intellectuals in this year’s reader poll are all Muslim. The ideas for which they are known, particularly concerning Islam, differ significantly. It’s clear that, in this case, identity politics carried the day."


+ Đã sửa, cảm ơn Khuê Việt ;)

Saturday, July 05, 2008

Entry for July 05, 2008

Sáng ngủ mơ thế nào lại gặp lại mấy thằng học cùng Đại học, lấy vợ sớm, tức là khi mới ra trường. Nhớ là giật mình nghĩ thế này khéo con nó giờ 8-9 tuổi rồi, sợ thế chứ.
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, học xong Đại học cũng đã 10 năm rồi.



If I could tell you

Wystan Hugh Auden


Time will say nothing but I told you so,
Time only knows the price we have to pay;
If I could tell you I would let you know.

If we should weep when clowns put on their show,
If we should stumble when musicians play,
Time will say nothing but I told you so.

There are no fortunes to be told, although,
Because I love you more than I can say,
If I could tell you I would let you know.

The winds must come from somewhere when they blow,
There must be reasons why the leaves decay;
Time will say nothing but I told you so.

Perhaps the roses really want to grow,
The vision seriously intends to stay;
If I could tell you I would let you know.

Suppose all the lions get up and go,
And all the brooks and soldiers run away;
Will Time say nothing but I told you so?
If I could tell you I would let you know.


Thơ Auden rất khó chuyển ngữ, có một chất thơ rất đậm trong nguyên bản mà khi chuyển ngữ sang thường bị mất đi.


Nếu anh có thể nói với em

Thời gian sẽ không nói gì nhưng anh đã nhắc em
Thời gian chỉ biết cái giá chúng ta phải trả
Nếu anh có thể nói với em, anh sẽ cho em biết.

Chúng ta có khóc khi các anh hề diễn trò vui,
Chúng ta có vấp khi các nhạc công chơi nhạc,
Thời gian sẽ không nói gì nhưng anh đã nhắc em

Không có tương lai nào được báo trước,
Dù anh yêu em nhiều hơn những gì anh nói
Nếu anh có thể nói với em, anh sẽ cho em biết.

Những ngọn gió đến từ đâu khi chúng thổi
Lý do nào khiến những chiếc lá úa tàn
Thời gian sẽ không nói gì nhưng anh đã nhắc em

Có thể những bông hồng thực sự muốn lớn lên,
Và ánh nhìn thực lòng mong ở lại
Nếu anh có thể nói với em, anh sẽ cho em biết.

Nếu tất cả lũ sư tử đều đứng dậy và ra đi
Nếu những dòng suối và những người lính đều bỏ đi xa
Thời gian nói điều gì anh chưa nói em nghe?
Nếu anh có thể nói với em, anh sẽ cho em biết


Entry for July 05, 2008

Orwell nói dưới chế độ toàn trị "người viết văn xuôi thì chỉ có một lựa chọn: ngậm miệng hay là chết". Nhưng trên thực tế, Nguyễn Minh Châu chỉ ra rằng các nhà văn ở Việt Nam còn chọn cách lập lờ nước đôi, bên cạnh một số người thuần túy viết theo đơn đặt hàng. Di cảo thơ Chế Lan Viên hay Tùy bút chính trị của Nguyễn Khải chắc hẳn cũng là tâm sự thực, nhưng cũng đồng thời là một cách "che chắn", "tự bảo vệ mình" với hậu thế của hai nhà văn, nhà thơ tài hoa nổi tiếng này. Orwell gọi đó là "hệ thống tư duy theo kiểu tâm thần phân liệt" nhưng ông còn có cách gọi chính xác hơn trong cuốn 1984: Doublethink (nghĩ nước đôi). Doublethink là hành động chấp nhận đồng thời cả hai niềm tin mâu thuẫn nhau. Ông miêu tả cụ thể doublethink như sau:

"Biết mà làm như không biết; hiu rõ s tht nhưng li nói nhng điu di trá tinh vi; gi cùng mt lúc hai quan đim đi lp, dù biết rõ rng cái n ph nhn cái kia mà vn tin tưởng c hai; dùng logic giết logic; vi phm đo đc trong khi hô hào đ cao đc dc; cho rng không th có dân ch nhưng Đng li là người bo v dân ch; quên nhng vic phi quên nhưng s nh khi cn, ri li có th quên ngay và quan trng nht là phi áp dng quá trình này vào chính tiến trình tư duy. Đy chính là s tinh tế ti hu: c tình quên và sau đó quên ngay hành đng thôi miên va mi làm. Ngay c mun hiu t “nước đôi” cũng phi s dng nước đôi." (trích 1984, bn dch ca Phm Minh Ngc).



