Thursday, February 14, 2008

Entry for February 14, 2008

Nếu anh yêu em, hãy yêu không vì gì cả

Elizabeth Barrett Browning (1806-1861)


Nếu anh yêu em, hãy yêu không vì gì cả
Xin hãy chỉ vì tình yêu thôi.
Anh đừng nói “Tôi yêu nàng
Bởi nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu êm
Bởi ý nghĩ của nàng thật giống với tôi
Và tất cả những thứ đó khiến tôi vui”.
Anh yêu ơi, những thứ đó đều có thể đổi thay
Và tình yêu sẽ mất đi khi đấy
Cũng đừng yêu em vì lòng thương, anh nhé
Đừng vì anh muốn lau khô đôi má đau buồn
Được anh chăm sóc, nàng sẽ ít khóc hơn
Và sẽ đánh mất tình yêu của anh khi đấy
Anh chỉ yêu em vì tình yêu thôi, chỉ vậy
Bởi chỉ có tình yêu là vĩnh cửu
Và anh sẽ mãi yêu



If thou must love me, let it be for nought...

If thou must love me, let it be for nought
Except for love's sake only. Do not say
'I love her for her smile---her look---her way
Of speaking gently,---for a trick of thought
That falls in well with mine, and certes brought
A sense of pleasant ease on such a day'---
For these things in themselves, Belovèd, may
Be changed, or change for thee,---and love, so wrought,
May be unwrought so. Neither love me for
Thine own dear pity's wiping my cheeks dry,---
A creature might forget to weep, who bore
Thy comfort long, and lose thy love thereby!
But love me for love's sake, that evermore
Thou mayst love on, through love's eternity.



Em yêu anh như thế nào? Để cho em đếm

Em yêu anh như thế nào? Để cho em đếm
Em yêu anh tới tận cùng sâu, cao, rộng
Của những gì hồn với tới khi mắt chẳng thể nhìn,
Cho tới tận cùng Tồn tại và lý tưởng Ân trên.
Em yêu anh như những gì cần cho cuộc sống
Trong ánh mặt mặt trời và nến.
Em yêu anh tự do,
Như con người tranh đấu cho Quyền người
Em yêu anh thuần khiết,
Như lời ngợi ca Thượng đế toàn năng.
Em yêu anh với miệt mài cảm xúc
Như trong những nỗi đau xưa
Em yêu anh với một niềm tin
Như niềm tin của thời thơ ấu.
Em yêu anh bằng tình yêu em đã đánh mất với các thánh thần
Em yêu anh trong từng hơi thở
Từng nụ cười, từng giọt nước mắt của cả cuộc đời
Và nếu như em được Chúa chọn,
Em sẽ yêu anh nhiều hơn
Sau này khi em chết.


How do I love thee? Let me count the ways.

How do I love thee? Let me count the ways.
I love thee to the depth and breadth and height
My soul can reach, when feeling out of sight
For the ends of Being and ideal Grace.
I love thee to the level of everyday's
Most quiet need, by sun and candle-light.
I love thee freely, as men strive for Right;
I love thee purely, as they turn from Praise.
I love thee with the passion put to use
In my old griefs, and with my childhood's faith.
I love thee with a love I seemed to lose
With my lost saints,—I love thee with the breath,
Smiles, tears, of all my life!—and, if God choose,
I shall but love thee better after death.

Wednesday, February 13, 2008

i carry your heart with me

Bản dịch bài "i carry your heart with me" của Dạ Thảo Phương. Các bạn khác nếu hứng thú thử dịch bài này xem sao.

i carry your heart with me

e.e. cummings

i carry your heart with me(i carry it in
my heart)i am never without it(anywhere
i go you go,my dear; and whatever is done
by only me is your doing, my darling)
i fear
no fate (for you are my fate, my sweet)i want
no world (for beautiful you are my world, my true)
and it's you are whatever a moon has always meant
and whatever a sun will always sing is you

here is the deepest secret nobody knows
(here is the root of the root and the bud of the bud
and the sky of the sky of a tree called life; which grows
higher than the soul can hope or mind can hide)
and this is the wonder that's keeping the stars apart

i carry your heart(i carry it in my heart)


Tôi mang trái tim Người cùng tôi

Bản dịch của Dạ Thảo Phương

Tôi mang trái tim Người cùng tôi
Tôi gìn giữ nó trong trái tim mình, người yêu thương
Trái tim luôn cùng với tôi (nên tôi đi nơi đâu
Người cũng cùng nhịp bước, người yêu dấu,
và tôi làm gì, cũng là Người, người thương nhớ)

Tôi không sợ số phận
Vì chính Người là số phận của tôi
Tôi không cần thế giới
Vì chính Người là thế giới của tôi, là Cái Đẹp, là Sự Thật tôi hằng tìm kiếm
Và chính là Người – ý nghĩa của vầng trăng
Và chính là Người – ý nghĩa của bài ca mặt trời
Bí mật thẳm sâu nhất không người biết
Như cội rễ của cội rễ và nụ hoa của nụ hoa
Và bầu trời của bầu trời của cây đời mãi mãi tươi xanh
Cao hơn ước vọng của tâm hồn, sâu hơn nơi tâm trí có thể ẩn náu
Và sự kỳ diệu giữ những vì sao cách xa nhau

Tôi mang trái tim Người cùng tôi
Tôi gìn giữ nó trong trái tim mình, người yêu dấu



bản dích của tớ (có sửa 1 chút)

anh mang tim em theo anh

e. e. cummings

anh mang trái tim em theo anh (anh đặt nó trong
tim mình) anh chẳng bao giờ rời xa nó (anh đến đâu
chính là em đến đấy, em thân thương,
anh làm gì chính em làm đấy, em yêu dấu)

anh không sợ
số phận (vì em là số phận anh, ngọt ngào) anh không muốn
thế giới (vì em chính là thế giới của anh, xinh đẹp và chân thật)
em chính là những gì vầng trăng muốn nói
và tất cả những bài ca của mặt trời đều hát về em

và đây là điều bí mật nhất mà không ai biết
(nó ở nơi gốc của gốc, nụ của nụ
và bầu trời của bầu trời cho cái cây-cuộc đời; cây vươn
cao hơn những ước vọng của tâm hồn,
xa hơn mọi nơi ẩn náu của tâm trí)
và đó chính là điều kỳ diệu khiến các vì sao ở cách xa nhau

anh mang trái tim em theo (anh đặt nó trong tim mình)

Entry for February 13, 2008

Hai bài Jazz

"The Look Of Love"

The look of love is in your eyes
A look your smile can't disguise
The look of love is saying so much more than just words could ever say
And what my heart has heard, well it takes my breath away

I can hardly wait to hold you, feel my arms around you
How long I have waited
Waited just to love you, now that I have found you

You've got the
Look of love, it's on your face
A look that time can't erase
Be mine tonight, let this be just the start of so many nights like this
Let's take a lover's vow and then seal it with a kiss

I can hardly wait to hold you, feel my arms around you
How long I have waited
Waited just to love you, now that I have found you
Don't ever go
Don't ever go
I love you so

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA


\u201cYou Don't Know What Love Is\u201d

You don't know what love is
Until you've learned the meaning of the blues
Until you've loved a love you've had to lose
You don't know what love is

You don't know how lips hurt
Until you've kissed and had to pay the cost
Until you've flipped your heart and you have lost
You don't know what love is

Do you know how a lost heart feels
The thought of reminiscing
And how lips that taste of tears
Lose their taste for kissing

You don't know how hearts burn
For love that can not live yet never dies
Until you've faced each dawn with sleepless eyes
You don't know what love is

You don't know how hearts burn
For love that can not live yet never dies
Until you've faced each dawn with sleepless eyes
You don't know what love is.....what love is....

