Saturday, August 16, 2008

Entry for August 16, 2008

Trên Viet-studies. Không rõ nguồn các tài liệu này. Có thể trong hồ sơ phía Nhật gửi cho phía Việt Nam đề nghị hợp tác điều tra. Tất nhiên cũng không thể chắc chắn 100% là các tài liệu này là hoàn toàn có thật.

Lời khai của Sakashita Harua,
(2) Lời khai của Takasu Kunio, (3) Giấy đề nghị cùng hợp tác điều tra giữa Nhật và Việt Nam

Trích lời khai của Sakashita

img


Ông Sakashita khai đã đưa 820.000 đô-la Mỹ cho ông Sĩ để PCI thắng thầu trong hai giai đoạn dự án và được các hỗ trợ khác. Ông không nói rõ PCI có phải đấu thầu trong giai đoạn 1 hay không nhưng khai rằng với số tiền lót tay cho giai đoạn 2 (220.000 USD), PCI đã thắng thầu mà không qua đấu thầu.

Đoạn cuối lời khai này: Sau khi ông Sakashita khai chi tiết về việc đưa $820.000 cho ông Sĩ, ông viết:

“Như vậy, chúng tôi đã đưa tiền hối lộ đối với Giám đốc Sĩ chia thành khoảng 10 lần với mục đích là được Giám đốc Sĩ tạo điều kiện giúp đỡ Cty PCI thực hiện các công việc tư vấn của dự án Đại lộ Đông Tây, đồng thời được Giám đốc Sĩ tạo điều kiện, giúp đỡ về việc ký hợp đồng và các công việc có liên quan khác sau khi thầu được công việc. (trang 9) Tiền hối lộ mà chúng tôi đưa cho Giám đốc Sĩ tổng cộng là khoảng 2 triệu đến 3 triệu đô la Mỹ

Không thấy ông này giải thích tại sao là 2-3 triệu USD chứ không phải 820.000 USD là số tiền đã được đưa trong hai dịp tháng 12/2003 và tháng 8/2005. Có khả năng là 820k chỉ là số tiền trong "trách nhiệm" của Sakashita và ngoài ông Sakashita thì còn có những người khác trong PCI cũng đưa cho ông Sĩ trong những dịp khác? Chú ý là ở đây chưa có lời khai của cựu chủ tịch PCI Masayoshi Taga.

Theo trang web của TNXP TP HCM thì ông Sĩ từng làm Chỉ huy trưởng TNXP TP HCM, kế nhiệm vị trí thủ lĩnh TNXP của ông Lê Thanh Hải, hiện là Bí thư Thành ủy TP HCM, Ủy viên Bộ Chính trị, khi ông Hải về thành phố đảm nhận công việc khác.



+ Đọc bài này thấy thì ra công ty PCI cũng dự phòng trường hợp bị tóm bằng cách dùng một ông nghỉ hưu đi đút lót và lúc đi đút lót thì nói đi nói lại bằng tiếng Anh rằng đây là quà riêng của Takasu (ông viên chức về hưu) chứ không phải của PCI. Khổ là ông Sĩ lại không hiểu tiếng Anh mấy nên trả lời lúng búng bằng tiếng Việt làm các chú Nhật nghệt mặt ra không hiểu là Sĩ có hiểu ẩn ý của họ không.

"When the dollar-stuffed bag was handed over to Huynh Ngoc Si, Takasu said Sakano told him repeatedly in English that the money was "a gift that is from Takasu personally, and didn't come from PCI."

However, Takasu said Si seemed to have a poor grasp of English and tried to reply in Vietnamese. He said Sakano appeared confused and was not sure how much Si had understood."

Entry for August 16, 2008

Trong một entry trước, tôi có trích lại thông tin trên blog Osin rằng " Bùi Thanh, người sau khi bị cách chức Phó Tổng biên tập Tuổi Trẻ, bị rút thẻ, vừa nhận được quyết định phân công về phòng quảng cáo làm nhân viên phát triển thị trường". Tuy nhiên, theo thông tin từ một số nhà báo Tuổi Trẻ thì không phải anh Bùi Thanh sẽ làm nhân viên phát triển thị trường. Cụ thể công việc sắp tới của nhà báo Bùi Thanh chưa rõ ràng, nhưng trên blog Osin, có comment của Khuê Anh, hình như cũng là phóng viên Tuổi Trẻ: "Anh Bùi Thanh đâu có đi làm "phát triển thị trường" của phòng quảng cáo! Bùi Thanh đã được phân công nhiệm vụ "nghiên cứu và phát triển" của tờ báo."
Dù sao cũng nói lại cho rõ ràng. Tôi cũng không nghĩ là báo Tuổi Trẻ lại chịu để cựu phó TBT của mình bán quảng cáo, lại càng không nghĩ ông Bùi Thanh có thể chấp nhận làm việc đó.

Phát biểu của Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam về vụ công ty Nhật đưa hối lộ quan chức Việt Nam

Hài không tin được. Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam đề nghị chính phủ Nhật Bản hạn chế việc báo chí nước này đưa tin về việc công ty Nhật hối lộ quan chức Việt Nam. Không biết phía Việt Nam có phổ biến cho phía Nhật tham khảo một số nghiệp vụ trong chấn chỉnh hoạt động của báo chí như bắt giam nhà báo, cách chức Tổng biên tập hay Phó Tổng biên tập, thu hồi thẻ nhà báo...?

Trước kia mới chỉ nghe thấy việc Trung Quốc cấm Việt Nam đưa một số tin bài trên báo chí bất lợi cho họ, và với thân phận nước nhỏ, chính phủ Việt Nam đành chịu. Nhưng Trung Quốc đã là gì, Việt Nam còn đề nghị Nhật Bản hạn chế tự do báo chí của nước họ, cho dù Nhật Bản là cường quốc kinh tế số 2 thế giới và Việt Nam vẫn đang là nước ngửa tay xin viện trợ. Năm 2008, số vốn ODA Việt Nam xin được là 5,4 tỷ USD, trong đó riêng từ Nhật Bản là 1,1 tỷ USD. Vài con số khác: tỷ lệ thất thoát trong các công trình cơ bản ước khoảng 50-60% theo một báo cáo chính thức trước Quốc hội, tỷ lệ "lại quả" mà các nhà thầu Nhật Bản phải trả cho các quan chức Việt Nam theo thông lệ vào khoảng 10-15%, trong đó cá biệt có thể lên tới 30%-theo báo chí Nhật Bản. Cứ lấy theo tỷ lệ 10% thì ước tính mỗi năm, sẽ có vài trăm triệu đô-la tiền vay của Việt Nam sẽ được đổ vào ví, biệt thự, tài khoản ngân hàng, đồ lót của chân dài, thịt thú rừng, viagra....của các quan chức Việt Nam. Và 10% đó mới chỉ là tỷ lệ "lại quả" đối với nhà thầu Nhật Bản, còn các nhà thầu phụ Việt Nam cũng sẽ phải "lại quả" cho quan chức theo những tỷ lệ khác, có tính thuần Việt hơn. Như vậy trong 10 năm qua, ắt hẳn cũng phải có vài tỷ USD lọt vào túi các quan chức do tham nhũng từ vốn ODA (thế nên một tay giám đốc Ban quản lý dự án (PMU) cũng có thể đánh bạc hàng triệu đô-la).

Số tiền đó là tiền thuế của người Nhật Bản và cũng là tiền nợ của người Việt Nam mà người dân Việt Nam sẽ phải trả.
Về phía Việt Nam thì chính phủ Việt Nam đã hạn chế "diễn đàn nhân dân" "mặt trận hàng đầu chống tham nhũng" của hơn 600 tờ báo trong việc đưa tin về việc tiền nợ của nhân dân bị tham nhũng ra sao? Nhưng như thế vẫn chưa đủ nên Bộ Ngoại giao Việt Nam vẫn cần phải "dạy" cho phía Nhật nên hạn chế đưa tin về việc tiền thuế của nhân dân Nhật Bản bị tiêu pha thế nào!

Chẳng nhẽ ông Thứ trưởng (và lại là Thứ trưởng Ngoại giao) Hồ Xuân Sơn nghĩ rằng Chính phủ Nhật có thể thô bạo hạn chế báo chí nước này đưa tin? Và với phát biểu như thế này thì có nghĩa là báo chí không nên đưa tin về tất cả các vụ án khi chưa có kết luận cuối cùng của cơ quan điều tra. Nếu thế người ta còn nói tới việc báo chí chống tham nhũng làm gì, ngoài việc đăng tải tóm tắt kết luận của cơ quan điều tra hay của tòa án?

Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hồ Xuân Sơn: "Việt Nam đặc biệt coi trọng chống thất thoát, chống tham nhũng trong sử dụng vốn ODA"

"Việt Nam cũng đã đề nghị phía Nhật Bản trong khi vụ việc đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông đại chúng của hai nước đều không nên đưa tin, bài về việc này; nếu có đưa tin thì phải khách quan, theo đúng quy định pháp luật của mỗi nước.

Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam lấy làm tiếc vì đến nay, thông tin mà các cơ quan chức năng Nhật Bản cung cấp cho Việt Nam vẫn còn sơ sài và chưa phù hợp với các thủ tục pháp lý của Việt Nam; trong khi đó, báo chí Nhật Bản lại có một số bài viết không thật khách quan, thậm chí cá biệt có thông tin không đúng sự thật, gây nghi ngờ về chính sách ODA của Nhật Bản dành cho Việt Nam, về quyết tâm của Chính phủ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng. “Cách viết như vậy không có lợi cho hai nước Việt Nam, Nhật Bản cũng như mối quan hệ hữu nghị hợp tác giữa hai nước hiện đang phát triển rất thuận lợi”, Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn nhấn mạnh."


Về cách xử lý của Việt Nam thì hoàn toàn chưa thấy cơ quan điều tra của Việt Nam động tĩnh gì. Ông Sơn chỉ nhắc "Phía Nhật Bản có thể lập hồ sơ uỷ thác tư pháp với nội dung và hình thức phù hợp với quy định của Luật Tương trợ tư pháp của Việt Nam năm 2007 để các cơ quan chức năng Việt Nam có cơ sở pháp lý triển khai phối hợp tác với các cơ quan tương ứng của phía Nhật Bản." Vâng, tức là vụ việc này là của Nhật Bản, nếu Nhật Bản muốn điều tra làm rõ thì cần phải đề nghị Việt Nam tương trợ tư pháp, chứ Việt Nam không (hay chưa) có ý định tự mình điều tra, khởi tố vụ án tham nhũng, nhận hối lộ của quan chức Việt Nam trên cơ sở những thông tin mà được phía Nhật Bản cung cấp.

Ông Sơn cũng khẳng định là theo
Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM và Ban Quản lý dự án xây dựng Đại lộ Đông-Tây (chính là cái Ban có ông Trưởng ban bị phía Nhật cáo buộc là nhận hối lộ hơn 800.000 USD đó) thì "việc đấu thầu, chọn thầu đều được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và chịu sự giám sát rất chặt chẽ của Ngân hàng hợp tác quốc tế Nhật Bản (JBIC). Ban Quản lý dự án nói là không có hành vi tiêu cực như báo chí đã đưa."
Ô hay thật, trên Cổng thông tin điện tử của Chính phủ, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam hùng hồn thông báo cho cơ quan hữu trách Nhật Bản và báo chí trong ngoài nước biết một tin hết sức quan trọng: Người bị tố cáo nhận hối lộ nói là mình không có nhận hối lộ như báo chí đưa tin đâu nhá. Và vì thế, báo chí của
cả Việt Nam và Nhật Bản cần ngậm miệng lại nhá!.

Funny.

Friday, August 15, 2008

Entry for August 15, 2008




William Blake (28 tháng 11 năm 1757 – 12 tháng 8 năm 1827) – là nhà thơ, hoạ sĩ Anh, một trong những nhà thơ lớn của thế kỷ XVIII. Thơ ca của William Blake là một hiện tượng, chuyển từ thơ ca thế kỉ Ánh sáng sang thơ ca lãng mạn của Keats, Shelley. Năm 1957 Hội đồng Hòa bình Thế giới kỷ niệm 200 năm ngày sinh của ông. Năm 2002 đài BBC bầu chọn 100 người Anh vĩ đại nhất mọi thời đại, William Blake được bầu ở vị trí 38 (Wikipedia tiếng Việt).

Bí mật tình yêu

Đừng bao giờ nói lời yêu
Tình yêu không thể nói
Bởi ngọn gió dịu dàng luôn thổi
Lặng lẽ, vô hình.

Tôi nói lời yêu, tôi nói lời yêu
Tôi nói nàng nghe bằng cả trái tim
Run rẩy, lạnh giá, trong xót xa hãi sợ
Và nàng lìa bỏ.

Khi nàng đã xa tôi
Một kẻ lãng du đi tới
Lặng lẽ, vô hình:
Hắn có được nàng bằng tiếng thở dài.

Love's secret

Never seek to tell thy love,
Love that never told can be;
For the gentle wind does move
Silently, invisibly.

I told my love, I told my love,
I told her all my heart;
Trembling, cold, in ghastly fears,
Ah! she did depart!

Soon as she was gone from me,
A traveler came by,
Silently, invisibly
He took her with a sigh.
-------------------

Bài hát đưa nôi

Ngủ, ngủ ngoan, con yêu
Mơ giữa niềm hạnh phúc
Trong khi con ngủ yên
Nỗi buồn kia ngồi khóc

Trên mặt con, mẹ thấy
Những khát khao dịu nhẹ
Những niếm vui kín kẽ
Những nghịch ngợm trẻ thơ.

Khi mẹ chạm đôi chân
Bình minh cười hạnh phúc
Trên má và trên ngực
Nơi trái tim nghỉ ngơi

Trò nghịch nào lẻn tới
Trong trái tim ngủ ngoan!
Khi trái tim thức giấc
Đêm đáng sợ sẽ tàn!


Cradle Song

Sleep, sleep, beauty bright,
Dreaming in the joys of night;
Sleep, sleep; in thy sleep
Little sorrows sit and weep.

Sweet babe, in thy face
Soft desires I can trace,
Secret joys and secret smiles,
Little pretty infant wiles.

As thy softest limbs I feel,
Smiles as of the morning steal
O'er thy cheek, and o'er thy breast
Where thy little heart doth rest.

O the cunning wiles that creep
In thy little heart asleep!
When thy little heart doth wake.
Then the dreadful night shall break.
--------------------

Hoa hồng bệnh

Hoa hồng ơi, em ngã bệnh rồi
Con sâu vô hình nào đó
Bay trong đêm tối
Giữa cơn bão gầm gừ

Sâu tìm thấy giường em
Hân hoan đỏ thẫm
Và bằng tình yêu tối tăm thầm kín
Sâu hủy hoại đời em.

The Sick Rose

O Rose, thou art sick!
The invisible worm
That flies in the night,
In the howling storm,

Has found out thy bed
Of crimson joy,
And his dark secret love
Does thy life destroy.

--------------------

Với mùa thu

Ơi Mùa Thu, nặng trĩu trái cành
Với máu đỏ trên những chùm nho ngọt
Hãy đến đây, ngồi dưới bóng mái nhà
Hãy nghỉ ngơi, và cất lời ca hát
Hòa chung nhịp với tiếng sáo tôi;
Ngắm những cô gái của tháng năm nhảy múa
Hát bài ca trĩu ngọt của trái hoa.

Nụ hoa nhỏ nở bừng trước mặt trời
Và tình yêu chảy tràn trong huyết mạch;
Làm hồng tươi cho bình minh đôi má đẹp
Cho tới khi Mùa Hạ cất tiếng ca
Những đám mây rắc hoa trên đầu Mùa Hạ

Những linh hồn sống bằng mùi hoa trái
Lắc đôi cánh nhẹ, vui vẻ lượn quanh vườn,
Hay ngồi xuống hát ca dưới lá
Và Mùa Thu cất lời ca hoan lạc
Rồi đứng dậy, quấn chặt dây lưng
Chạy thật xa vượt ngọn đồi u ám
Để lại sau lưng những lấp lánh gánh vàng


To autumn

O Autumn, laden with fruit and stained,
With the blood of the grape, pass not, but sit
Beneath my shady roof, there thou may’st rest,
And tune thy jolly voice to my fresh pipe;
And all the daughters of the year shall dance!
Sing now the lusty song of fruits and flowers.

The narrow bud opens her beauties to
The sun, and love runs in her thrilling veins;
Flourish down the bright cheek of modest eve,
Till clust’ring Summer breaks forth into singing,
And feather’d clouds strew flowers round her head.

The spirits of the air live on the smells
Of fruit; and joy, with pinions light, roves round
The gardens, or sits singing in the trees.
Thus sang the jolly Autumn as he sat;
Then rose, girded himself, and o’er the bleak
Hill fled from our sights, but left his golden load.