Nguyễn Minh Châu- HÃY ĐỌC LỜI AI ĐIẾU CHO MỘT GIAI ĐOẠN VĂN NGHỆ MINH HỌA, 1987


"Có vẻ tuồng như mỗi nhà văn mỗi khi ngồi trước trang giấy là cùng một lúc phải cầm hai cây bút: một cây bút để viết cho người đọc bình thường, cho đời, một cây bút khác viết cho đạo, lo việc che chắn, viết cho lãnh đạo văn nghệ đọc. Mà cái ngòi bút thứ hai này – buồn thay – các nhà văn cầm lâu ngày để tự bảo vệ mình cho nên cũng lắm kinh nghiệm, mà cũng tài hoa lắm!
...
mấy chục năm qua, tự do sáng tác chỉ có đối với lối viết minh họa, văn học minh họa, với những cây bút chỉ quen với công việc cài hoa, kết lá, vờn mây cho những khuôn khổ đã có sẵn mà chúng ta quy cho đấy đã là tất cả hiện thực đời sống đa dạng và rộng lớn.
...
Thất thiệt to lớn nhất của văn nghệ minh họa của ta là từ đấy những nhà văn đánh mất cái đầu và những tác phẩm văn học đánh mất tính tư tưởng, – nghĩa là những tư tưởng mới và độc đáo mang tính khái quát cuộc đời của riêng từng nhà văn. Như một người đánh mất phần hồn chỉ còn phần xác, hoặc chỉ còn cái phần hồn do nhà nước bao cấp.
...
Văn chương gì mà muốn viết một câu trung thì phải viết một câu nịnh? Hèn, hèn chứ? Nhà văn nước mình tận trong tâm can ai mà chẳng thấy mình hèn? Cái sợ nó làm mình hèn. Vì thế mà từ xưa tới nay có bao nhiêu nhà văn nhà thơ đã đi ở ẩn ngay trong tác phẩm? Chúng ta vắng thiếu những cây thông đứng sừng sững. Có một nhà văn đàn anh nâng chén rượu lên giữa đám đàn em: "Tao còn sống, còn cầm bút được đến bây giờ là nhờ biết sợ!", nói rồi ngửa mặt lên trời cười rung giường, nước mắt tuôn lã chã, giọt đổ xuống đất, giọt đổ vào lòng. Có người cầm bút đến lúc sắp bước sang thế giới bên kia vẫn chưa dám thốt lên một lời nói thật tự đáy lòng, không dám viết hồi ký thực, vì sợ để liên lụy đến đời con cái. Có người lại biến cái sợ cái hèn thành một thứ vật trang sức và thách thức, vật biểu hiện của sức sống dai dẳng..."

Entry for July 05, 2008

Một cách đàn áp văn chương (1946)- George Orwell
(Phạm Minh Ngọc dịch)

- Dù người ta có nói gì đi chăng nữa thì việc nói dối một cách có tổ chức trong các nhà nước toàn trị cũng không phải là thủ đoạn nhất thời, không phải là những thông tin theo kiểu phản gián thời chiến. Nó là bản chất của chế độ toàn trị và sẽ tiếp tục tồn tại ngay cả khi các trại tập trung và cảnh sát mật đã không còn.

- ...quan điểm toàn trị lại cho rằng lịch sử là cái gì đó cần phải được sáng tạo ra chứ không phải là để nghiên cứu. Thực chất, nhà nước toàn trị là nhà nước thần quyền và để giữ vững địa vị của mình, tầng lớp cai trị phải được coi là không bao giờ sai. Nhưng trên thực tế làm gì có ai lúc nào cũng đúng, cho nên người ta phải thường xuyên sắp xếp lại các sự kiện đã qua để chứng tỏ rằng chưa bao giờ có sai lầm hoặc một thắng lợi tưởng tượng nào đó quả thực đã từng xảy ra.

- Trên thực tế, chế độ toàn trị đòi hỏi phải thường xuyên viết lại quá khứ, và cuối cùng nó có thể buộc người ta không được tin vào ngay chính sự tồn tại của sự thật khách quan nữa. Những người ủng hộ chế độ toàn trị ở nước ta thích cãi rằng vì không thể đạt được chân lí tuyệt đối cho nên dối nhiều hay dối ít thì cũng vậy.

- Nếu xã hội toàn trị có thể trở thành vĩnh viễn thì chắc chắn là nó sẽ tạo ra một hệ thống tư duy theo kiểu tâm thần phân liệt, trong đó lương tri sẽ được sử dụng trong cuộc sống hàng ngày và trong một số ngành khoa học chính xác, nhưng sẽ bị các chính khách, các nhà sử học và xã hội học bác bỏ. Hiện đã có rất nhiều người cho rằng không nên xuyên tạc tài liệu khoa học nhưng xuyên tạc một sự kiện lịch sử lại là chuyện bình thường. Chế độ toàn trị thường tạo áp lực mạnh nhất lên những người làm việc trong nhưng lĩnh vực đan xen giữa văn học và chính trị. Hiện các môn khoa học chính xác không bị áp lực mạnh mẽ đến mức ấy. Đấy có thể là một phần lí do vì sao mà ở bất cứ nước nào các nhà khoa học thường dễ dàng theo đuôi các chính phủ của họ hơn là các nhà văn.

- Chế độ toàn trị hứa hẹn cho chúng ta không phải là thời đại của đức tin mà là một thời đại điên rồ. Xã hội biến thành toàn trị khi mà cơ cấu của nó trở thành giả tạo một cách trắng trợn, nghĩa là khi mà giai cấp cầm quyền đã mất vai trò nhưng vẫn dùng vũ lực hoặc những trò bịp bợm để tiếp tục nắm quyền. Xã hội như thế, dù có tồn tại bao lâu, cũng không thể trở thành một xã hội khoan dung hay ổn định về trí thức được. Nó không bao giờ cho phép ghi lại một cách chân thực các sự kiện hoặc ghi lại những tình cảm chân thành, là những thứ mà sáng tạo văn học luôn đòi hỏi. Nhưng người ta có thể bị chế độ toàn trị lung lạc ngay cả khi không sống trong một nước toàn trị.