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Monday, February 11, 2008

Entry for February 11, 2008

Tôi biết tại sao chim trong lồng hót

Maya Angelou


Con chim tự do nhảy múa trên ngọn gió
Thả mình theo dòng nước cho tới tận cuối dòng
Nhúng đôi cánh của nó trong ánh nắng đỏ cam
Ngạo nghễ nhận riêng mình cả bầu trời sâu rộng

Con chim bức bối chôn chân trong lồng hẹp
Có thấy được những gì sau những chấn song?
Đôi cánh ủ rũ, đôi chân trói buộc
Cho nên chim há rộng cổ và hót

Chim trong lồng hót những âm láy sợ hãi
Về những thứ nó không biết, nhưng tràn đầy hy vọng
Tiếng hót của nó vang tới những ngọn đồi xa
Bởi chim trong lồng cất tiếng hót về tự do

Con chim tự do nghĩ tới một làn gió khác
Tới những tiếng gió thì thầm thổi qua những hàng cây
Tới con sâu béo đang chờ đợi nó
Trên thảm cỏ màu vàng nhạt của bình minh
Cả bầu trời kia, chim nhận của riêng mình

Con chim trong lồng đứng trong mồ chôn những giấc mơ
Bóng tối của nó gào lên trong cơn ác mộng
Đôi cánh ủ rũ, đôi chân trói buộc
Cho nên chim há rộng cổ và hót

Chim trong lồng hót những âm láy sợ hãi
Về những gì nó không biết, nhưng tràn đầy hy vọng
Tiếng hót của nó vang tới những ngọn đồi xa
Bởi chim trong lồng cất tiếng hót về tự do

I Know Why the Caged Bird Sings

A free bird leaps on the back of the wind
and floats downstream till the current ends
and dips his wing in the orange suns rays and dares to claim the sky.

But a bird that stalks down his narrow cage
can seldom see through his bars of rage
his wings are clipped and his feet are tied so he opens his throat to sing.

The caged bird sings with a fearful trill
of things unknown but longed for still
and his tune is heard on the distant hill
for the caged bird sings of freedom.

The free bird thinks of another breeze
and the trade winds soft through the sighing trees
and the fat worms waiting on a dawn-bright lawn and he names the sky his own.

But a caged bird stands on the grave of dreams
his shadow shouts on a nightmare scream
his wings are clipped and his feet are tied so he opens his throat to sing.

The caged bird sings with a fearful trill
of things unknown but longed for still
and his tune is heard on the distant hill
for the caged bird sings of freedom.

Entry for February 11, 2008

Top 10 phim năm 2007 của tớ (trong số các phim đã xem)

1. There Will Be Blood

2. No Country for Old Men

3. 4 Months, 3 Weeks and 2 Days

4. Grindhouse

5. Atonement

6. Michael Clayton

7. Once

8. Gone Baby Gone

9. Eastern Promises

10. Superbad


Sẽ có máu đổ


There will be blood có thể là một phim còn greater hơn No country for old men. Đúng là các phim hay của Holywood thường chỉ được ra vào cuối năm.

There will be blood là một nghiên cứu tính cách của một nhà tư bản cực kỳ thú vị, là lịch sử nước Mỹ trong giai đoạn tích lũy tư bản, nhiều máu và nước mắt, là câu chuyện kể về lòng tham ghen tị, và sự vị kỷ của con người- như là những thứ dẫn tới giàu có và tội ác. Nhân vật chính của phim Daniel là một Citizen Kane không có Rosebud, một người có cái tôi rất lớn, quyết liệt, nhẫn tâm- và khác với Kane- không bao giờ biết hối tiếc. Daniel Day-Lewis đóng phim này cực xuất sắc, nếu như giải Oscar cho diễn viên chính năm nay mà không thuộc về Daniel Day-Lewis thì quả là bất công. Trên thực tế, Paul Thomas Anderson khi viết kịch bản phim đã nghĩ tới Daniel và viết về nhân vật chính như là vai diễn giành riêng cho Daniel (tên của nhân vật chính cũng là Daniel- Daniel Plainview).

Nếu nhà tư bản Daniel Plainview là tượng trưng cho lòng tham, thì đối thủ và cũng là đồng hành của ông ta trong một thời gian, mục sư Eli Sunday, là tượng trưng cho sự ghen tị. Eli Sunday cũng có cái tôi lớn không kém Daniel Plainview- ông ta tự gọi nhà thờ của mình là “Church of the Third Revelation”- Nhà thờ của lần khải thị thứ ba- với ý ngầm so sánh mình với các nhà tiên tri vĩ đại Moses, Jesus trước đây. Tôn giáo và sự cuồng tín của ông ta để che đậy những dục vọng cuống cuồng bên trong và tham vọng quyền lực vô bờ bến. Nhưng nói như trên Daniel là Greed (lòng tham) và Eli là Envy (ghen tị) cũng không chính xác, bởi lẽ lòng tham và ghen tị luôn đi kèm với nhau, kẻ có lòng tham thì luôn có lòng ghen tị. Thế nên với Daniel, bất cứ kẻ nào có thể cạnh tranh với ông ta đều là kẻ thù của ông ta, kể cả đứa con mà ông ta từng có lúc yêu quý ("I hate most people," Daniel nói "I want to earn enough money so I can get away from everyone”). Còn với Eli, sự ghen tị của y cũng xuất phát từ lòng tham vô bờ bến, tham của cải, tham quyền lực, không thỏa mãn với quyền lực của y chỉ được thể hiện với vài chục giáo dân nghèo khổ thất học.