Image:Oberon, Titania and Puck with Fairies Dancing. William Blake. c.1786.jpg

Một bức tranh của Blake

Wednesday, August 13, 2008

Entry for August 13, 2008

Thật lạ lùng khi Cục Bản quyền tác giả lại sốt sắng thu tiền bản quyền trên CD trắng đến vậy, trong khi ở châu Á, chỉ có duy nhất Nhật Bản là áp dụng quy định này. Trên thế giới việc thu tiền bản quyền trên CD trắng cũng chỉ được áp dụng ở một số ít các quốc gia phát triển như Canada, và châu Âu. Ở Mỹ thì chỉ các CD nào được đánh dấu là nhằm mục đích thu nhạc mới bị đánh thuế này, còn các CD cho những mục đích thông thường khác không bị. Việc đánh thuế trên CD trắng như vậy sẽ chỉ khiến cho CD trắng lậu từ Trung Quốc càng tràn vào Việt Nam, nhất là khi CD trắng của Trung Quốc chưa bị đánh thuế này (không hiểu sao không thấy mấy bài báo về việc này trên Tuổi Trẻ đề cập tới vấn đề CD/DVD lậu từ Trung Quốc). Lợi ích của việc này là gì, có chăng chỉ béo bở cho các bác ở Cục Bản quyền và Hiệp hội Công nghiệp ghi âm VN, và gây tổn hại về kinh tế cho những nhà sản xuất đĩa quang và người tiêu dùng trong nước.

Buồn cười là đọc ở đây, thậm chí Dự thảo Nghị định mà chỉ thấy đề ra thu tiền thế nào, còn số tiền đó được sử dụng ra sao thì hoàn toàn chưa rõ ràng. Ví dụ không rõ là số tiền đó có chia cho các nghệ sĩ nước ngoài, hải ngoại không hay chỉ nghệ sĩ Việt Nam? Vì rõ ràng người ta sao CD không chỉ để nghe nhạc trong nước mà còn nghe cả nhạc quốc tế, nhạc hải ngoại, chơi game và sao chép phần mềm lậu (có nên trả tiền cho các hãng game, hãng phần mềm quốc tế?). Nhưng các bác thì chỉ quan tâm tới tận thu thôi, càng thu được nhiều thì các bác càng dễ có phần sống.

Thêm nữa, ở Việt Nam cải cách hành chính kiểu gì mà việc thu tiền này, thực chất là một hình thức đánh thuế, lại chỉ cần một nghị định của Bộ Văn hóa, trong khi những vấn đề như thế này nếu muốn áp dụng thì phải coi như một thứ thuế, cần đưa ra trước Quốc Hội, do Bộ Tài chính và các Bộ liên quan soạn thảo và đưa vào luật. Việt Nam quá lạm dụng các văn bản dưới luật khiến gánh nặng của nhân dân càng chất chứa, và bộ máy quan liêu ngày càng ì ạch và tùy tiện, khi Bộ nào cũng có thể đề ra các Nghị định, liên quan trực tiếp tới đời sống người dân, mà không cần phải có sự phê chuẩn của Quốc hội.

“Có thể gây sốc, nhưng phải thu tiền bản quyền CD trắng”

"Theo dự thảo nghị định về sản xuất, xuất khẩu, nhập khẩu và lưu hành đĩa quang, các doanh nghiệp sản xuất đĩa quang sắp tới sẽ buộc phải xin cấp mã số (gồm mã số khuôn và mã số gốc) và in mã số này lên đĩa quang do mình sản xuất, đồng thời phải trả tiền bản quyền ở mức 3% của 50% giá bán đĩa đối với các loại đĩa quang trắng (tức đĩa không chứa dữ liệu, chương trình), kể cả doanh nghiệp nhập khẩu sản phẩm này....

Hiện nay, ở VN có khoảng năm nhà sản xuất đĩa quang bao gồm doanh nghiệp trong nước và cả nước ngoài. Sản lượng sản xuất của năm doanh nghiệp này khoảng 200 triệu đĩa năm 2007. Theo Cục Bản quyền tác giả, lượng tiêu thụ đĩa quang ở VN khoảng 170 triệu đĩa, số còn lại được cá nhân và tổ chức sử dụng cho mục đích ghi chép không xin phép như tải nhạc, hình ảnh, phim, tài liệu, thông tin"

Tuesday, August 12, 2008

Entry for August 12, 2008

Đọc báo Việt Nam đưa tin về chiến sự Nga-Gruzia (Georgia) thì thấy nói chung chỉ đưa tin, không bình luận, nhưng lập trường có phần hơi hơi nghiêng về ủng hộ Nga. Tôi nghĩ trong việc này thì đúng là tay tổng thống Georgia ngựa non háu đá, không biết lượng sức mình. Dân Georgia cũng có phần sai lầm khi làm cách mạng đưa một gã luật sư trẻ tuổi chân ướt chân ráo từ Mỹ trở về lên làm Tổng thống khi mới 36 tuổi và với lập trường chống Nga, thân Mỹ quyết liệt. Yếu tố trẻ tuổi, chưa bị va vấp nhiều với nước Nga (tuy ông ta từng học Đại học vài năm ở Kiev thuộc Ukraina) có lẽ cũng khiến cho viên Tổng thống này hành động thiếu cân nhắc, hẳn không lường được là Nga sẽ phản ứng mạnh như vậy, trong khi lẽ ra phải lường được việc nước Nga sẽ tận dụng cơ hội này để vung bàn tay sắt của mình khống chế dãy Caucasus (hình như ngày xưa Promete bị xiềng ở đây). Nga hiện nay có quá đủ lý do để làm việc đó với kinh tế dư dả nhờ giá dầu tăng, viên tổng thống Nga mới lên Medvedev cũng muốn chứng tỏ khả năng và sự cứng rắn của mình, nhất là khi có ông thầy Putin còn đang ngồi đó chỉ rình xem thằng học trò có làm gì sai hay không, và Mỹ chắc chắn không dám can thiệp mạnh khi đang vướng chân ở Trung Đông và lại đang kỳ bầu cử Tổng thống.

Nhưng về mặt lý thì tôi không thấy nước Nga có bất kỳ cái lý gì để can thiệp vào như thế, ngoài cái lý của kẻ mạnh. Thậm chí họ còn ít "lý" hơn cả Mỹ khi can thiệp vào Iraq vì ít ra Mỹ còn đưa ra lý do rằng họ có bằng chứng Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt đe dọa an ninh của Mỹ và khu vực (bằng chứng này sau đó là bằng chứng giả nhưng đó là một chuyện khác). Hiện giờ người Nga còn lấy lý do là người Georgia tiến hành diệt chủng người Nam Ossetia, gần với lý do quân đội Việt Nam tiến vào Cambodia năm 1979. Nhưng lưu ý là trước năm 1979, quân đội Khmer Đỏ đã nhiều lần tấn công quy mô vào biên giới Việt Nam và tiến hành thảm sát cả người Việt và người Khmer trong biên giới Việt Nam- một điều tương tự như vậy không xảy ra với biên giới Nga (trừ khi Nga mặc nhiên coi Nam Ossetia là của mình, một điều mà chính Nga cũng không dám nhận và chưa nước nào công nhận). Thêm nữa, cáo buộc "diệt chủng" của Nga với người Georgia chỉ được đưa ra khi xe tăng Nga đã tiến vào lãnh thổ Georgia và chỉ là cáo buộc suông mà chưa có bằng chứng nào đi kèm.

Cũng lưu ý là Nam Ossetia là lãnh thổ danh chính ngôn thuận vẫn thuộc Georgia, không thuộc Nga. Người Ossetia cũng là dân tộc riêng, thuộc nhóm người Ba Tư, hiện nay một phần sống ở Nga, một phần sống ở Georgia. Vì thế cái lý của người Nga chỉ đơn giản là cái lý của kẻ mạnh và tôi thấy nó rất gần với một kịch bản hoàn toàn tưởng tượng sau.

Giả sử Trung Quốc cấp quốc tịch cho người Tày, Nùng, Mông, Thái ở miền Bắc VN và xúi vùng này ly khai. Người Tày, Nùng, Mông, Thái đòi ly khai lập quốc gia độc lập riêng (kế thừa Nùng Trí Cao ngày xưa chẳng hạn) hoặc hợp nhất với khu tự trị người Choang (thực chất cũng là người Tày-Nùng) ở phía bên kia biên giới nhưng chính quyền của họ không được nước nào thừa nhận. Để bảo toàn chủ quyền lãnh thổ, quân đội VN tấn công vùng ly khai của người thiểu số. Người Tàu bèn đưa quân sang đánh thẳng vào lãnh thổ Việt Nam, thậm chí đe dọa tấn công Hà Nội với lý do bảo vệ công dân nước họ. Vì yếu hơn nên chính phủ Việt Nam xin người Tàu ngừng bắn nhưng họ nhất định không chịu, đòi phải lật đổ chính quyền thân Mỹ (hoặc thân Nga, thân EU, thân Nhật...), lập nên chính phủ thân Tàu và tuyên thệ không được tấn công vùng tranh chấp cho dù chỉ có một phần (chứ không phải toàn bộ) nằm dưới quyền tự trị của lực lượng ly khai. Nghị quyết của HĐBA yêu cầu các bên ngừng bắn bị người Tàu, là thành viên thường trực HĐBA, thẳng thừng bác bỏ.