- Do tác động qua lại của một loạt lí do, trong xã hội toàn trị nhà thơ có thể cảm thấy dễ thở hơn nhà văn...Thơ - thậm chí là một bài thơ hay, mặc dù không phải là hay nhất – có thể tồn tại ngay trong những chế độ kiểm duyệt khắt khe nhất. Ngay trong những xã hội nơi mà tự do và cá tính đã bị loại bỏ hoàn toàn thì người ta cũng vẫn cần những bài hát ca ngợi lòng yêu nước, các bài ca vinh danh chiến thắng hoặc những bài tụng ca; đấy là những bài thơ có thể làm theo đơn đặt hàng hoặc sáng tác cùng nhau mà vẫn không nhất thiết là không có giá trị nghệ thuật. Văn xuôi lại là chuyện khác: giới hạn tư duy giết chết khả năng sáng tạo của nhà văn. Nhưng lịch sử của các xã hội toàn trị hay của các nhóm người chấp nhận quan điểm toàn trị cho ta thấy rằng mất tự do là tai hoạ đối với mọi hình thức văn chương.

- Trong thời đại toàn trị, thơ ca có thể sống sót được; chế độ độc tài có thể có lợi cho một số ngành nghệ thuật hoặc nửa nghệ thuật, thí dụ như kiến trúc, nhưng người viết văn xuôi thì chỉ có một lựa chọn: ngậm miệng hay là chết. Văn xuôi, như chúng ta đã biết, là sản phẩm của chủ nghĩa duy lí, của thời đại Tin lành và tính độc lập cá nhân. Việc phá huỷ tự do tri thức sẽ làm tê liệt những người cầm bút theo thứ tự như sau: nhà báo, nhà xã hội học, nhà sử học, nhà văn, nhà phê bình và cuối cùng là nhà thơ.

- có một điều chắc chắn là, như tôi đã có gắng chứng minh, nếu tự do tư tưởng không còn thì văn chương cũng sẽ cáo chung. Nó không chỉ cáo chung trong những đất nước toàn trị mà việc nhà văn chấp nhận tư tưởng toàn trị, việc nhà văn tìm cách biện hộ cho sự ngược đãi và xuyên tạc thực tại cũng đồng nghĩa với sự tự sát trong vai trò một nhà văn của anh ta. Không có cách nào khác.

Entry for July 05, 2008

Secret report: biofuel caused food crisis

"Biofuels have forced global food prices up by 75% - far more than previously estimated - according to a confidential World Bank report obtained by the Guardian.

The damning unpublished assessment is based on the most detailed analysis of the crisis so far, carried out by an internationally-respected economist at global financial body.

The figure emphatically contradicts the US government's claims that plant-derived fuels contribute less than 3% to food-price rises. It will add to pressure on governments in Washington and across Europe, which have turned to plant-derived fuels to reduce emissions of greenhouse gases and reduce their dependence on imported oil."


Thursday, July 03, 2008

El Condor Pasa

Bài hát nổi tiếng nhất của Peru được biết đến qua bản tiếng Anh của Simon và Garfunkel.
Bản gốc bài này được hát bằng tiếng Quechua, tiếng của người Inca.

El Condor pasa - in English

Oh mighty Condor, owner of the skies,
take me home, up into the Andes, oh mighty Condor.
I want to go back to my native place to be
with my Inca brothers,
that's what I miss the most, oh mighty Condor.

Wait for me in Qosqo, in the main plaza,
so we can take a walk in Machu Pikchu and Wayna Pikchu.


El Condor Pasa- Đại bàng bay qua

Hỡi đại bàng hùng vĩ, chúa tể của trời xanh

Hãy đưa tôi trở về, trên rặng núi Andes, hỡi đại bàng hùng vĩ

Tôi muốn trở về quê nhà

Với những người anh em Inca

Đó là điều tôi mong nhất, hỡi đại bàng hùng vĩ

Hãy đợi tôi ở Qosqo, quảng trường chính

Và chúng ta có thể đi dạo ở Machu Pikchu và Wayna Pikchu




Bản gốc hát bằng tiếng Quechua.




yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "

B\u1ea3n c\u1ee7a Paul Simon v\u00e0 Garfunkel bu\u1ed3n r\u1ea7u da di\u1ebft h\u01a1n, l\u1eddi c\u0169ng bu\u1ed3n v\u00e0 kh\u00f3 hi\u1ec3u h\u01a1n. C\u1ea3m gi\u00e1c c\u1ee7a b\u00e0i n\u00e0y l\u00e0 s\u1ef1 khao kh\u00e1t mu\u1ed1n tr\u1edf v\u1ec1 v\u1edbi t\u1ef1 nhi\u00ean:

T\u00f4i mu\u1ed1n l\u00e0m c\u00e1nh r\u1eebng\/ H\u01a1n l\u00e0m m\u1ed9t con \u0111\u01b0\u1eddng\/T\u00f4i mu\u1ed1n c\u1ea3m th\u1ea5y \u0111\u1ea5t\/ \u1ede d\u01b0\u1edbi l\u00f2ng b\u00e0n ch\u00e2n.