Và khi lòng tham chi phối con người thì phải có máu- đúng như tiêu đề phim- như một lời tiên tri trong Kinh Cựu Ước (cũng như một phim khác của Paul Thomas Anderson là Magnolia, có vẻ như có những cảm hứng của Kinh Thánh trong phim này, bên cạnh cảm hứng trực tiếp của Anderson từ tiểu thuyết Oil của nhà tiểu thuyết theo chủ thuyết xã hội chủ nghĩa Sinclair và bộ phim Viễn Tây tuyệt vời về lòng tham và bản chất con người The Treasure of Siera Madre của John Huston).

Bố cục và âm nhạc trong phim lại gợi nhớ tới 2001- A Space Odyssey, một bộ phim về lịch sử con người. Cảnh đầu phim cực kỳ ấn tượng, một khung cảnh tối tăm, trong một cái lỗ dưới lòng đất, một người đàn ông kiên trì đào sâu trong lòng đất, và trong hơn 10 phút đầu, không hề có lời thoại nào ngoài những tiếng của đất đá, của các dụng cụ rơi, của tai nạn trong hầm mỏ…Đoạn nhạc cuối phim rất giống với đoạn nhạc kết của 2001, hoành tráng như đó mới chính là lời kết thúc.

Một điều nữa đáng chú ý trong bộ phim này còn là mối quan hệ cha-con, một đặc điểm thường có trong phim của Paul Thomas Anderson, và trong mối quan hệ đó thì người cha thường là người có lỗi. Trong There will be blood, đó là quan hệ cha con giữa Daniel và đứa con mà ông ta đặt tên là H.W. Riêng chi tiết đứa con trai không có tên riêng mà chỉ là hai chữ cái cũng cho thấy trong con mắt của Daniel, đứa bé không thực sự được coi như một cá thể độc lập. Và dù ông ta từng yêu thương đứa bé (có lẽ là người duy nhất trong đời ông ta từng yêu và cũng là người duy nhất yêu ông ta) nhưng tình yêu của ông ta gần với tình yêu bản thân mình- đứa bé tồn tại như một phần của ông ta, như một Daniel bé hay cái bóng của Daniel, và khi ông ta cảm thấy nó không còn là một phần của mình nữa thì cũng là lúc tình yêu của ông ta bị thử thách lớn.



http://www.slashfilm.com/wp/wp-content/images/therewillbeblood1.jpg


Ngoài các diễn viên chính là diễn viên chuyên nghiệp, Paul Thomas Anderson sử dụng các diễn viên phụ đều là người dân sống trong vùng được quay phim, một đặc điểm của các nhà làm phim tự nhiên (naturalistic) như Godard, Bresson và Robert Altman (Anderson rất khâm phục Altman và dedicate phim này cho ông, lúc đó đang sắp qua đời).

Những hình tượng về những con người quyết liệt, bị chi phối bởi tham vọng, quyết tâm và sự ám ảnh có lẽ là những hình tượng đặc trưng rất Mỹ, sản phẩm của thời chinh phục miền Tây khi xưa: từ thuyền trưởng Ahab của Melville cho tới Citizen Kane của Orson Willes và giờ đây là Daniel Plainview của Paul Thomas Anderson. Nhìn một khía cạnh khác, “There Will Be Blood” là một bi kịch của “giấc mơ Mỹ”, không phải bi kịch của các loser như trong “American Beauty” mà là bi kịch của những kẻ thành công trên con đường tiến tới sự giàu có, trong những cuộc đọ sức quyết liệt với tự nhiên và với con người.

Phim này còn gợi ra má»™t Ä‘iểm nhìn khác, như là má»™t sá»± ngụ ý tá»
›i chinh trị hiện nay. Nước Mỹ thu nhỏ trong phim bị quay cuồng Ä‘iên đảo, bị lạm dụng và chà đạp bởi sá»± ngu dân cá»§a nhà thờ và sá»± nhẫn tâm cá»§a bọn dầu-phiệt. Sá»± sa lầy cá»§a Mỹ ở Iraq hiện nay phải chăng cÅ©ng từ những lý do tương tá»±, khi nền chính trị Mỹ tiếp tục bị chi phối bởi bọn dầu-phiệt chỉ quan tâm tá»›i làm giàu như Daniel Plainview và những cha cố evangelical tham vọng và giả dối như Eli Sunday?. Và kết cục tất nhiên là “there will be blood”.

Như vậy hai phim hay nhất năm nay là There Will Be Blood và No Country for Old Men, hai bộ phim đều lấy bối cảnh là miền Tây hoang dã, dữ tợn và đầy bất trắc, nơi ai ai cũng là kẻ thù tiềm tàng của ai ai khác. Hai bộ phim đều chứa đựng những suy nghĩ u ám về số phận con người, về tham sân si và sự cố chấp. Hai phim này hiện nay đã chia nhau giành hầu hết các giải quan trọng của điện ảnh Mỹ năm nay. Chưa biết trong Oscar phim nào sẽ giành phần thắng (chắc hai giải quan trọng nhất là Best Picture và Best Director sẽ được chia đều cho hai phim này). Nói chung, cả hai phim đều xứng đáng và nếu so ra thì hay hơn các phim được đề cử Oscar trong vài năm gần đây khá nhiều.

Sunday, February 10, 2008

Một người can đảm



Vĩnh biệt cụ Hoàng Minh Chính, một người can đảm.


Nói

Yevgeny Yevtushenko


Anh là người can đảm, họ bảo tôi.

Không phải.

Can đảm chưa bao giờ là phẩm chất của tôi

Chỉ có điều tôi nghĩ

Thật bất công nếu tự hạ mình như nhiều kẻ khác.

Có những nền móng chẳng được phép lung lay.

Và giọng của tôi không làm gì hơn là

Cười nhạo những dối lừa rỗng tuếch;

Tôi không làm gì hơn là viết, tôi không tố giác ai,

Không tự gạch bỏ những gì tôi nghĩ,

Tôi bảo vệ những người xứng đáng,

Và gọi đúng tên những kẻ bất tài

(làm điều dù sao cũng phải làm).

Và giờ đây họ bảo tôi rằng tôi can đảm.

Con cái chúng ta sẽ phải xấu hổ nhường nào

Khi cuối cùng chúng được báo đáp cho những nỗi khiếp sợ này

Chúng sẽ nhớ về cái thời kỳ lạ

Khi sự chính trực bình thường cũng giống như lòng can đảm


Bản tiếng Anh

Talk


You're a brave man they tell me.

I'm not.

Courage has never been my quality.

Only I thought it disproportionate

so to degrade myself as others did.

No foundations trembled. My voice

no more than laughed at pompous falsity;

I did no more than write, never denounced,

I left out nothing I had thought about,

defended who deserved it, put a brand

on the untalented, the ersatz writers

(doing what anyhow had to be done).

And now they press to tell me that I'm brave.

How sharply our children will be ashamed

taking at last their vengeance for these horrors

remembering how in so strange a time

common integrity could look like courage.