Và đó thực sự là những gì rất tương tự đang diễn ra ở Georgia, Nam Ossetia. Lập trường của bạn có thể là thiện cảm với Nga, với Georgia, hay với người Ossetia nhưng bản chất của sự việc vẫn là sự can thiệp của một đại quốc vào một tiểu quốc để bắt tiểu quốc này phụ thuộc vào mình. Giống như trong Đông Chu, nước Tề ủng hộ một đại phu nào đó ở nước Lỗ chống lại vua Lỗ, hay nước Tấn bắt nước Trịnh phải bỏ Sở để thần phục mình. Giống như người Tàu đánh Việt Nam để trừng trị "tiểu bá", dạy cho Việt Nam một bài học.

Monday, August 11, 2008

Entry for August 11, 2008

Bài viết của bạn Felix (Trần Lê Quỳnh) về giới trẻ Trung Quốc.

Có đoạn này nói về thái độ của nhiều sinh viên du học người Việt với người Trung Quốc.


Giới trẻ Trung Quốc

"Còn bây giờ, theo Huyền Trang, “rất ít người biết tình hình Việt Nam. Có người còn hỏi Việt Nam có sân bay không.”

Trang tự nhận cô là người hòa nhập được với cuộc sống của các bạn bè Trung Quốc và mặc dù phê phán nhiều điểm trong tính cách của họ, cô cảm thấy mình vẫn có sự thông cảm.

Không phải sinh viên Việt Nam nào đến Trung Quốc cũng có tình cảm như vậy. Nhiều người bạn của Trang đã có người yêu là người bản địa, nhưng “sau đấy đều không đi đến đâu.”

Trang nói nhiều bạn bè Việt Nam học ở đây không thích người Trung Quốc.

Vì sao? “Họ nói người Trung Quốc cũng có tính xấu như người Việt Nam. Rất nhiều thanh niên Việt Nam muốn vượt khỏi sự kìm kẹp, vươn tới suy nghĩ mới mẻ hơn, nhưng người Trung Quốc không làm họ thực sự thấy hài lòng. Tính cách, bản chất của người Trung Quốc không làm họ thoải mái khi tiếp xúc.”

Sự không thoải mái của những người nhận ra mình giống người kia nhiều hơn mình muốn. Khó tránh khỏi cảm giác rằng những ưu điểm, nhược điểm của giới trẻ Trung Quốc cũng gặp ở những người đồng lứa tại Việt Nam."

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Chân chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
(Hoàng Nhuận Cầm)

Cuối cùng bác Osin đã có một bài hoành tráng về những sự kiện gần đây xảy ra với báo Tuổi Trẻ và vài tờ khác. Bài này, theo tôi rất thẳng thắn, nhất là đặt vào địa vị bác Osin cũng là một người làm báo, tức là ở trong cái guồng máy "báo chí công cụ" như bác ấy nói.

Có nhiều nhận xét rất sắc và thẳng thắn.

"
Nếu như ở một quốc gia nghèo đói, vực dậy dân trí khó khăn ra sao thì ở một quốc gia chưa có dân chủ, cải thiện quan trí lại là một việc muôn phần nan giải." [Oh, chưa có dân chủ ??? Có mấy nhà báo dám viết blog câu này?].

"Khả năng “chống tham nhũng” của “báo chí công cụ” hiện thời, rất khó có thể chạm tay được vào tham nhũng thật. Sự năng nổ của báo chí, cũng giống như các thanh niên xung phong đứng ở ngã tư, chủ yếu chỉ nhắc nhở được những người ngay và khiến cho những kẻ gian không lộng hành lộ quá."...

Trong bài này, bác Osin cho rằng việc Chính quyền xử lý báo chí thời gian qua là một đòn phản tác dụng, vì thật ra chính tờ báo "cấp tiến" như Tuổi Trẻ mới thực
là tờ có tư tưởng XHCN, và có tác dụng như van giải tỏa các ức chế của nhân dân đối với chính quyền, tóm lại là sự tự do và cấp tiến của các tờ này có lợi cho chính quyền hơn là cho nhân dân. Nhận xét này đúng hay sai thì tôi không biết chắc nhưng có lẽ sẽ khiến một số nhà báo ở báo Tuổi Trẻ sẽ không hài lòng lắm, nhất là những người "làm báo lý tưởng" (chữ dùng trên một bài báo trên BBC của một ký giả tự do) vẫn cho rằng mình làm báo là để đại diện cho nhân dân, mà quên rằng điều 1 Luật Báo chí đặt nhân dân ở sau chính quyền (tức là trong trường hợp có mâu thuẫn lợi ích giữa nhân dân và chính quyền thì nghĩa vụ của báo chí sẽ là phục vụ chính quyền).

(Điều 1 Luật Báo chí: Báo chí ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là phương tiện thông tin đại chúng thiết yếu đối với đời sống xã hội ; là cơ quan ngôn luận của các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội (dưới đây gọi chung là tổ chức) ; là diễn đàn của nhân dân").


Những hành động chấn chỉnh "lề bên phải" mà các cơ quan an ninh (chứ không chỉ là cơ quan tuyên huấn như truyền thống) thực hiện thời gian qua không nhằm gì khác ngoài việc cảnh cáo báo chí phải luôn đứng về phía chính quyền và không nên có một ảo tưởng nào khác trong việc này. Chính vì vậy, những người đầu tiên phải bị trừng trị lại là những người có tư tưởng cộng đồng và lý tưởng nhiều hơn cả. Điển hình là Nguyễn Văn Hải và Bùi Thanh. Tôi không có thông tin gì về Nguyễn Văn Hải nhưng qua những dòng mà đồng nghiệp của anh viết về anh thì có vẻ như anh là một người rất lý tưởng, thậm chí có thể là người có lý tưởng cộng sản thực sự (về chức danh trong Đảng là bí thư chi bộ văn phòng miền Bắc báo Tuổi Trẻ), và còn có phần hơi Bolsevik (trong tiếng Việt thời bao cấp và hậu bao cấp, có từ bôn để chỉ những người như vậy). Trong xã hội Việt Nam hiện nay, những người có lý tưởng cộng sản thực sự quả là rất hiếm. Bùi Thanh có lẽ cũng là người làm báo lý tưởng và nếu không phải có tư tưởng cộng sản thì có lẽ cũng gần gũi về mặt tư tưởng với những người theo chủ nghĩa xã hội, như những bài viết và avatar của ông.

Nhưng trong một xã hội hậu cộng sản (post-communist) thì thường sẽ không có chỗ đứng cho những người có lý tưởng thật. Khi Fidel Castro chiếm được Cuba thì cũng là lúc Che Guevara phải ra đi, bởi vì trong một xã hội chuyên chính, cái người ta cần là nguyên tắc và lòng trung thành với chế độ (và lòng trung thành đó thường được ràng buộc bằng quyền lợi), chứ không phải là lý tưởng. Con người như Che, nếu không xa rời lý tưởng của mình và trở thành một ông Trùm thì chỉ có thể là lang thang cho tới chết trong thân phận của người chiến sĩ suốt đời (hay kẻ xúi giục, agitator, suốt đời- tùy góc nhìn). Cũng may cho Che là thời ông còn có thể có nhiều cách mạng giải phóng cần lao nên ông vẫn còn có thể chọn để chiến đấu cho tới chết. Chứ nếu Che sống ở thời hậu-cộng-sản-tiền-tư-bản thì việc từ người hùng sống chiến đấu theo gương ABC vĩ đại mà ông còn được đi bán quảng cáo thì cũng còn là may.

Các xã hội chuyên chính không cần những người hùng dám nghĩ, dám làm một cách độc lập. Người hùng mà những xã hội này cần là những hình tượng như Lôi Phong, tự coi mình chỉ là một con ốc trong bánh xe vĩ đại của chế độ. Người công chức máy móc, nhà doanh nghiệp an phận không kêu ca, viên cảnh sát trung thành không suy nghĩ, nhà lý luận giáo điều nhưng biết "biến báo" theo "định hướng" mới nhất, nhà báo "nhạy cảm" trước ý muốn của nhà cầm quyền và luôn biết đi theo làn đường bên phải 'mới được quy định' (và nếu không may do thay đổi lằn ranh được đi mà phạm luật thì phải nghiến răng chịu đựng coi đó là tai nạn xe cán chứ không được kêu ca)... Đó mới thực sự là hình ảnh những công dân mẫu mực mà chính quyền mong muốn, mới thực sự là những "anh hùng" mà nhà nước cần. Những anh hùng như thế kể ra cũng sẵn, ra ngõ là gặp (sáng mai đi ăn phở, đừng quên ngắm các anh hùng xung quanh bạn!).