El Condor Pasa



I'd rather be a sparrow than a snail
Yes I would, if I could, I surely would
I'd rather be a hammer than a nail
Yes I would, if I only could, I surely would

Away, I'd rather sail away
Like a swan that's here and gone
A man gets tied up to the ground
He gives the world its saddest sound
Its saddest sound

I'd rather be a forest than a street
Yes I would, if I could, I surely would
I'd rather feel the earth beneath my feet
Yes I would, if I only could, I surely would







M\u1ed9t b\u1ea3n kh\u00f4ng l\u1eddi do ng\u01b0\u1eddi Peru ch\u01a1i nh\u1ea1c, quay t\u1ea1i Machu Pichu.




");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Trừng vs. Anh (hay sự can thiệp của Bộ tư pháp vào Hội Luật sư)

Quanh việc ông Đoàn Luật sư TP HCM từ chối đơn gia nhập của ông Lê Thúc Anh, nguyên Phó Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao.

Đọc thông tin trên blog Vàng Anh

Tóm tắt sự việc đại khái là Ban Chỉ đạo Đại hội đại biểu luật sư toàn quốc (Trưởng ban là Bộ trưởng Bộ Tư pháp; Phó Trưởng ban là Thứ trưởng thường trực Bộ Tư pháp) chỉ định ông Lê Thúc Anh làm Chủ tịch Hội đồng lâm thời luật sư toàn quốc. Điều đáng nói là ông Thúc Anh chưa từng có một ngày thực tế hành nghề luật sư và mới chỉ được cấp chứng chỉ hành nghề luật sư cách đây 3 tháng. Ông Lê Thúc Anh có đơn gia nhập Đoàn Luật sư TP HCM nhưng chưa được chấp nhận thì đã được “phong” làm Chủ tịch Hội đồng lâm thời Luật sư toàn quốc. Đứng trước sự việc này, Đoàn luật sư TP HCM đã từ chối đơn gia nhập của ông Anh, đồng thời có kiến nghị gửi Thủ tướng phản đối việc chỉ định cán bộ lãnh đạo Bộ Tư pháp tham gia Hội đồng LS toàn quốc. Ông Nguyễn Đăng Trừng, chủ nhiệm Đoàn luật sư TP HCM, cũng xin rút tên khỏi Hội đồng này.

Về phần mình, ông Anh cho rằng ông Trừng và Đoàn luật sư TP HCM làm như vậy là sai luật do ông không rơi vào phạm vi điều chỉnh của khoản 4 điều 17 Luật Luật sư. Tuy nhiên, nếu đọc kỹ thì Luật Luật sư không quy định Đoàn Luật sư phải chấp nhận những người không vi phạm khoản 4 điều 17 vào trong Đoàn.

Luật chỉ quy định thời hạn Đoàn Luật sư phải trả lời người gửi đơn xin gia nhập, cũng như quy định việc Đoàn Luật sư cần từ chối nếu người nộp đơn vi phạm khoản 4 điều 17, chứ không quy định rằng Đoàn Luật sư không được quyền từ chối nếu người nộp đơn không vi phạm khoản 4 điều 17. Trong trường hợp này tuy ông Anh không vi phạm khoản 4 điều 17 nhưng không có nghĩa là đoàn Luật sư phải chấp nhận ông là thành viên của Đoàn. Do đó, việc từ chối đơn ông Anh của đoàn Luật sư TP HCM không sai luật.

Cụ thể, khoản 3 điều 20 như sau:

“…3. Trong thời hạn mười ngày làm việc, kể từ ngày nhận đủ hồ sơ gia nhập Đoàn luật sư, Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư xem xét, quyết định việc gia nhập Đoàn luật sư; nếu người nộp hồ sơ gia nhập Đoàn luật sư thuộc một trong các trường hợp quy định tại khoản 4 Điều 17 của Luật này thì Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư từ chối việc gia nhập và thông báo lý do bằng văn bản. Người bị từ chối có quyền khiếu nại theo quy định tại Điều 87 của Luật này.”

Ông Anh có quyền khiến nại quyết định của Đoàn Luật sư TP HCM lên Ban thường vụ tổ chức luật sư toàn quốc- tức là một cái ban chưa chính thức được thành lập, do chưa tổ chức Đại hội. Luật cũng quy định một khả năng khiếu nại lên Bộ tư pháp nếu người bị từ chối thấy việc giải quyết của Ban thường vụ chưa thỏa đáng. Tóm lại, theo Luật này thì ông Anh chưa thể khiếu nại với ai cả, mà phải đợi sau khi Đại hội Luật sư toàn quốc được thành lập và Ban thường vụ tổ chức luật sư toàn quốc ra đời.