Thơ e.e. cummings

Edward Estlin Cummings




Edward Estlin Cummings (14 tháng 10 năm 1894 - 3 tháng 9 năm 1962), thường viết là e. e. cummings, là một nhà thơ, họa sĩ, nhà soạn kịch, nhà văn người Mỹ. E. E. Cummings là tác giả của hơn 900 bài thơ, nhiều vở kịch, tác phẩm hội họa và một số tiểu thuyết, được coi là một nhà thơ xuất sắc của thế kỷ 20.
Thơ e.e. cummings nói chung là khó dịch.

anh mang tim em theo anh

e. e. cummings


anh mang tim em theo anh (anh đặt nó trong

tim mình) anh chẳng bao giờ rời xa nó (anh đến đâu

chính là em đến đấy, em thương,

anh làm gì chính em làm đấy, em yêu)

anh không sợ

số phận (vì em là số phận anh, ơi em ngọt ngào) anh không muốn

thế giới (vì em là thế giới xinh đẹp của anh, ơi em thành thật)

em chính là những gì vầng trăng muốn nói

và tất cả những bài ca của mặt trời đều hát về em


và đây là điều bí mật nhất mà không ai biết

(nó ở gốc của gốc, ngọn của ngọn

và bầu trời của bầu trời cho một cái cây có tên cuộc đời; cái cây

vươn cao hơn những gì linh hồn có thể mong muốn hay trí óc có thể giấu che)

và đó chính là kỳ tích khiến các vì sao được giữ ở xa nhau

anh mang tim em theo (anh đặt nó trong tim mình)


i carry your heart with me

i carry your heart with me(i carry it in
my heart)i am never without it(anywhere
i go you go,my dear; and whatever is done
by only me is your doing,my darling)
i fear
no fate(for you are my fate,my sweet)i want
no world(for beautiful you are my world,my true)
and it's you are whatever a moon has always meant
and whatever a sun will always sing is you

here is the deepest secret nobody knows
(here is the root of the root and the bud of the bud
and the sky of the sky of a tree called life;which grows
higher than the soul can hope or mind can hide)
and this is the wonder that's keeping the stars apart

i carry your heart(i carry it in my heart)







ở một nơi nào đó anh chưa từng đến

ở một nơi nào đó anh chưa từng đến, và chẳng thể trải qua

đôi mắt của em có sự tĩnh lặng:

trong dáng hình yếu ớt của em, có những thứ bao bọc lấy anh

hay khiến anh không thể chạm được chúng

bởi vì chúng ở quá gần

ánh nhìn phảng phất của em sẽ hé mở anh

cho dù anh đã khép chặt mình như khép những ngón tay,

em mở từng cánh hoa trong anh như mùa xuân hé mở

(khéo léo, bí hiểm) nụ hồng đầu tiên của nó


và nếu em muốn khép anh lại,

anh và cả cuộc đời anh sẽ đóng lại dịu dàng, ngay tức khắc

như thể khi tâm bông hoa vừa nghĩ đến

những bông tuyết đã phủ kín khắp mọi nơi;

không có gì chúng ta biết tới trên thế gian này

có thể so với sức mạnh từ dáng hình yếu ớt của em:

nó khiến anh nghĩ tới màu sắc các đất nước,

và nó quyết định giữa cái chết và sự vĩnh cửu bằng mỗi hơi thở nhẹ

(anh không biết cái gì ở em đã khép lại

và mở ra; chỉ có một điều anh hiểu

tiếng nói của đôi mắt em sâu thẳm hơn tất thảy những đóa hồng)

và chẳng có ai, kể cả mưa, có đôi tay bé nhỏ đến vậy.


somewhere i have never travelled... (LVII)

somewhere i have never travelled, gladly beyond

any experience, your eyes have their silence:

in your most frail gesture are things which enclose me,

or which i cannot touch because they are too near

your slightest look easily will unclose me

though i have closed myself as fingers,

you open always petal by petal myself as Spring opens

(touching skilfully, mysteriously) her first rose

or if your wish be to close me, i and

my life will shut very beautifully, suddenly,

as when the heart of this flower imagines

the snow carefully everywhere descending;

nothing we are to perceive in this world equals

the power of your intense fragility: whose texture

compels me with the colour of its countries,

rendering death and forever with each breathing

(i do not know what it is about you that closes

and opens; only something in me understands

the voice of your eyes is deeper than all roses)

nobody, not even the rain, has such small hands


không phải điều này sẽ xảy ra; và anh nói

không phải điều này sẽ xảy ra; và anh nói

nếu đôi môi em, mà anh rất yêu, lại chạm vào

đôi môi một người nào khác,

và những ngón tay mạnh mẽ thân thuộc của em bám chặt

tim của gã kia, như từng bám tim anh một lúc gần đây;

nếu trên mặt ai khác, mái tóc dịu dàng em che phủ

trong sự yên lặng mà anh vẫn biết, hay nếu

những câu chữ quằn quại, được thốt quá nhiều,

trở nên vô vọng trước tinh thần ở chốn xa xôi;

nhưng nếu điều đó xảy ra, nếu thực là như thế-

em của trái tim anh, chỉ cần nói với anh vài lời;

anh sẽ đến gặp gã kia, bắt đôi tay của gã,

và nói, hãy nhận lời mừng hạnh phúc của tôi.

Rồi anh sẽ quay đầu, lắng nghe tiếng một con chim

giọng hót kinh khủng đến từ một chốn nào đã mất.



it may not always be so;and i say

it may not always be so;and i say

that if your lips,which i have loved,should touch

another's,and your dear strong fingers clutch

his heart,as mine in time not far away;

if on another's face your sweet hair lay

in such a silence as i know,or such

great writhing words as,uttering overmuch,

stand helplessly before the spirit at bay;

if this should be,i say if this should be-

you of my heart,send me a little word;

that i may go unto him,and take his hands,

saying,Accept all happiness from me.

Then shall i turn my face,and hear one bird

sing terribly afar in the lost lands.





Bài này hơi funny, hehe, đọc tiếng Anh chắc sẽ hay hơn là dịch.