+ Một mẩu đối thoại (xin lỗi anh Bùi Thanh nếu anh cảm thấy không vui khi đọc đối thoại như vậy. Thành thật chia sẻ với anh).

A: Bùi Thanh, người sau khi bị cách chức Phó Tổng biên tập Tuổi Trẻ, bị rút thẻ, vừa nhận được quyết định phân công về phòng quảng cáo làm nhân viên phát triển thị trường

B: đọc ở đâu

A: trên blog osin

B: funny, giờ đi bán quảng cáo, nhân dân thương, sẽ mua quảng cáo, công nhận sắp xếp hợp lý.

+ Blast của chị Cây sầu riêng trổ bông (hình như là nhà báo Tuổi Trẻ): "Chỉ khi có thiên tai trang báo mới sôi động lên. Trời đất ơi!"

Chính ra từ blast này còn có thể nói một chuyện khác, đó là việc báo chí từ nay bị cấm trực tiếp quyên góp và hỗ trợ cho đồng bào bị thiên tai mà bị bắt buộc phải thông qua Mặt trận Tổ Quốc. Về vấn đề này, bạn Myselfvn viết ở đây ""phần lớn người dân tìm đến cơ quan báo chí là vì họ tin những đồng tiền của họ sẽ đến được tay những người gặp nạn nhanh hơn, và nhất là không “rơi rớt”... "Cơ quan nhà nước, ở đây là MTTQ VN, nếu muốn lập thành tích tốt hơn trong nhiệm vụ chính của mình là cứu trợ đồng bào, thì việc trước nhất họ phải làm là phải lấy lại được lòng tin của nhân dân, của xã hội bằng chính chất lượng công việc của họ, chứ không phải chặn đứng bàn tay cứu trợ của các lực lượng xã hội khác."

Báo TT cũng mới "xin" được MTTQ đồng ý cho cứu trợ trực tiếp. Các báo khác có vẻ im ắng.


+ Bác Hoàng Nhuận Cầm có tư tưởng đáng tầm triết gia. Muốn sống lâu, làm bồ câu.

Saturday, August 09, 2008

Entry for August 09, 2008


Không đề
Quang Dũng

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Những cây ổi thơm ngày ấy
Và vầng hoa ngâu mưa thu
Tóc anh đã thành mây trắng
Mắt em dáng thời gian qua

Ngày nay ngày nay
Chuyện đẹp qua đi
Thời gian gấp ruổi
Còn lại chúng ta
Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

Ơi! Con đường xưa
Những mùa trút lá
Cành bàng mồ côi
Cổng cũ rêu phong
Ý đợi người

Ơi ! Con đường xưa
Men vườn ổi thơm
Em tuổi hai mươi
Yêu anh hào hiệp

Bỏ em anh đi
Đường hai mươi năm
Dài bao chia ly

Có những vợ chồng
Không là trăm năm

Mà tình thương yêu
...........

Sông ơi ! Dài sao
Rộng ơi! Biển cả
Thôi em nước mắt
Đừng rơi lã chã !

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa...
Giữ trọn tình người cho đẹp.


Friday, August 08, 2008

Entry for August 08, 2008

Bài phóng sự này trên báo Lao Động khá hay. Việc Trung Quốc thu mua một số loại cây trồng đã và đang gây ra tình trạng phá rừng, mất cân bằng sinh thái và tuyệt chủng một số loài cây. Lạ là cả người chặt cây, người thu mua lẫn các cơ quan kiểm lâm đều không biết là người Trung Quốc thu mua các loại cây này để làm gì (cũng như trước kia họ từng thu mua đồng, sắt, nhôm, mèo, rắn, sừng trâu, móng trâu...)

Cả làng đi chặt tai ngựa!


Entry for August 08, 2008

Elaine
By Edna St. Vincent Millay

Anh hãy trở lại Astolat
Em không cần anh đối xử tốt
Anh cứ đi nếu anh muốn
Em sẽ ở lại sau anh.

Em sẽ không nói những lời trìu mến
Không mong anh ôm em tha thiết
Em không định làm phiền
Như những ngày năm trước.

Vườn nho vẫn như xưa, ơi Lancelot
Và hồ nước không khác ngày nào
Nhưng anh chẳng thể biết
Em giờ này ra sao

Đường trong vườn dài rộng
Ghế trong vườn trống không
Nếu anh nghĩ đến, hẳn anh sẽ biết
Bông hoa huệ xưa đã lìa cành.

Ở một nơi xa nào đấy
Em sẽ ngắm anh, ngắm mãi thật lâu
Sẽ nhìn anh nói, ngắm cách anh cất lời
Và mỉm cười khi anh cười khe khẽ


(Elaine, hay
The Lady of Shalott, là nhân vật trong huyền thoại về Arthur, chết vì mối tình đơn phương với Lancelot-chàng hiệp sĩ yêu vợ vua Arthur)


Elaine
By Edna St. Vincent Millay

Oh, come again to Astolat!
I will not ask you to be kind.
And you may go when you will go,
And I will stay behind.

I will not say how dear you are,
Or ask you if you hold me dear,
Or trouble you with things for you
The way I did last year.

So still the orchard, Lancelot,

So very still the lake shall be,
You could not guess—though you should guess—
What is become of me.

So wide shall be the garden-walk,

The garden-seat so very wide,
You needs must think—if you should think—
The lily maid had died.

Save that, a little way away,

I’d watch you for a little while,
To see you speak, the way you speak,
And smile,—if you should smile.


Image:JWW TheLadyOfShallot 1888.jpg

John William Waterhouse's The Lady of Shalott, 1888

Thursday, August 07, 2008

Entry for August 07, 2008


yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", " Dangling Conversation
Simon & Garfunkel


Its a still life water color
Of a now late afternoon,
As the sun shines through the curtained lace
And shadows wash the room.
And we sit and drink our coffee
Couched in our indifference,
Like shells upon the shore
You can hear the ocean roar
In the dangling conversation
And the superficial sighs,
Are the borders of our lives.

And you read your Emily Dickinson,
And I my Robert Frost,
And we note our place with bookmarkers
That measure what we've lost.
Like a poem poorly written
We are verses out of rhythm,
Couplets out of rhyme,
In syncopated time
Lost in the dangling conversation
And the superficial sighs,
Are the borders of our lives.

Yes, we speak of things that matter,
With words that must be said,
Can analysis be worthwhile?
Is the theater really dead?
And how the room is softly faded
And I only kiss your shadow,
I cannot feel your hand,
You're a stranger now unto me
Lost in the dangling conversation
And the superficial sighs,
In the borders of our lives.

Nh\u1eefng m\u1ea9u tho\u1ea1i \u0111u \u0111\u01b0a

Simon & Garfunkel

\u0110\u00f3 l\u00e0 b\u1ee9c tranh t\u0129nh v\u1eadt m\u00e0u n\u01b0\u1edbc
Trong bu\u1ed5i chi\u1ec1u mu\u1ed9n
Khi m\u1eb7t tr\u1eddi chi\u1ebfu qua d\u1ea3i \u0111\u0103ng ten
V\u00e0 b\u00f3ng t\u1ed1i g\u1ed9t r\u1eeda c\u0103n ph\u00f2ng
Ch\u00fang ta ng\u1ed3i tr\u00ean tr\u01b0\u1eddng k\u1ef7, u\u1ed1ng c\u00e0 ph\u00ea
Trong s\u1ef1 \u01a1 h\u1edd
Nh\u01b0 nh\u1eefng con s\u00f2 r\u1edbt l\u1ea1i tr\u00ean b\u1edd bi\u1ec3n
Em c\u00f3 th\u1ec3 nghe ti\u1ebfng bi\u1ec3n g\u1ea7m
Trong nh\u1eefng m\u1ea9u tho\u1ea1i \u0111u \u0111\u01b0a
V\u00e0 nh\u1eefng ti\u1ebfng th\u1edf d\u00e0i h\u1eddi h\u1ee3t
L\u00e0 bi\u00ean gi\u1edbi cu\u1ed9c \u0111\u1eddi ch\u00fang ta.