Lý do từ chối ông Anh được Đoàn Luật sư TP HCM nêu ra là việc ông Anh được cử làm Chủ tịch lâm thời Hội đồng Luật sư Toàn quốc trong khi chưa từng là thành viên của đoàn luật sư TP HCM. Lý do này là hợp lẽ bởi Đề án Thành lập Tổ chức luật sư toàn quốc quy định như sau:

“Theo quy định tại Điều 64 của Luật Luật sư, thành viên của Tổ chức luật sư toàn quốc là các Đoàn luật sư và các luật sư. Các luật sư tham gia Tổ chức luật sư toàn quốc thông qua Đoàn luật sư địa phương nơi mình là thành viên.” Như vậy, ở đây đúng trình tự của Đề án thì ông Anh phải là thành viên của Đoàn luật sư TP HCM trước khi tham gia Tổ chức luật sư toàn quốc.


Việc bổ nhiệm ông Anh của Ban chỉ đạo thực tế là trái với Luật Luật sư. Theo đề án thì Ban chỉ đạo có quyền chỉ định 4 luật sư tham gia Hội đồng, nhưng theo điều 11 luật Luật sư thì ông Anh chưa đủ tư cách để coi là luật sư vì điều kiện hành nghề luật sư là "phải có Chứng chỉ hành nghề luật sư và gia nhập một Đoàn luật sư". Ông Anh mới chỉ có chứng chỉ hành nghề luật sư chứ chưa tham gia Đoàn luật sư nào nên chưa thể coi là luật sư, và do đó cũng không đủ tư cách tham gia Hội đồng lâm thời. Vì vậy việc làm của Ban chỉ đạo trái với nội dung đề án, thậm chí còn vi phạm luật Luật sư khi bổ nhiệm ông Anh với tư cách luật sư khi ông chưa phải là luật sư. Trong khi đó việc từ chối của Đoàn LS TP HCM không sai luật vì họ đứng trên quan điểm cho rằng Chủ tịch Hội đồng lâm thời luật sư toàn quốc cần phải là luật sư từng hành nghề, và thông qua Đoàn luật sư địa phương.

Trong trường hợp này, ông Anh chưa phải là thÃ
 nh viên Đoàn LS TP HCM, và do đó cÅ©ng không đủ Ä‘iều kiện để là thành viên cá»§a Tổ chức luật sư toàn quốc, theo quy định cá»§a Điều 64 Luật Luật sư, nhưng lại là Chá»§ tịch Há»™i đồng lâm thời Tổ chức luật sư toàn quốc. Điều này quả là tréo nghoe, có nghÄ©a là Chá»§ tịch Há»™i đồng lâm thời Tổ chức luật sư toàn quốc sẽ không đủ tư cách để làm thành viên (chính thức) cá»§a Tổ chức luật sư toàn quốc. Việc này xem ra cÅ©ng không khác mấy vá»›i việc cá»­ má»™t anh chưa đỗ Đại học làm chá»§ tịch Há»™i đồng chấm thi Đại học kiêm quyền Hiệu trưởng má»™t trường Đại học.

Việc làm của Luật sư Nguyễn Đăng Trừng và Đoàn LS TP HCM là rất đáng khen, thể hiện sự độc lập và có chủ kiến của hội đoàn luật sư như một hiệp hội nghề nghiệp. Việc này cũng thể hiện sự tôn trọng với chính nghề nghiệp của mình, không thể để hội luật sư lại do các vị quan tòa hồi hưu chưa từng một ngày hành nghề luật sư lãnh đạo được. Qua việc này, Bộ Tư pháp cũng cần rút kinh nghiệm, tránh việc can thiệp sâu, “cài người” vào quản lý các hiệp hội nghề nghiệp. Trong khi Bộ Tư pháp đóng vai trò là người đại diện cho chính phủ và quản lý nhà nước về mặt pháp luật thì không thể đồng thời vừa đá bóng vừa thổi còi, vừa phụ trách quản lý nhà nước với nghề luật sư, vừa lãnh đạo trực tiếp nghề nghiệp này.

Nhân dịp này đọc Luật Luật sư thấy các điều khoản hơi có phần rộng rãi quá với việc hành nghề luật sư, cụ thể những người từng là thẩm phán, kiểm soát viên, điều tra viên; giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ luật; nghiên cứu viên chính, giảng viên chính ngành luật... đều được miễn đào tạo nghề luật sư và miễn cả thời gian tập sự làm luật sư. Hai cái miễn này khiến việc trở thành luật sư có phần quá dễ dàng đối với những viên chức nhà nước làm ở các nhánh khác của hệ thống tư pháp (tòa án, viện kiểm sát, cơ quan điều tra). Ở nhiều nước để hành nghề luật sư nhất thiết phải thi qua kỳ thi của Hiệp hội Luật sư, chứ không thể bất cứ ai từng làm kiểm sát viên, điều tra viên, thẩm phán hay đã có bằng tiến sĩ luật thì nghiễm nhiên có chứng chỉ và được phép hành nghề luật sư.

"Điều 13. Người được miễn đào tạo nghề luật sư

1. Đã là thẩm phán, kiểm sát viên, điều tra viên.

2. Giáo sư, phó giáo sư chuyên ngành luật; tiến sỹ luật.

3. Đã là thẩm tra viên cao cấp ngành Toà án, kiểm tra viên cao cấp ngành Kiểm sát; chuyên viên cao cấp, nghiên cứu viên cao cấp, giảng viên cao cấp trong lĩnh vực pháp luật.