Anh chạm nhé
 
 anh chạm nhé, lời chàng
em sẽ kêu, lời nàng
một lần thôi, lời chàng
ơ thích đấy, lời nàng
 
để anh sờ, lời chàng
nhiều không anh, lời nàng
thật nhiều chứ, lời chàng
sao lại không, lời nàng
 
(bắt đầu nhé, lời chàng
đừng xa quá, lời nàng
xa thế nào, lời chàng
như thế này, lời nàng)
 
để đấy nhé, lời chàng
(như thế nào, lời nàng
như thế này, lời chàng
nếu anh hôn, lời nàng
 
di chuyển nhé, lời chàng
yêu em không, lời nàng
nếu em muốn, lời chàng
em chết mất, lời nàng
 
đấy là sống, lời chàng
còn vợ anh, lời nàng
đây, lời chàng
ôi, lời nàng
 
(ôi sướng quá, lời chàng
đừng có ngừng, lời nàng
ôi không, lời chàng)
chậm lại đi, lời nàng
 
(tới không emmm? lời chàng
ưưưưứ, lời nàng)
em tuyệt quá! lời chàng
anh Của em, lời nàng)
may i feel said he   
may i feel said he
   (i'll squeal said she
   just once said he)
   it's fun said she
   (may i touch said he
   how much said she
   a lot said he)
   why not said she
 
   (let's go said he
   not too far said she
   what's too far said he
   where you are said she)
 
   may i stay said he
   (which way said she
   like this said he
   if you kiss said she
 
   may i move said he
   is it love said she)
   if you're willing said he
   (but you're killing said she
 
   but it's life said he
   but your wife said she
   now said he)
   ow said she
 
   (tiptop said he
   don't stop said she
   oh no said he)
   go slow said she
 
   (cccome?said he
   ummm said she)
   you're divine!said he
   (you are Mine said she)
 

Friday, February 08, 2008

Blog mới của tôi

Blog mới trên somewhereland.net. Các bạn góp ý kiến nhé.
Wordpress có cái dở là hình như không đổi được fonts, mà phải dùng fonts mặc định của theme hoặc phải thay trong HTML codes?

Somewhere Land

Thursday, February 07, 2008

Entry for February 07, 2008


img



Một ngày xuân
Tagore

Một ngày xuân,
một người đàn bà đến nơi vườn tôi cô đơn,
trong dáng yêu kiếu của người Yêu dấu.
Nàng đến, trao mình cho những bài hát của tôi, bay bổng,
Dâng hiến cho giấc mơ tôi, ngọt ngào.

Bất chợt, một cơn sóng trào lên hoang dại,
Phá vỡ những bến bờ của trái tim tôi
Và nhận chìm mọi từ ngữ.

Không có cái tên nào đến với môi tôi,
Nàng đứng dưới gốc cây, quay mình,
Liếc nhìn tôi, buồn rầu, đau đớn.
Và với những bước chân nhanh, nàng đến ngồi bên tôi.

Cầm tay tôi, nàng nói:
“Anh không biết em, em cũng chẳng biết anh-
Sao chúng mình lại có thể thế này?”

Tôi nói:
“Hai ta sẽ xây một cây cầu vĩnh cửu,
Giữa hai con người, hai kẻ chẳng biết nhau,
Bởi niềm khao khát nằm nơi sâu thẳm mọi vật.”

Tiếng gọi trong tim tôi cũng là tiếng gọi của tim nàng
Sợi dây nàng buộc tôi cũng buộc chính bản thân nàng.
Tôi đã tìm nàng ở khắp mọi nơi,
Tôi vẫn thờ phụng nàng, sâu thẳm trong tôi.
Và tại nơi đấy, nàng cũng tìm kiếm tôi.
Vượt những đại dương bao la, nàng đến để mang trái tim tôi ra đi
Nhưng nàng quên đường về, bởi tim nàng cũng bị đánh rơi.
Sự quyến rũ của nàng phản bội nàng,
Nàng chăng lưới, nhưng không biết rằng
Nàng thả lưới hay chính nàng đang mắc lưới


One Day in Spring...

One day in spring, a woman came
In my lonely woods,
In the lovely form of the Beloved.
Came, to give to my songs, melodies,
To give to my dreams, sweetness.
Suddenly a wild wave
Broke over my heart's shores
And drowned all language.
To my lips no name came,
She stood beneath the tree, turned,
Glanced at my face, made sad with pain,
And with quick steps, came and sat by me.
Taking my hands in hers, she said:
'You do not know me, nor I you--
I wonder how this could be?'
I said:
'We two shall build, a bridge for ever
Between two beings, each to the other unknown,
This eager wonder is at the heart of things.'

The cry that is in my heart is also the cry of her heart;
The thread with which she binds me binds her too.
Her have I sought everywhere,
Her have I worshipped within me,
Hidden in that worship she has sought me too.
Crossing the wide oceans, she came to steal my heart.
She forgot to return, having lost her own.
Her own charms play traitor to her,
She spreads her net, knowing not
Whether she will catch or be caught.


Mùa xuân lặng lẽ
Christina Rossetti

Mùa đông đã qua đi
Và kìa, xuân đang đến
Tôi sẽ tới rặng cây
Nơi những con chim hót

Trong những cành táo gai
Tiếng ca loài chim hét
Và giọng chim cổ đỏ
Vang trong bụi nhựa ruồi.

Đượm mùi hương thơm ngát
Của những cành chồi non
Uốn mình cao trên đầu
Một ngôi nhà xanh lục;

Đượm mùi hương ngọt ngào
Và không gian im ắng
Như thể đang thì thào
“Nơi đây không cạm bẫy

“Nơi đây thật yên bình
Nơi đây chỉ riêng mình
Với dòng suối nước trong
Cùng tảng đá rêu phong

Nơi đây mặt trời chiếu
Dưới những tán lá xanh;
Nơi đây vọng tiếng vang
Từ xa xôi biển cả
Dù biển kia thật xa”

Spring Quiet img

Christina Rossetti (1847)img


Gone were but the Winter,
Come were but the Spring,
I would go to a covert
Where the birds sing.

Where in the whitethom
Singeth a thrush,
And a robin sings
In the holly-bush.

Full of fresh scents
Are the budding boughs
Arching high over
A cool green house:

Full of sweet scents,
And whispering air
Which sayeth softly:
“We spread no snare;

“Here dwell in safety,
Here dwell alone,
With a clear stream
And a mossy stone.

“Here the sun shineth
Most shadily;
Here is heard an echo
Of the far sea,
Though far off it be.”


Image: Isaac Levitan. Above the Eternal Peace. 1894. Nguồn


Wednesday, February 06, 2008

Chúc mừng năm mới

Chúc mừng năm mới tới tất cả các bạn.
Mong một năm mới tốt lành cho tất cả mọi người.
Giao thừa chả làm gì, đọc thơ về xuân trên Thi viện và nghe Hungarian Dances của Brahms.

Heo may về phố cho khăn áo
Lũ lượt xuống đường đón gió mai
Em đi về phía xuân đang chớm
Ta ngẩn ngơ tìm phía nắng phai.

Trễ chuyến giao thừa không về kịp
Ta hái đóa quỳnh khuya lẻ loi
Đi từ năm cũ sang năm mới
Hoa lỡ thì mà người đâu hay.