Em \u0111\u1ecdc th\u01a1 Emily Dickinson
Anh \u0111\u1ecdc Robert Frost
Ch\u00fang ta l\u01b0u ch\u1ed7 c\u1ee7a m\u00ecnh b\u1eb1ng nh\u1eefng \u0111\u00e1nh d\u1ea5u s\u00e1ch
\u0110o \u0111\u1ebfm nh\u1eefng g\u00ec ch\u00fang ta \u0111\u00e1nh m\u1ea5t.
Nh\u01b0 m\u1ed9t b\u00e0i th\u01a1 t\u1ed3i
Ch\u00fang ta l\u00e0 nh\u1eefng c\u00e2u th\u01a1 l\u1ea1c nh\u1ecbp
Nh\u1eefng c\u1eb7p th\u01a1 l\u1ea1c nh\u1ecbp
Th\u1eddi gian l\u1ea1c \u0111i\u1ec7u
\u0110\u00e1nh m\u1ea5t m\u00ecnh trong nh\u1eefng m\u1ea9u tho\u1ea1i \u0111u \u0111\u01b0a
V\u00e0 nh\u1eefng ti\u1ebfng th\u1edf d\u00e0i h\u1eddi h\u1ee3t
L\u00e0 bi\u00ean gi\u1edbi cu\u1ed9c \u0111\u1eddi ch\u00fang ta

Ph\u1ea3i, ch\u00fang ta n\u00f3i t\u1edbi nh\u1eefng \u0111i\u1ec1u quan tr\u1ecdng
V\u1edbi nh\u1eefng l\u1eddi l\u1ebd nh\u1ea5t thi\u1ebft ph\u1ea3i n\u00f3i ra
C\u00f3 \u0111\u00e1ng ph\u00e2n t\u00edch kh\u00f4ng?
Ph\u1ea3i ch\u0103ng nh\u00e0 h\u00e1t ch\u1ebft?
C\u0103n ph\u00f2ng nh\u1ea1t m\u00e0u h\u01a1n
Anh ch\u1ec9 h\u00f4n \u0111\u01b0\u1ee3c b\u00f3ng em
Anh kh\u00f4ng c\u1ea3m th\u1ea5y tay em
Em \u0111\u00e3 th\u00e0nh xa l\u1ea1
Ta \u0111\u00e1nh m\u1ea5t m\u00ecnh trong nh\u1eefng m\u1ea9u tho\u1ea1i \u0111u \u0111\u01b0a
V\u00e0 nh\u1eefng ti\u1ebfng th\u1edf d\u00e0i h\u1eddi h\u1ee3t
L\u00e0 bi\u00ean gi\u1edbi cu\u1ed9c \u0111\u1eddi ch\u00fang ta
");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for August 07, 2008

1.
Đôi Bờ
Quang Dũng


Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai ?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về một sớm mai

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Kinh thành em có nhớ ta chăng ?
Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến
Hiu hắt chiều sông lạnh đất Tề

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Đêm nay sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

Xa quá rồi em người mỗi ngả
Đôi bờ đất nước nhớ thương nhau

Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào ?


2. Một bản khác

Đôi Bờ

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm heo về một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Bên này em có nhớ bên kia
Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến
Hiu hắt chiều sông lạnh bến Tề

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

Xa quá rồi em người mỗi ngã
Bên này đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào ?

Wednesday, August 06, 2008

Entry for August 06, 2008

Hóa ra câu trí thức là cục phân của Mao Trạch Đông cũng không phải là original lắm. Người ví trí thức là cục phân trước Mao không ai khác chính là Lenin.

Trong cuốn Gulag Archipelago của Alexander Solzhenitsyn (trang 328, tập 1, bản in tiếng Anh năm 1974 của Harper & Row), Solzhenitsyn trích dẫn lời Lenin nói về trí thức.

Trả lời thư của Gorky can thiệp xin tha cho một số trí thức bị bắt, Lenin bình luận về trí thức Nga: "Trên thực tế, họ không phải là bộ óc của đất nước, mà là cục phân." ("In actual fact, they are not [the nation's] brains, but shit.") (Lenin toàn tập, lần xuất bản thứ 5, Vol. 51, p. 48). Ông cũng nói trong một thư khác với Gorky: "Bản thân tôi đã nhận một viên đạn từ giới trí thức"
(ám chỉ việc ông bị một nữ thành viên của đảng Cách mạng xã hội ám sát hụt).

Chủ nghĩa phản trí thức (anti-intellectualism) trong thế kỷ 20, có lẽ được bắt đầu là từ Lenin.

Tuesday, August 05, 2008

Entry for August 05, 2008

Như vậy, pháp luật Việt Nam cấm chuyển đổi giới tính với những trường hợp " đã hoàn thiện về giới tính". Việc "xác định lại giới tính" chỉ áp dụng cho các trường hợp lưỡng giới, ái nam ái nữ. Với nghị định này thì những trường hợp chuyển đối giới tính như ca sĩ Cindy Thái Tài sẽ bị coi là bất hợp pháp.

Bảo đảm mỗi người được sống theo đúng giới tính của mình

Update: Như trả lời của ông Vụ trưởng ở Bộ Y tế này thì những người đồng tính có nhu cầu chuyển đổi giới tính bị coi có "vấn đề đạo đức" và "có sự lệch lạc về tâm lý". Ông này cũng khẳng định "
những người không có khuyết tật về giới tính nhưng đã chuyển giới ở nước ngoài sẽ không được công nhận." Như vậy, từ giờ các báo sẽ phải gọi Cindy Thái Tài là anh, ông chứ không phải chị, cô.

Nghị định này thoạt nhìn tưởng là một bước tiến (nếu chỉ đọc tiêu đề bài báo trên), nhưng thật ra là một bước lùi trong bình đẳng giới, khi quy định chặt chẽ việc cấm những người thuộc giới thứ 3 được chuyển đổi giới tính, và gián tiếp coi họ là có "lệch lạc về tâm lý". Nếu ở nước ngoài thì hẳn sẽ có các tổ chức của người đồng tính lên tiếng phản đối, nhưng ở Việt Nam, người đồng tính vẫn không được phép có một hiệp hội hợp pháp nhằm bảo vệ quyền lợi của mình.



"Vậy với những người vẫn được coi là đồng tính (gay, lesbian) về tâm lý, không có các khuyết tật trên thì sao?

- Họ bị cấm xác định lại giới tính bởi còn liên quan đến vấn đề đạo đức. Nghị định chỉ quy định là xác định lại giới tính cho những người khuyết tật về giới hay chưa phân biệt được là nam hay nữ chứ không phải là chuyển đổi giới tính cho những người đã hoàn thiện về giới bởi có thể đó là những trường hợp có sự lệch lạc về tâm lý. Mặt khác, việc xác định lại giới tính cũng có thể bị lạm dụng vì nhu cầu thương mại, trốn tránh trách nhiệm pháp lý hoặc trong thi đấu thể thao."




Entry for August 05, 2008

Funny. Bài dài nhất, đầy đủ nhất (hơn 1000 từ) về Solzhenitsyn lại là bài đăng trên báo Nhân Dân điện tử, chứ không phải ở một tờ "có vẻ" cấp tiến nào. Bài này khá chính xác, tuy cũng có dùng một số thủ thuật nói tránh, nói giảm này nọ, nhưng vẫn hết lời ca ngợi Solzhenitsyn từ một người tù, một kẻ bị coi là phản bội giờ đây được nhà nước Nga coi như "người thầy thông thái của cả dân tộc và là lương tri của nước Nga". Có điều là bài này sau đó đã bị rút xuống, chỉ còn lưu ở đây.

Trên Tuổi Trẻ thấy có hai bài của Thụy Anh và Hồng Quang. Bài Hồng Quang sau đó cũng bị cắt xén, bỏ đi chi tiết ông này bị tù. Bài này sai ở chỗ thư ông này gửi nói xấu Stalin-không nói trực tiếp tên mà gọi là thằng cha để ria- là thư gửi cho bạn bị an ninh mở ra kiểm duyệt đọc được chứ không phải thư ngỏ. Bản gốc ở đây. Bài bị "tỉa" ở đây, nếu đọc bài bị tỉa này thì người ta sẽ chỉ biết Solzhenitsyn là nhà văn chứ thậm chí không biết ông bị buộc phải sống lưu vong dưới thời Xô Viết cũ. Bài Thụy Anh cũng không nhắc gì việc ông này bị ở tù cũng như quãng thời gian 20 năm lưu vong của ông này ngoài câu "
trở về sống tại nước Nga sau nhiều năm sống ở xứ người" (Nga kiều yêu nước?).