4. Đã là thẩm tra viên chính ngành Toà án, kiểm tra viên chính ngành Kiểm sát; chuyên viên chính, nghiên cứu viên chính, giảng viên chính trong lĩnh vực pháp luật."


Wednesday, July 02, 2008

Entry for July 02, 2008

Bài báo này hay. Đọc bài này lại nhớ ra vụ sập cầu Cần Thơ chết hơn 50 người cho tới nay vẫn chưa có kết quả điều tra nguyên nhân sự cố dù đã gần 1 năm trôi qua. Dự án cầu Cần Thơ cũng sử dụng vốn ODA Nhật Bản và có sự tham gia thiết kế và giám sát thi công của các công ty Nhật.


Vụ công ty Nhật hối lộ quan chức PMU- ODA bị tư vấn ngược mục đích


"Từ giữa tuần trước, nhật báo Yomiuri của Nhật đã liên tục đăng tải những thông tin liên quan đến việc một cựu quan chức của Pacific Consultants International (PCI), một tập đoàn trong nửa thế kỷ trở lại đây đã tham gia tư vấn thiết kế, hay giám sát thi công cho 94 ngàn dự án ở khoảng 140 nước trên thế giới, đã hối lộ nhiều trăm ngàn USD cho một lãnh đạo của ban quản lý dự án đại lộ Đông Tây TP.HCM. Theo số ra ngày 30.6, cựu quan chức PCI này đã khai với viện Công tố Tokyo rằng năm 2003 ông ta làm theo lệnh của tổng hãng, bởi lời hứa sẽ “lại quả”, nếu nhận được hợp đồng tư vấn xây dựng. PCI và consortium của họ với một số công ty khác đã nhận được hợp đồng tư vấn với tổng trị giá 3,1 tỉ yen....

Tại Thuỷ điện A Vương, nhóm TBS đã quay được những cảnh dòng sông chết phía dưới đập nước, kéo theo sự thay đổi của toàn bộ thảm thực vật và thuỷ sản phía hạ lưu, và nguồn sống của người dân ở đó. Họ cũng có dịp lên thăm Phố Núi của đồng bào dân tộc tái định cư. “Khi đến chúng tôi nhìn thấy cả người lớn và trẻ em chui xuống dưới sàn nhà bê tông, nơi là chỗ ở của gia súc, gia cầm và chứa củi, bởi nhà mái tôn quá nóng”, ông Công kể lại. Ông cho biết thêm những người dân tái định cư ở đó nói rằng họ chỉ cần 1/2 số tiền mà ban quản lý dự án này bỏ ra để xây lên cái nhà này là có thể tự làm được một ngôi nhà tốt hơn theo ý của của họ.

Nhưng điều nực cười nhất mà nhóm làm phim chứng kiến là cây cầu Long Bình (Tiền Giang) dài tới 100m để bắc qua một con rạch chỉ rộng có 8m. Lúc đầu Sở Giao thông công chính tỉnh chỉ yêu cầu 1,4 tỉ đồng làm một cây cầu dài khoảng 30m, tĩnh không lưu thuyền 2,5m, nhưng chẳng hiểu sao bộ Giao thông vận tải và sau đó là PMU 18 đã hào phóng kéo dài thành 55 mét (khoảng hơn 13 tỉ đồng), rồi xấp xỉ 100 mét (chưa ai biết được giá bao nhiêu) với độ tĩnh không lưu thuyền lên 3,5m. Chưa kể số hộ bị giải toả tăng thêm vài chục, cây cầu mới quá dốc này khiến người dân gặp khó khăn khi có việc phải qua uỷ ban xã, hay đi chợ năm bên kia cầu (tính chiều từ Sài Gòn xuống). “Chúng tôi quay được cảnh nhiều người dân vẫn đi thuyền qua con rạch bên dưới, mặc dù đã có cây cầu hoành tráng bên trên”, ông Công nói."


Tuesday, July 01, 2008

Entry for July 01, 2008

Danh sách các cuốn sách phổ biến nhất ở trang Librarything (nhiều người có nhất, trong ngoặc là số thành viên trên trang web đó có số sách này).
Copy từ đây.

1. Harry Potter and the sorcerer's stone by J.K. Rowling (32,484)

2. Harry Potter and the Half-Blood Prince (Book 6) by J.K. Rowling (29,939)
3. Harry Potter and the Order of the Phoenix (Book 5) by J.K. Rowling (28,728)
4. Harry Potter and the Chamber of Secrets (Book 2) by J.K. Rowling (27,926)
5. Harry Potter and the Prisoner of Azkaban (Book 3) by J.K. Rowling (27,643)
6. Harry Potter and the Goblet of Fire (Book 4) by J.K. Rowling (27,641)
7. The Da Vinci Code by Dan Brown (23,266)
8. The Hobbit by J.R.R. Tolkien (21,325)
9. Harry Potter and the Deathly Hallows (Book 7) by J.K. Rowling (20,485)
10. 1984 by George Orwell (19,735)
11. Pride and Prejudice (Bantam Classics) by Jane Austen (19,583)