(Với xuân Hà Nội- Mường Mán)



lạnh rồi - hoa chớm nụ
em có về thăm ta ?
em có về phơi áo
dây mướp đã hoa vàng
em có về gội tóc
giếng ta còn xanh trong
em có về mở cổng
gom lá cũ trong vườn
kịp cùng ta đốt lửa
hong tay vào khói sương
em có về - tiếng guốc
(dù đã quên lâu rồi)
khuya ngoài thềm gọi nhé
với riêng lòng ta thôi
em hiểu lòng ta với
còn thương nhớ hoa đào
em hãy về - áo đỏ
như Nguyên đán hôm nào

(Thương nhớ hoa đào- Đỗ Trung Quân)

Tuesday, February 05, 2008

Entry for February 05, 2008

Bài của Tạ Chí Đại Trường, có lẽ là sử gia đáng kể nhất của Việt Nam Cộng Hòa, phê phán Kim Định và những người chịu ảnh hưởng của ông ở cả hải ngoại và trong nước.

Về “huyền sử gia” Kim Định và các chi, bàng phái “huyền sử học” Việt Nam?

Ở trang này có một số tác phẩm của Tạ Chí Đại Trường, đáng chú ý nhất có lẽ là cuốn Sử Việt đọc vài quyển.

Monday, February 04, 2008

Entry for February 04, 2008

Làm một cái poll chính trị xem sao.
Nếu có thể bầu tổng thống Mỹ, bạn sẽ bầu cho ứng cử viên nào (trong số 4 ứng cử viên dẫn đầu hiện nay).






Nếu có thể bầu tổng thống Mỹ, bạn sẽ bầu cho ứng cử viên nào?
Hilary Clinton
66
Barack Obama
30
John McCain
10
Mitt Romney
3
Sign in to vote

Thơ Anna Akhmatova-

Thơ Anna Akhmatova- dịch theo bản tiếng Anh nên chắc nhiều chỗ không chính xác.


Tôi siết chặt tay

Tôi siết chặt tay dưới tấm khăn voan
“Sao hôm nay trông bạn tái nhợt, mất hồn?”
- Vì tôi làm người yêu choáng váng
bởi nỗi xót xa chẳng nói hết bằng lời

Sẽ chẳng bao giờ tôi có thể quên
Anh bước ra, thân hình lảo đảo
Miệng méo xệch, đớn đau, cô độc…

Tôi lao xuống, không vịn lan can
Chạy đuổi theo anh cho tới cổng.
Và kêu lên, tắc nghẹn “Em đùa.
Đừng bỏ em, kẻo em sẽ chết”.
Anh nhìn tôi, mỉm cười, sao buồn thảm,
Và bảo tôi “Đừng đứng đấy, gió to”.


Đêm trắng

Em chẳng buồn khóa cửa
Em chẳng buồn thắp nến
Anh biết em quá mệt
Em chỉ muốn ngủ thôi.

Ngoài đồng, trời sập tối
Hoàng hôn đọng lá cây
Còn em, em đang say
Ôi, tiếng anh vọng tới.

Chẳng sao, đời đen tối
Khác gì địa ngục đâu
Nhưng anh sẽ quay lại
Em chắc chắn, vậy thôi.


Và không có ai đón tôi

Và không có ai đón tôi
Mang theo cây đèn lồng.
Ngôi nhà yên lặng
Tôi đi vào
Dưới ánh trăng
Trong nỗi bất an

Dưới ngọn đèn màu xanh
Anh mỉm cười yếu ớt
Thầm thì “Lọ Lem em,
Giọng em sao thật lạ…”

Lửa trong lò đang tắt:
Trễ nải, lách tách
Kìa, có ai đó
Đã lấy chiếc giầy trắng của tôi
Để vào ngăn của họ.

Họ trao tôi ba bông cẩm chướng
Mà chẳng buồn ngước mắt
Ôi, những tín vật quý báu,
Các người giấu chúng ở đâu?

Trái tim tôi cay đắng
Biết rằng chẳng mấy chốc
Chiếc giầy trắng bé nhỏ của tôi
Tất cả sẽ so chân thử.

Em không đòi hỏi anh yêu em

Em không đòi hỏi anh yêu em
Việc đó đặt sang bên…
Em sẽ chẳng viết cho cô dâu của anh
Những bức thư ghen tuông rồ dại.

Nhưng hãy nghe lời em:
Hãy trao cho nàng những bài thơ em viết
Hãy đưa cho nàng những tấm ảnh của em
Và tất nhiên, đối xử tốt với nàng!

Ôi, kiến thức chỉ dành cho những kẻ dại khờ
Khiến họ thấy mình là người thắng cuộc
Họ cần chi những chân tình âu yếm
Hay ký ức ngọt ngào của đêm đầu được ở bên nhau…

Khi anh đã dùng hết niềm vui cùng bè bạn
Và thỏa mãn cùng cực tinh thần
Nếu đột nhiên anh thấy mình xấu hổ
Đừng đến- Em không biết anh-
Hỡi người khách mệt mỏi của đêm.
Làm sao em có thể giúp được anh?
Khi hạnh phúc của em
Vẫn chưa được chữa lành

Anh ta thích ba thứ trên đời

Anh ta thích ba thứ trên đời
Chim công trắng, bài hát lúc hoàng hôn
Và bản đồ châu Mỹ cổ
Anh ta ghét khi trẻ em khóc
Ghét mứt dâu dùng với trà
Và chứng kích động của đàn bà.
… và anh ta đã cưới tôi.


Ký ức mặt trời

Ký ức mặt trời tàn lụi trong tim
Cỏ úa vàng
Những bông tuyết đầu mùa
Lất phất, lất phất.

Trong những dòng kênh chật hẹp
Mặt nước lạnh cóng chết lặng
Sẽ chẳng bao giờ có điều gì xảy ra nơi đây,
Chẳng bao giờ nữa.

Giữa nền trời in hàng liễu rủ
Như chiếc quạt xác xơ
Có lẽ sẽ tốt hơn nếu em không phải
Vợ anh.

Ký ức mặt trời tàn lụi trong tim
Cái gì thế nhỉ? Bóng tối chăng?
Có lẽ! Qua đêm nữa, là đến
Mùa đông.

Entry for February 04, 2008

1. Tết sắp đến rồi. Hôm nay, tuyết rơi trắng xóa, bông tuyết bay lả tả. Hình như ở Việt Nam cũng nhiều người đang “chờ tuyết rơi” ở Sapa. Đọc trên các blog thấy không khí Tết có vẻ tưng bừng ra phết.

2. Các phim mới xem gần đây, đều đáng xem cả.

Gone baby gone: Rất thông minh, và bất ngờ. Phim này làm mình trở nên thiện cảm với anh Ben Affleck hơn hẳn, anh này từ nay nên tập trung viết kịch bản và đạo diễn phim thay vào đóng phim.