Trên các báo khác, tin Solzhenitsyn chết nếu có đăng thì cũng được đăng rất ngắn gọn, chủ yếu là dưới 100 từ. Muốn đọc đầy đủ chắc phải đọc từ các nguồn tin khác, ví dụ như bài này trên BBC hay bài này trên Nhịp Cầu Thế Giới.

Trong khi đó NY Times chạy một bài dài kỷ lục, hơn 9000 từ về cuộc đời Solzhenitsyn.

Trên Talawas nhân dịp này cũng khởi đăng cuốn Quần đảo ngục tù của ông này, cuốn sách nổi danh nhất của ông, từng được ví như đòn giáng mạnh vào nhà nước Xô Viết và làm lung lay sự ủng hộ của giới trí thức cánh tả phương Tây với nhà nước này. Thậm chí tờ Times còn gọi đây là cuốn sách phi hư cấu (non-fiction) hay nhất của thế kỷ 20.

Trích đoạn bài trên Nhân Dân. Khá ngạc nhiên là Nhân Dân có thể cho đăng bài này, dù sau đó đã rút xuống.

Nhà văn lớn của nước Nga Solzhenitsyn qua đời

"...Từng bị coi là người bất đồng chính kiến với chính quyền Soviet, thậm chí bị tước bỏ cả quyền công dân, nhưng ngày nay, nhà văn, nhà sử học, nhà thơ Solzhenitsyn được coi là “người thầy thông thái của cả dân tộc và là lương tri của nước Nga bởi vì ông không bao giờ viết những lời giả dối và không bao giờ sợ nói lên sự thật theo cách ông cảm nhận nó,” như lời Bộ trưởng Văn hóa Nga nói về ông.

Ông được đánh giá cao bởi những tác phẩm văn học mổ xẻ sâu sắc các đề tài chính trị và xã hội cũng như các tác phẩm về lịch sử nước Nga thế kỷ 19-20. Sáng tác của ông thường đề cập vấn đề cái thiện và cái ác, chủ nghĩa vật chất và sự cứu rỗi linh hồn.

Sinh năm 1918 ở TP miền nam nước Nga Kislovodsk, ông từng theo học đại học ngành vật lý và toán học cho đến khi phát-xít Đức tấn công LB Soviet năm 1941. Trong Chiến tranh vệ quốc, Solzhenitsyn là đại úy chỉ huy một đơn vị pháo binh ở tiền tuyến và đã hai lần được khen thưởng vì lòng dũng cảm.

Năm 1945, ông bị bắt vì dám chỉ trích Stalin trong bức thư gửi một người bạn và bị kết án tám tù năm ở trại lao động dành cho các tù nhân chính trị.

Chính những trải nghiệm trong trại lao động đã trở thành nền tảng cho những tác phẩm thành công nhất của ông sau này. Chẳng hạn, thời gian sống ba năm ở một trại lao động ở Kazakhstan đã giúp ông viết nên tác phẩm “Một ngày trong đời của Ivan Denisovich”. Đây cũng là tiểu thuyết duy nhất của ông được xuất bản ở nước Nga trước những năm 1990. “Một ngày trong đời của Ivan Denisovich” kể về một tù nhân ở trại lao động, người gần như đã quên mất tên mình mà chỉ còn nhớ số tù. Anh ta đã quá quen với sự khủng khiếp và sự nhục mạ ở trại lao động đến nỗi coi đó là những điều bình thường. Cuốn sách đã gây xúc động mạnh mẽ đối với người đọc cả ở trong nước và nước ngoài và khiến cho nhà văn khi đó 43 tuổi nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

Các tác phẩm nổi tiếng khác của ông gồm có “The Gulag Archipelago” (Quần đảo Gulag) - ba tập; "Cancer Ward" (Phòng bệnh nhân ung thư), "The First Circle" (Vòng tròn đầu tiên), đều viết về đề tài trại lao động hoặc những ảnh hưởng của nó đến đời sống con người

Năm 1974, ông bị tước bỏ quyền công dân và bị trục xuất khỏi nướ
c Nga với tội danh phản bội Tổ quốc. Kể từ đó, ông sống ở CHLB Đức rồi Mỹ suốt 20 năm."


Lướt qua bản dịch của Ngọc Thứ Lang và Ngọc Tú cuốn "Quần đảo ngục tù" (tiếng Anh: Gulag Archipelago) ngay từ đầu đã cảm thấy có vấn đề.

"Thiên tiểu thuyết này viết xong đã lâu mà tôi vẫn ngần ngại chưa muốn xuất bản. Thà phụ lòng người chết còn hơn gây hại cho những người còn sống. Nhưng bản thảo bất ngờ lọt vào tay mật vụ thì tôi đành phải cho ra ngay, càng sớm càng tốt.

Xin lưu ý là trong Quần đảo ngục tù không có người bịa chuyện. Nhân danh, địa danh đều ghi rõ tên thực. Nếu có ghi tên tắt chỉ là bắt buộc cũng như nếu có thiếu sót chỉ vì người viết không nhớ nổi, nhớ hết. Vì tất cả trong Quần đảo ngục tù đều có thực, nghĩa là THẤY SAO VIẾT VẬY."

Không biết trong tiếng Nga thế nào nhưng trong bản tiếng Anh, không hề có chữ "thiên tiểu thuyết". Cuốn này là non-fiction nên không thể là tiểu thuyết được.



Update: Cuối cũng cũng có một tờ báo đăng một cách trang trọng về cái chết của Alexander Solzhenitsyn. Đó là tờ Tuần Việt Nam, có lẽ là tờ báo điện tử cấp tiến và mạnh mẽ nhất hiện nay. Tuần Việt Nam gọi nhà văn chống cộng, từng bị chính quyền Xô Viết kết tội phản quốc và buộc phải lưu vong ở nước ngoài Alexander Solzhenitsyn là "Lương tâm của nhân loại". Hy vọng bài này sẽ không bị bóc đi như bài trên báo Nhân dân, hay bị sửa đi như bài trên Tuổi Trẻ. Bài báo này cũng đề cập tới âm mưu đầu độc Solzhenitsyn thời Xô Viết, sau khi ông này nổi tiếng. Đáng tiếc là bài báo không đề cập tới việc ông này bị buộc phải lưu vong và tác phẩm lớn Quần đảo Gulag của ông, nhưng như thế này cũng là đáng kể rồi.

Alexander Solzhenitsyn: Lương tâm của nhân loại


+ Kể ra Tuanvietnam ca ngợi Solzhenitsyn là lương tâm của nhân loại cũng hơi quá lời. Nhiều quan điểm của ông này rất bảo thủ, nặng tinh thần dân tộc chủ nghĩa tới mức gần như là bảo hoàng. Có thể gọi ông là Lương tâm của nước Nga, như lời Bộ trưởng Văn hóa Nga nói (in trên Nhân Dân) thì sẽ chính xác hơn. Trên bài báo ở NY Times, tác giả thuật lại việc Susan Sontag và Joseph Brodsky nói chuyện về Solzhenitsyn: Cả hai người cười cợt Solzhenitsyn vì những quan điểm mà họ cho là ngớ ngẩn của ông này về nước Mỹ, về chủ nghĩa tư bản, về dân chủ... Nhưng cười một lúc rồi, Brodsky mới nói với Susan Sontag: Susan này, tất cả những gì ông ta nói về nước Mỹ đều sai. Nhưng tất cả những gì ông ta nói về nước Nga đều đúng. Đúng hoàn toàn.




Entry for August 05, 2008

1. Tăng giá xăng là tin đồn thất thiệt

Bộ Công thương đề nghị "xử lý nghiêm theo pháp luật" việc tung tin đồn thất thiệt tăng giá xăng. Vậy đề nghị Chính phủ cũng "xử lý nghiêm" vụ Thứ trưởng Bộ Công thương và/hoặc Cổng thông tin Chính phủ tung tin đồn thất thiệt là không tăng giá xăng vào thời điểm trước khi tăng giá xăng vài tuần. Việc làm của họ không chỉ là một tin thất thiệt mà còn giúp các tin đồn thất thiết về việc tăng giá xăng trong tương lai càng có cơ sở- bởi Chính phủ/ Bộ Công thương từng bất tín thì giờ còn có thể tin?

Hiện có hai nhà báo bị tạm giam vì bị cáo buộc là đưa tin sai, gây ảnh hưởng tới danh dự, tiền đồ chính trị...của một vài quan chức. Còn việc Cổng thông tin Chính phủ và/hoặc Thứ trưởng Bộ Công thương đưa tin sai ảnh hưởng tới đời sống của hàng triệu người thì tất cả mọi sự đều im lìm, không có ai là người chịu trách nhiệm, không có tiếng nói nào giải thích, minh bạch mà chỉ có sự tẩy xóa dấm dúi tin bài trên báo chí. Bộ Công thương không biết tự nhận trách nhiệm nói dối nhân dân, tiếp tay cho các tin đồn của mình lại còn đòi xử lý những người tung tin đồn? Hay là họ muốn giữ độc quyền với các tin đồn thất thiệt?

