1. Lá»i cảm tạ của Cao Hà nh Kiện (vá»›i quốc vÆ°Æ¡ng Thụy Äiển tại lá»… trao giải Nobel văn há»c 2000).
"Quốc vÆ°Æ¡ng bệ hạ tôn kÃnh,
Con ngÆ°á»i Ä‘ang đứng trÆ°á»›c mặt ngà i hãy còn nhá»›, anh ta hồi tám tuổi, bà mẹ bảo viết nháºt ký, anh ta đã viết nhÆ° thế nà y, và cứ viết mãi cho đến lúc trưởng thà nh.
Anh ta cÅ©ng còn nhá»›, khi và o trÆ°á»ng trung há»c, thầy giáo dạy táºp là m văn treo lên bảng má»™t tấm tranh quảng cáo, không nói Ä‘á» mục, má»i ngÆ°á»i hãy viết vá» bức tranh nà y. NhÆ°ng anh ta không thÃch bức tranh ấy, bèn viết má»™t bà i dà i phê bình nó. Thầy giáo không những không nổi giáºn mà còn cho anh ta Ä‘iểm cao, lại có lá»i nháºn xét nữa: "Bút lá»±c rất khá»e". Anh ta cứ thế tiếp tục viết, từ đồng thoại sang tiểu thuyết, từ thÆ¡ đến kịch, mãi khi cách mạng văn hóa tá»›i, anh ta sợ quá, đốt hết toà n bá»™.
Sau đó anh ta Ä‘i là m ruá»™ng khá nhiá»u năm. NhÆ°ng vẫn ngấm ngầm viết, Ä‘em bản thảo giấu và o trong hÅ©, chôn xuống đất.
Những tác phẩm anh ta viết sau đó lại bị cấm in.
Vá» sau, khi sang phÆ°Æ¡ng Tây, anh ta vẫn viết và không quan tâm tá»›i việc xuất bản hay không. Dẫu xuất bản Ä‘i nữa, cÅ©ng không để ý là có phản ứng hay không. Bá»—ng nhiên lại được đến đại sảnh lá»™ng lẫy nà y, để nháºn từ trong tay quốc vÆ°Æ¡ng bệ hạ phần thưởng cao quý.
Thế rồi, không nén được, anh ta há»i: ThÆ°a quốc vÆ°Æ¡ng bệ hạ, đây là thá»±c Æ°? Hay là câu chuyện đồng thoại?"
(In trong cuốn Linh Sơn- bản dịch của Hồ Quang Du).
Äá»c bà i nà y, không khá»i nghÄ©, giá thá» ngÆ°á»i thầy giáo trung há»c của há» Cao cÅ©ng theo thói thÆ°á»ng tình, chấm bà i theo đáp án mà cho Cao Ä‘iểm thấp hay phê bình anh ta thì liệu Cao còn cảm hứng để sau nà y tiếp tục viết, “đem bản thảo giấu và o trong hÅ©, chôn xuống đấtâ€. Và không biết nÆ°á»›c Trung Hoa hÆ¡n 1 tá»· dân tá»›i giá» liệu có ngÆ°á»i nà o được tặng thưởng giải Nobel văn há»c hay chÆ°a.
2. Vá» Linh SÆ¡n
Nhá»› khi mua và bắt đầu Ä‘á»c Linh SÆ¡n ở Việt Nam, thấy rất thÃch, bạn bèn nhắn SMS cho má»™t số ngÆ°á»i: “Ấy/cáºu/em Ä‘á»c Linh SÆ¡n chÆ°a. Tá»›/anh Ä‘ang Ä‘á»c đấy. Hay lắmâ€. Thế nhÆ°ng, cÅ©ng phải sau hai tháng, bạn má»›i Ä‘á»c xong được cuốn sách có Ä‘á»™ dà y hÆ¡n 600 trang nà y, trong buổi tối cuối cùng của năm Tuất.