4 months, 3 weeks and 2 days: Quá hay, rất đáng xem. Xem phim này và so sánh với hai phim của Mỹ cũng đề cập tới việc có thai ngoài ý muốn là Knocked Up và Juno thì có thể thấy sự khác biệt giữa cách giải quyết và đối mặt với thực tế của các nhà làm phim ở Romania và Mỹ. Ở hai phim kia của Mỹ, giải pháp đều là cho nhân vật chính sinh con (kể cả khi người mang thai còn là trẻ vị thành niên như trong Juno), một giải pháp có lẽ là dễ chịu với người Mỹ vốn có xu thế bảo thủ trong vấn đề phá thai, có thể nói là crowd-pleasing. Còn trong 4 tháng, 3 tuần và 2 ngày là một bức tranh cực kỳ chân thực về việc nạo phá thai bất hợp pháp của sinh viên ở Romania thời còn cộng sản (khi phá thai là tội hình sự). Mấy năm gần đây, Romania có khá nhiều phim đoạt giải quốc tế, có lẽ cũng nên xem thêm.

Atonement: Phim khá hay và rất đẹp, nhiều cảnh quay quá ấn tượng nhất là cảnh trên bãi biển khi quân Anh-Pháp thua chạy, âm nhạc trong phim cũng hay, các diễn viên đều đóng rất tốt, nhất là cô bé con. Câu chuyện khá thú vị nhưng không hiểu sao, tôi không thấy cảm động lắm (đoạn làm tôi cảm động nhất lại là đoạn người lính Pháp sắp chết nói chuyện với cô y tá Briony). Một tác phẩm cổ điển xuất sắc, và có gì đó như gần gũi với một bi kịch Hy Lạp cổ, khi sự hiểu lầm và định mệnh nối tiếp nhau dẫn tới bi kịch. Phim cũng có nhiều ý nghĩa, như đặt ra câu hỏi: Có thật chúng ta muốn biết sự thực không, hay chúng ta chỉ muốn sự thật là những gì như chúng ta muốn thấy. Briony “muốn” thấy Robbie là thủ phạm khi còn nhỏ, sau này lại “muốn” một kết thúc đẹp và chấp nhận được để trốn chạy tội lỗi của mình. Sự ăn năn (atonement) thực sự của bà không phải là cuốn tiểu thuyết mà bà coi như là lời ăn năn của mình, mà là lời thú nhận cuối đời của bà rằng có những lỗi lầm không thể cứu chuộc. Và sự thật, dù trần trụi và đáng sợ, mới chính là sự cứu chuộc duy nhất có thể. Tuy nhiên, có cảm giác bộ phim vẫn hơi “nuột” quá.

Eastern Promises: Thú vị, chân thực, và nhiều cảm hứng. Nhiều đoạn trong phim xem rất ấn tượng như đoạn đánh nhau trong nhà tắm.

Notes on a scandal: Cate Blanchett thật sexy trong phim này. Cả hai vai nữ chính (Judi Dench) và phụ (Cate Blanchett) đều đóng rất hay.

Warlords: Phim khá hay, tuy plot không thực sự thuyết phục lắm, và vẫn mắc vào nhiều cái cliché quen thuộc của phim Trung Quốc, dù cũng có cố gắng thoát ra. Lý Liên Kiệt đóng phim này khá tốt. Cảnh phim đẹp một cách dữ dội và hoang hủy.

Saturday, February 02, 2008

Entry for February 02, 2008

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA

B\u00e2y Gi\u1edd Th\u00e1ng M\u1ea5y

T\u1eeb C\u00f4ng Ph\u1ee5ng


B\u00e2y gi\u1edd th\u00e1ng m\u1ea5y r\u1ed3i h\u1ee1i em?
L\u00eanh \u0111\u00eanh ng\u00e0n m\u00e2y tr\u00f4i \u00eam \u0111\u1ec1m
Chi\u1ec1u nay n\u1ebfu em \u0111\u1eebng h\u1eddn d\u1ed7i,
Tr\u00e1ch nhau m\u1ed9t l\u1eddi th\u00f4i
T\u00e2m h\u1ed3n m\u00ecnh \u0111\u00e2u l\u1ebb \u0111\u00f4i.

B\u00e2y gi\u1edd th\u00e1ng m\u1ea5y r\u1ed3i h\u1ee1i em?
Anh \u0111i t\u00ecm m\u00e0u hoa em c\u00e0i
Chi\u1ec1u nay nh\u1edb em r\u1ed3i v\u00e0 nh\u1edb
\u00c1o em \u0111\u1eb9p m\u00e0u th\u01a1,
M\u00f4i tr\u00e0n \u0111\u1ea7y \u01b0\u1edbc m\u01a1

Mai \u0111\u00e2y anh \u0111\u01b0a em \u0111i v\u1ec1,
M\u01b0a gi\u0103ng chi\u1ec1u n\u1eafng t\u00e0n
Cho bu\u1ed1t l\u1ea1nh ch\u00fang m\u00ecnh.
Em \u01a1i, th\u00f4i \u0111\u1eebng h\u1eddn anh n\u1eefa,
Nh\u00ecn nhau bu\u1ed3n v\u1eddi v\u1ee3i,
\u0110\u1ec3 m\u00f9a \u0111\u00f4ng bu\u1ed1t gi\u00e1 b\u1edd vai m\u1ec1m.
B\u00e2y gi\u1edd th\u00e1ng m\u1ea5y r\u1ed3i h\u1ee1i em?
Anh \u0111i t\u00ecm m\u00f9a xu\u00e2n tr\u00ean \u0111\u1eddi
M\u00f9a \u0111\u00f4ng ch\u1ebft \u0111i r\u1ed3i m\u00f9a xu\u00e2n
M\u1eaft em \u0111\u1eb9p tr\u1eddi sao
Cho m\u00ecnh th\u01b0\u01a1ng nh\u1edb nhau.

");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for February 02, 2008

350.000 đồng và quyền bày tỏ cảm xúc

Sáng nay đọc ở blog bác Vũ Hạo Nhiên có link sang 1 blog khác (rất tiếc tôi không nhớ link)- chủ nhân của blog này kể chuyện mình bị giấy của công an phường gọi lên nộp phạt 350.000 đồng vì tham gia biểu tình bày tỏ thái độ phản đối hành vi bá quyền của Trung Quốc. Trước đó đã có một số người bị bắt giữ khi tham gia biểu tình như đạo diễn Song Chi, các blogger điếu cày, Uyên Vũ…

Cần thấy rằng trong vụ việc này, những người bị bắt giữ và nực cười thay, bị phạt tiền không phải vì họ là những người bất đồng chính kiến (và ngay cả với những người bất đồng chính kiến thì theo luật pháp và theo trả lời của các quan chức nhà nước thì bất đồng chính kiến cũng không phải là phạm tội). Những người này về cơ bản, có cùng chính kiến với Nhà nước trong vấn đề Trường Sa khi cực lực lên án hành động của Trung Quốc và tin tưởng vào chủ quyền hoàn toàn của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa. Họ bị bắt không phải vì quan điểm của họ như thế nào, mà là vì họ tự mình thể hiện quan điểm, bày tỏ cảm xúc của mình.