12. The catcher in the rye by J.D. Salinger (19,082)

13. To Kill a Mockingbird by Harper Lee (17,586)
14. The Great Gatsby by F. Scott Fitzgerald (16,210)
15. The lord of the rings by J.R.R. Tolkien (15,483)
16. The Kite Runner by Khaled Hosseini (14,566)
17. Jane Eyre (Penguin Classics) by Charlotte Bronte (14,449)
18. The Curious Incident of the Dog in the Night-Time by Mark Haddon (13,946)
19. Life of Pi by Yann Martel (13,272)
20. Animal Farm by George Orwell (13,091)

21. Angels & demons by Dan Brown (13,089)
22. Brave New World by Aldous Huxley (13,005)
23. Wuthering Heights by Emily Bronte (12,777)
24. One Hundred Years of Solitude (Oprah's Book Club) by Gabriel Garcia Marquez (12,634)

25. The Fellowship of the Ring (The Lord of the Rings, Part 1) by J.R.R. Tolkien (12,276)
26. Memoirs of a Geisha by Arthur Golden (12,147)
27. The Time Traveler's Wife by Audrey Niffenegger (11,976)
28. The Two Towers (The Lord of the Rings, Part 2) by J.R.R. Tolkien (11,512)
29. The Odyssey by Homer (11,483)
30. Catch-22 by Joseph Heller (11,392)

31. Slaughterhouse-five by Kurt Vonnegut (11,360)
32. Crime and Punishment by Fyodor Dostoyevsky (11,257)

33. The return of the king : being the third part of The lord of the rings by J.R.R. Tolkien (11,082)
34. Fahrenheit 451 by Ray Bradbury (10,979)
35. American Gods: A Novel by Neil Gaiman (10,823)
36. The chronicles of Narnia by C. S. Lewis (10,603)
37. The hitchhiker's guide to the galaxy by Douglas Adams (10,537)

38. Lord of the Flies by William Golding (10,435)
39. The lovely bones : a novel by Alice Sebold (10,125)
40. Ender's Game (Ender, Book 1) by Orson Scott Card (10,092)
41. The Golden Compass (His Dark Materials, Book 1) by Philip Pullman (9,827)
42. Good Omens: The Nice and Accurate Prophecies of Agnes Nutter, Witch by Neil Gaiman (9,745)
43. Dune by Frank Herbert (9,671)
44. Emma by Jane Austen (9,610)
45. Frankenstein by Mary Wollstonecraft Shelley (9,598)
46. The Adventures of Huckleberry Finn (Bantam Classics) by Mark Twain (9,593)
47. Anna Karenina (Oprah's Book Club) by Leo Tolstoy (9,433)
48. Jonathan Strange & Mr Norrell by Susanna Clarke (9,413)
49. Middlesex: A Novel by Jeffrey Eugenides (9,343)
50. Wicked: The Life and Times of the Wicked Witch of the West by Gregory Maguire (9,336)
51. Lolita by Vladimir Nabokov (9,274)
52. The Silmarillion by J.R.R. Tolkien (9,246)
53. The Iliad by Homer (9,153)
54. The Stranger by Albert Camus (9,084)
55. Sense and Sensibility (Penguin Classics) by Jane Austen (9,080)

56. Great Expectations (Penguin Classics) by Charles Dickens (9,027)
57. The Handmaid's Tale: A Novel by Margaret Atwood (8,960)
58. On the Road by Jack Kerouac (8,904)
59. Freakonomics [Revised and Expanded]: A Rogue Economist Explores the Hidden Side of Everything by Steven D. Levitt (8,813)
60. The Little Prince by Antoine de Saint Exupery
- (8,764)
61. The lion, the witch and the wardrobe by C. S. Lewis (8,421)
62. A Wrinkle in Time by Madeleine L'Engle (8,417)

63. Neverwhere by Neil Gaiman (8,368)
64. The Grapes of Wrath (Centennial Edition) by John Steinbeck (8,255)
65. Little Women by Louisa May Alcott (8,214)
66. The Name of the Rose: including Postscript to the Name of the Rose by Umberto Eco (8,191)
67. The Scarlet Letter by Nathaniel Hawthorne (8,169)
68. Moby Dick by Herman Melville (8,129)
69. The complete works by William Shakespeare (8,096)
70. Guns, Germs, and Steel: The Fates of Human Societies by Jared Diamond (7,843)
71. Me Talk Pretty One Day by David Sedaris (7,834)
72. The Poisonwood Bible: A Novel (Perennial Classics) by Barbara Kingsolver (7,829)
73. Hamlet (Folger Shakespeare Library) by William Shakespeare (7,808)
74. Of Mice and Men (Penguin Great Books of the 20th Century) by John Steinbeck (7,807)
75. A Tale of Two Cities (Penguin Classics) by Charles Dickens (7,793)
76. The Alchemist (Plus) by Paulo Coelho (7,710)
77. The Bell Jar by Sylvia Plath (7,648)
78. The Picture of Dorian Gray (Barnes & Noble Classics Series) (Barnes & Noble Classics) by Oscar Wilde (7,598)
79. The Elements of Style, Fourth Edition by William Strunk (7,569)
80. Love in the Time of Cholera by Gabriel Garcia Marquez (7,557)