Có thể nói gì vá» Linh SÆ¡n và Cao Hà nh Kiện? Bạn cảm thấy khó nháºn xét vá» cuốn sách đó. Ngoại trừ bạn cảm giác đó là má»™t cuốn sách rất đẹp, hÆ¡n nữa, nhÆ° lá»i của Há»™i đồng trao giải Nobel 2000, đó là má»™t cuốn sách tá»± nó là m thà nh riêng má»™t thể loại. Gần đây, ngÆ°á»i ta thÆ°á»ng nhắc tá»›i các tiểu thuyết háºu hiện đại, nhÆ°ng trong số Ãt á»i mà bạn Ä‘á»c thì có lẽ “Äá»i nhẹ khôn kham†của Kundera và “Linh SÆ¡n†của Cao Hà nh Kiện là hai tác phẩm mẫu má»±c, để lại ấn tượng cho bạn nhiá»u hÆ¡n cả.
Vá»›i Linh SÆ¡n, bạn còn tìm thấy được má»™t vẻ đẹp khó tả được của thiên nhiên, của ná»n văn hóa Trung Hoa già u có, của lịch sá» má»™t nÆ°á»›c Trung Hoa bạo liệt. Và không phải chỉ là ná»n văn hóa Trung Hoa của ngÆ°á»i Hán mà còn là ná»n văn hóa của ngÆ°á»i Miêu, của các dân tá»™c Ãt ngÆ°á»i trên vùng biên giá»›i Tây Nam, vốn bị ngÆ°á»i Hán khinh rẻ và văn hóa Hán đè áp (giống nhÆ° trong câu chuyện Cao kể vua Hoà ng đế- thủy tổ ngÆ°á»i Hán- diệt Suy VÆ°u, còn vua Äại VÅ© là kẻ đầu tiên bóp chết kẻ khác để thá»±c hiện ý chà của mình).
TrÆ°á»›c kia, bạn ngại Ä‘á»c tiểu thuyết Trung Hoa hiện đại vì ghét cái tủn mủn, tiểu khÃ, hay thô tục trong đó- cái khà chất của má»™t thùng phuy nặng mùi bà bách lâu ngà y má»›i được (thỉnh thoảng) mở nắp. NhÆ°ng vá»›i Cao Hà nh Kiện thì lại khác. Văn Cao Hà nh Kiện rất đẹp, phóng khoáng, lãng mạn dạt dà o, lúc trầm mặc nhÆ° bức tranh thủy mặc, lúc hà o hứng, lúc huyá»n ảo mà có lúc lại rất phong tình, đôi khi có hóm hỉnh nhÆ°ng dÆ° vị của hóm hỉnh vẫn là chua xót.
Nhân váºt trong Linh SÆ¡n Ä‘i tìm Linh SÆ¡n, má»™t ngá»n núi thiêng trong huyá»n thoại. Äó là hà nh trình tìm vá» tá»± ngã của anh ta? Hay hà nh trình tìm vá» má»™t cá»™i nguồn văn hóa, vá» những khoảng thá»i gian đã bị đánh mất, những vẻ đẹp của quá khứ, những số mệnh Ä‘au khổ của con ngÆ°á»i bị đè nghiến, bị vùi dáºp, bị lãng quên trÆ°á»›c những đổi thay của thá»i cuá»™c. Con ngÆ°á»i trong Linh SÆ¡n tháºt cô Ä‘Æ¡n, dù há» có bấu vÃu, yêu thÆ°Æ¡ng hay hà nh hạ nhau thì há» vẫn cô Ä‘Æ¡n- nhÆ°ng phải chăng chỉ khi há» tá»± ý thức được sá»± cô Ä‘Æ¡n đó thì há» má»›i tìm được mình? CÅ©ng nói thêm là những trang viết vá» giá»›i tÃnh, vá» ná»—i cô Ä‘Æ¡n và ham muốn của Ä‘Ã n ông và đà n bà rất xuất sắc, nhân váºt nữ trong tác phẩm của ông sinh Ä‘á»™ng và già u sức sống không kém nhân váºt nam, trong khi lại vẫn có má»™t cái gì đó huyá»n ảo (các đồng thoại Trung Quốc vẫn để những nhân váºt nữ là các hồ ly tinh lấy chồng, sinh con nhÆ°ng vẫn bà hiểm má»™t cách rất “hồ ly tinh†đó sao). NgÆ°á»i Ä‘á»c dá»… đồng cảm mình vá»›i nhân váºt nam nhÆ°ng lại hết sức cảm thông và thÆ°Æ¡ng xót cho nhân váºt nữ của ông.