Vậy cái nguyên tắc tiềm ẩn cho lý do bắt giữ họ là gì? Là các cá nhân, các công dân không có quyền tự thể hiện quan điểm của mình ở nơi công cộng. Không những thế, họ còn không được phép thể hiện cảm xúc của riêng mình trước các vấn đề quốc gia đại sự, dù đó là yêu, ghét, ngưỡng mộ, căm phẫn, tán đồng, phản đối…Và tuy quan điểm vẫn được đề cao trong hoạt động Nhà nước vẫn là “dân biết, dân bàn” nhưng trên thực tế việc “dân bàn” đã trở thành gần như phi pháp một khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao hay Chính phủ đã lên tiếng. Ý kiến của người phát ngôn Bộ ngoại giao cũng nghiễm nhiên được coi là ý kiến của 80 triệu người dân Việt Nam, và tất cả các cảm xúc của quần chúng đều bị triệt tiêu, nhu cầu bày tỏ lòng yêu nước bị coi là bất hợp pháp, là dại dột, ngớ ngẩn.

Nếu phân cấp độ thì ở các nhà nước toàn trị sẽ có hai cấp độ khác nhau trong việc duy trì sự toàn trị của nó. Ở cấp độ thứ nhất, nó triệt tiêu các ý kiến khác biệt của nhân, không cho sự có mặt của các tư tưởng khác, có thể nhân danh quyền lợi dân tộc hay tình thế chiến tranh… để cho sự độc quyền của một hệ tư tưởng duy nhất. Nhưng toàn trị tư tưởng vẫn chưa phải là hòan hảo, nó vẫn chứa đựng mầm mống của sự bất ổn. Mục tiêu cao nhất của toàn trị là không chỉ độc quyền tư tưởng, nó còn độc quyền về mặt cảm xúc. Ở cấp độ này, sự bày tỏ cảm xúc của nhân dân là một điều cấm kỵ, và chính quyền sẽ giữ chiếc chìa khóa duy nhất cho quyền bày tỏ cảm xúc. Một ví dụ là sự độc quyền yêu nước, không cho phép bày tỏ lòng yêu nước theo các cách khác với cách duy nhất mà chính quyền cho phép.

Bình luận về quyền được bày tỏ cảm xúc của nhân dân, luật gia Phạm Duy Nghĩa, trưởng khoa Luật Đại học Quốc gia Hà Nội có viết trên viet-studies.info:

QUYỀN ĐƯỢC BÀY TỎ CẢM XÚC CỦA NHÂN DÂN

“Xúc động hình như là cảm giác không chỉ riêng loài người mới có. Khi người Trung Hoa xây sân bay, bán vé du lịch và công khai thu nạp những vùng đất một thời đã của Việt tộc như quận huyện của họ, là con dân nước Việt ai chẳng nghẹn lòng. Quyền phản đối hành vi ngạo mạn ấy không chỉ dành riêng cho riêng người phát ngôn Bộ ngoại giao; một số tờ báo và dân biểu Đà Nẵng đã vang lên phản ứng của lòng dân.

Nhà nước, dù quyền uy đến mấy, cũng không thể thay được tiếng nói của cả một dân tộc khát khao quyền được sống, được tôn trọng và bảo toàn bờ cõi cho con cháu mai sau. Hình như trong cuộc tranh tồn tránh Hán hóa, chính quyền thời nào cũng phải dựa vào lòng dân và tồn tại bởi sức dân.

Giữ lấy quốc gia thời nay không thể chỉ duy nhất trông cậy vào nhà nước, một xã hội dân sự phát triển như trăm ngàn thành lũy mới mong giữ gìn được những gì đã thuộc về người Việt Nam. Anh bộ đội, chị nông dân, cô thợ, người tiêu dùng.. ai cũng yêu nước theo cách riêng của họ. Khi sách giáo khoa của người Nhật mới chớm có dấu hiệu lảng tránh sự thật Nam Kinh, dân Trung Quốc đã ầm ầm tẩy chay hàng Nhật, hà cớ gì không để người dân nước ta tập hợp hằng hà sa số các sức mạnh dân sự để biểu thị mối lo lắng cho không gian sinh tồn cho con cháu sau này.

Quan nhất thời, dân vạn đại, có thời nào một người phát ngôn của Chính phủ lại có quyền vui buồn thay cho hàng triệu nhân dân./.”

Đúng thế, có thời nào mà lời của một người phát ngôn Chính phủ lại thay cho quyền vui buồn hàng triệu dân? Có thời nào mà trong các trường Đại học, nơi lẽ ra cần vun đắp cho tinh thần tự do tư tưởng và khao khát tri thức, lại cấm đoán sinh viên thể hiện lòng yêu nước của mình- thực ra cũng có một thời, đó là vào những năm 20 của thế kỷ 20, khi các trường học của chính quyền thực dân cấm đoán và đuổi học những học sinh tham gia bãi khóa biểu tình để tang cụ Phan Chu Trinh hay đòi ân xá cho cụ Phan Bội Châu, nhưng đó là thời cai trị của những kẻ đô hộ khi mà yêu nước cũng là tội lỗi. Chẳng nhẽ bây giờ cũng như thế?

Trong bộ phim Equilibrium, có một thành phố lý tưởng n
ơi người ta sống không hận thù và không có chiến tranh. Sở dĩ như thế là vì tất cả người dân đều phải uống một thứ thuốc khiến cho họ không còn cảm xúc nữa, không yêu, không ghét, không buồn, không vui. Ý tưởng tương tự cũng có trong các tiểu thuyết như The Giver, về một nơi mà người dân bị tước đoạt hết cảm xúc và trí nhớ về quá khứ, và trong Brave New Word, trong một xã hội chia giai cấp, và mỗi người dân đều bị triệt tiêu các cảm xúc con người, và sống như một cái máy phù hợp với chức năng được quy định sẵn cho mình. Những xã hội trong các tác phẩm hư cấu đó, tất nhiên là tưởng tượng. Nhưng cũng có những xã hội trên thực tế không khác xa các xã hội tưởng tượng kia là bao, nơi cảm xúc của cá nhân bị quy định trước bởi các nguyên tắc, và bị trừng phạt nghiêm khắc nếu đi chệch ra khỏi những khung cảm xúc được quy định. Ví dụ, ở Trung Quốc thời Mao, khi tình yêu lớn nhất, cao quý nhất chỉ có thể là tình yêu lãnh tụ, và mối căm thù lớn nhất chỉ có thể là hận thù giai cấp.

Liệu ngày nay còn những người nào muốn sống trong các xã hội “lý tưởng” hay gần lý tưởng ấy?