81. The Subtle Knife (His Dark Materials, Book 2) by Philip Pullman (7,534)
82. Atonement: A Novel by Ian McEwan (7,530)
83. The Brothers Karamazov by Fyodor Dostoyevsky (7,512)
84. The Secret Life of Bees by Sue Monk Kidd (7,436)
85. Dracula by Bram Stoker (7,238)
86. Heart of Darkness (Dover
Thrift Editions) by Joseph Conrad (7,153)
87. A Clockwork Orange by Anthony Burgess (7,055)
88. Don Quixote by Miguel de Cervantes Saavedra (7,052)
89. The amber spyglass by Philip Pullman (7,043)
90. A Portrait of the Artist as a Young Man (Penguin Classics) by James Joyce (6,933)
91. The Unbearable Lightness of Being: A Novel (Perennial Classics) by Milan Kundera (6,901)
92. Siddhartha by Hermann Hesse (6,899)
93. Neuromancer by William Gibson (6,890)
94. The Canterbury Tales (Penguin Classics) by Geoffrey Chaucer (6,868)
95. Persuasion (Penguin Classics) by Jane Austen (6,862)
96. Anansi Boys by Neil Gaiman (6,841)
97. The Historian by Elizabeth Kostova (6,794)
98. Angela's Ashes: A Memoir by Frank McCourt (6,715)
99. A Heartbreaking Work of Staggering Genius by Dave Eggers (6,708)
100. The Prince by Niccolo Machiavelli (6,697)

(in đậm là đã từng đọc)


Entry for July 01, 2008

Oái, Sex and the City bị cắt tới nửa tiếng khi chiếu ở Việt Nam?

Duyệt phim nhập: Không mở rộng sex, không thắt chặt bạo lực...

"Tra cứu trên IMDB thì thấy Sex and the city có dung lượng là 148 phút nhưng khi chiếu rạp thì chưa đầy 120 phút, nên có thể hiểu là phim đã bị cắt vài chục phút. Cụ thể thì hội đồng duyệt phim nhập đã cắt bao nhiêu phút?

- Không đến mức độ cắt nhiều như thế đâu! Tôi cũng không nắm được bản phim gốc, vì nhiều phim Mỹ rất dài. Không biết cơ sở trình duyệt có cắt bản phim đó trước khi mang đi trình duyệt hay không, nhưng thực tế chúng tôi chỉ gợi ý có một số cảnh phim nên bỏ, chỉ vài phút chứ không nhiều. Hiện nay một số cơ sở nhập phim lại nhập lại từ Trung Quốc, Nhật Bản... chứ không nhất thiết nhập trực tiếp từ Hollywood, đó là điều bình thường. "
Ông Minh nói nhiều ý ngụy biện. Ví dụ như đoạn này: "Việc Hội đồng tư vấn cho Cục trưởng Cục Điện ảnh cắt bớt những cảnh các nhân vật thoại hoặc các tình huống không hợp với thuần phong mỹ tục, gợi trí tò mò không cần thiết cho trẻ em vị thành niên cũng trùng hợp với quy định bên Mỹ, phù hợp với Luật Điện ảnh, phù hợp với lối sống và thuần phong mỹ tục ở VN. "


Ở Mỹ, phim này được xếp hạng R tức là người dưới 17 tuổi đi xem phải đi cùng cha mẹ hay người giám hộ, có điều khi xem ở rạp thì phim không bị cắt xén. Trong khi đó khi chiếu ở Việt Nam, thì người dưới 16 tuổi không được xem đồng thời phim bị cắt xén rất nặng (chênh lệch dung lượng lên tới 30 phút- cho dù sự cắt xén đó hoàn toàn là bởi Hội đồng thẩm định hay có một phần là tự kiểm duyệt bởi nhà nhập phim thì kết quả vẫn là một sự cắt xén thô bạo). Không hiểu sao ông lại cho rằng việc cắt xén cảnh khi chiếu ở rạp như ở Việt Nam cũng trùng hợp với quy định bên Mỹ?

Chỉ có trường hợp phim chiếu trên T.V. ở Mỹ là có thể bị cắt xén cho phù hợp với lượng thời gian chương trình hay bỏ đi những cảnh nặng quá không phù hợp với đối tượng khán giả nhất định, còn phim ở rạp thì sau khi được phân hạng sẽ không bị cắt xén.

Hơn nữa việc phân hạng (rating) này ở Mỹ cũng không phải là bắt buộc với mọi bộ phim. Nhiều phim không phân hạng theo MPAA vì người làm phim không muốn cắt xén nhiều cảnh để phù hợp với tiêu chí của MPAA (Hiệp hội điện ảnh Mỹ). Chỉ có điều những phim không được rating sẽ có thể gặp khó khăn trong việc phát hành hơn.

Các nhà quản lý điện ảnh VIệt Nam không nên vừa cấm kéo lại vừa đứng gác cổng như thế (có phần giống mấy anh thanh niên xung kích hồi xưa cầm kéo đi rình ngoài đường có ai để tóc dài, mặc quần loe là nhào vào cắt tóc, rạch quần), nếu đã xếp hạng rồi thì không nên cắt xén khi chiếu phim ngoài rạp.