Con ngÆ°á»i đó có tìm được Linh SÆ¡n không? Cao Hà nh Kiện trả lá»i bằng mấy câu kệ, mà ông cho là má»™t ngạn ngữ cổ đã có từ mấy nghìn năm:
“Có cÅ©ng vá»,
Không cÅ©ng vá»,
Äứng ở bên sông gió tái têâ€,
Khi ta biết là đã có thể “vá»â€ rồi, thì phải chăng lÃ
ta đã tới được Linh Sơn? Hoặc là gần tới chăng?
So sánh Cao Hà nh Kiện vá»›i các tác giả khác thì gần nhÆ° không thể. Ông là má»™t nhà văn thấm đẫm chất phÆ°Æ¡ng Äông và tÃnh dân gian (bản thân ông cÅ©ng là má»™t há»a sÄ© tranh thủy mặc), nhÆ°ng lại là ngÆ°á»i thá» nghiệm má»™t cách viết chịu ảnh hưởng của phÆ°Æ¡ng Tây, có lẽ ông là ngÆ°á»i đầu tiên chăng? NgÆ°á»i duy nhất khiến tôi cảm thấy có gì đó gần gÅ©i vá»›i Cao là Kawabata vá»›i những câu văn phảng phất nhÆ° những bà i thÆ¡ thiá»n, nhÆ°ng nhÆ° kết tinh trong đó vẻ đẹp của ná»n văn hóa Nháºt Bản, “đẹp và buồnâ€? Có lẽ, không phải ngẫu nhiên, mà Cao và Kawabata là hai ngÆ°á»i Trung Hoa và Nháºt Bản đầu tiên được trao giải Nobel.
Biết đến bao giá» văn há»c Việt Nam má»›i Ä‘i ra được những tủn mủn của thá»i gian, của áp lá»±c tên tuổi và má»™t mảnh chiếu trên văn Ä‘Ã n để có được những tác phẩm đẹp và gợi cảm, kết tinh được cả má»™t ná»n văn hóa đặc sắc nhÆ° của Cao Hà nh Kiện hay Kawabata?
CÅ©ng xin nói thêm vá» bản dịch. NhÆ° tôi được biết, có ba bản dịch Linh SÆ¡n ra tiếng Việt, cÅ©ng là má»™t hiện tượng hiếm hoi, phản ánh sá»± đánh giá cao của ngÆ°á»i Việt vá»›i Cao Hà nh Kiện và phần nà o là sá»± tÆ°Æ¡ng đồng văn hóa giữa Linh SÆ¡n vá»›i ngÆ°á»i Việt (thá»±c ra bối cảnh Linh SÆ¡n là vùng Tây Nam Trung Quốc- chÃnh là địa bà n sinh sống của ngÆ°á»i Việt cổ khi xÆ°a- bá»™ tá»™c Âu Việt của Thục Phán cÅ©ng xuất xứ từ vùng nà y mà tiến xuống phÆ°Æ¡ng Nam láºp ra nÆ°á»›c Âu Lạc). Bản tôi Ä‘á»c là của Hồ Quang Du (không biết là ai, có hay dịch không) dịch từ tiếng Trung, và theo tôi, là bản dịch rất xuất sắc. Ngoà i ra còn má»™t bản dịch từ tiếng Pháp cÅ©ng tên là Linh SÆ¡n của Trần ÄÄ©nh (nghe nói cÅ©ng Việt hóa rất hay nhÆ°ng lại là dịch từ má»™t ngôn ngữ trung gian) và bản tên là Núi Thiêng của Ông Văn Tùng.
Viết đã khá dà i nhÆ° váºy nhÆ°ng thá»±c ra tôi có hiểu Linh SÆ¡n không? Xin quote lại ba dòng cuối cùng trong cuốn sách thay cho câu trả lá»i.
“VỠlà m ra hiểu nhưng rốt cục vẫn chẳng hiểu.
Kỳ thá»±c tôi chẳng hiểu gì, chẳng biết rõ Ä‘iá»u gì.
Nó nhÆ° thế đấyâ€.
Thế đấy!
No comments:
Post a Comment