2. Báo Người lao động đăng lại tin về việc bắt các nhà buôn Nhật đã hối lộ các quan chức TP HCM để trúng thầu. Cụ thể số tiền được những người Nhật này khai là hơn $800.000 hối lộ Huỳnh Ngọc Sĩ, Phó GĐ Sở Giao thông- Công chính TP HCM. Nhưng không hiểu sao bài này nhanh chóng bị rút xuống.

Bài đã bị xóa trên Người lao động. Bài gốc còn lưu lại trên Báo Mới.

Trên VNN cũng có bài về việc này, nhưng sau đó cũng bị sửa, bỏ tên của Huỳnh Ngọc Sĩ đi. Bài gốc trên VNN ở đây, và đây là bài hiện nay.

Lướt qua các báo khác đều chưa thấy đưa tin này, hehe, chắc đợi xem khi nào ông Sĩ (nếu có) bị bắt thì mới dám đưa?

Bài này trên BBC.

Monday, August 04, 2008

Entry for August 04, 2008

Oái, điểm chuẩn vào trường Ngoại thương, khối A, ngành Kinh tế đối ngoại là 28 điểm. Thật dã man, hehe, không biết ngành này tuyển bao nhiêu người mà điểm cao thế. Điểm cao khó vào thế này thì đúng là Harvard của Việt Nam rồi, hehe, nhưng chất lượng đào tạo thế nào thì không biết. Nếu so sánh trong khối các trường kinh tế ở Việt Nam, tất nhiên tất cả đều lởm khởm, nhưng mình không chắc là trường Ngoại thương có chất lượng đào tạo tốt nhất trong khối này. Một điều đơn giản là vì trường này xuất phát từ một trường đào tạo nghề ngoại thương, rồi tới khi đất nước mở cửa, nghề này tự nhiên đắt giá (nhớ có hồi các truyện ngắn, tiểu thuyết Việt Nam thế nào cũng phải có mấy công ty có chữ EX, IM, XIM, TEX gì đó) thành ra tự nhiên trường này trở thành lựa chọn tốt nhất cho những học sinh xuất sắc nhất. Hồi đó, mình nhớ lớp cấp 3 mình các bạn học giỏi nhất hầu hết đều thi vào một trong hai trường: Ngoại thương và Bách khoa. Sau đó mới tới các trường khác: Luật, Kinh tế, Kiến trúc....

Thi Đại học năm nay có vẻ có nhiều người điểm cao thật. Trường Bách khoa có tới 15 người được 30 điểm. Nhớ thời mình thi Đại học (1994), rất hiếm người được điểm tuyệt đối 30/30. Trường Kinh tế có một bạn được 29,5 là cao nhất, và 2 người được 29 điểm hehe (trong đó có mình ăn rùa). Trường Ngoại thương năm đó thì thủ khoa hình như cũng chỉ là 28,5 thì phải. Nhiều trường thời đó, thủ khoa cũng chỉ 27-28 điểm.

Nghe nói, sang năm sẽ bỏ thi Đại học, mà lấy kết quả tốt nghiệp cấp 3 để xét tuyển. Không biết như thế là tốt hay không đây. Một mặt nó sẽ đỡ được các phí tổn và lao xao quá mức khi cả xã hội dồn lực vào cho kỳ thi đại học, giống như thời xưa các sĩ tử lều chõng lên kinh thi (nhưng thực ra lều chõng lên kinh thì chỉ là thi Hội, chứ thi Hương- là kỳ thi đông đảo người thi nhất- vẫn tổ chức ở các địa phương). Nhưng mặt khác, trong tình trạng tiêu cực vẫn còn rất phổ biến ở các trường cấp 3 và trong các kỳ thi tốt nghiệp thì đây cũng là một vấn đề đáng ngại cho việc sử dụng kết quả cấp 3 để đăng ký đại học.

Kể ra mặc dù ông Nguyễn Thiện Nhân cũng bị một số người phê phán rất nhiều (hehe, có thể đọc Viet-studies của bác Trần Hữu Dũng để biết chi tiết) nhưng những việc ông làm phần nào cũng chấn chỉnh các kỳ thi tốt nghiệp cấp 3, làm cho chúng nghiêm túc hơn phần nào.


Điểm chuẩn ĐH Ngoại thương cao nhất 28 điểm

"Chiều nay, ĐH Ngoại thương (cơ sở Hà Nội) công bố điểm sàn trúng tuyển và điểm chuẩn các chuyên ngành. Để vào được trường, thí sinh phải đạt tối thiểu 25 điểm (khối A), 22,5 điểm (khối D1) và 23 điểm (khối D2,3,4,6)."

Sunday, August 03, 2008

Alexander Solzhenitsyn




Nhà văn Nga được giải Nobel Aleksandr Solzhenitsyn, đồng thời là nhà hoạt động đối kháng chính quyền Xô Viết, vừa từ trần ngày 3/8/2008, thọ 89 tuổi.
Tác phẩm của ông có một số được dịch ra ở miền Nam trước năm 1975 trong đó có cuốn Quần đào Gulag. Sau năm 1975, hình như cũng mới chỉ có một số truyện ngắn của ông được dịch và in trong Tuyển tập các nhà văn Nga được giải Nobel mới được xuất bản cách đây không lâu.

Không sống bằng dối trá
Alexander Solzhenitsyn

In trên Washington Post, ngày 18/2/1974

Linh Vũ dịch theo bản tiếng Anh từ
đây.

Toàn văn bài tiểu luận của Alexander Solzhenitsyn “Không sống bằng dối trá.” Có lẽ đây là tiểu luận cuối cùng mà Solzehnitsyn viết trên quê hương mình trước khi Liên Xô sụp đổ, và được lưu truyền trong giới trí thức Moscow thời gian đó. Tiểu luận này được ghi ngày 12/2, cũng là ngày mà cảnh sát mật đột nhập vào căn phòng của ông và bắt giam ông. Ngày hôm sau ông bị trục xuất sang Tây Đức.

Đã có lúc thậm chí chúng ta không dám nói thầm. Giờ đây, chúng ta viết và đọc samizdat [1], và khi chúng ta tụ họp trong phòng hút thuốc tại Viện Khoa học, chúng ta có thể phàn nàn thẳng thắn với nhau: Bọn họ định chơi trò gì với chúng ta đây, định kéo chúng ta tới đâu nữa? Họ khoe khoang vô cớ về các thành tựu vũ trụ trong khi đất nước nghèo đói và bị tàn phá. Họ dựng lên các chính phủ dã man. Hà hơi tiếp sức cho các cuộc nội chiến. Chúng ta nuôi dưỡng Mao Trạch Đông một cách bất cẩn và giờ đây họ sẽ gửi chúng ta ra chiến trường để chống lại hắn, và chúng ta sẽ phải đi thôi. Có cách nào thoát được? Và họ xử án bất cứ ai họ muốn, tống những người minh mẫn vào nhà thương điên- bọn họ luôn luôn thế, còn chúng ta bất lực.

Mọi thứ đã gần tới đáy. Cái chết tinh thần của tất cả đã chạm vào tất cả chúng ta, còn cái chết thể xác sẽ nhanh chóng cháy bùng và nuốt hết cả chúng ta lẫn con cháu ta. Nhưng vẫn cứ như trước kia, chúng ta vẫn mỉm cười một cách đớn hèn và nói lầm bầm dù lưỡi không bị buộc. Nhưng chúng ta có có thể làm gì để ngừng điều đó cơ chứ? Chúng ta đâu có sức mạnh, phải không nào?

Chúng ta đã bị phi nhân tính hóa một cách kinh khủng tới mức ngày nay, chỉ vì một khẩu phần thực phẩm nhỏ nhoi, chúng ta cũng sẵn lòng từ bỏ tất các nguyên tắc của mình, linh hồn của mình, những cố gắng của tiền nhân và cơ hội dành cho hậu thế. Chúng ta chỉ cần làm sao để sự tồn tại mỏng manh của mình không bị phá vỡ. Chúng ta thiếu sự vững vàng, lòng kiêu hãnh và nhiệt huyết. Thậm chí chúng ta còn chẳng sợ cái chết vì vũ khí hạt nhân cho toàn thế giới, và chúng ta không sợ thế chiến thứ ba. Chúng ta trú ẩn trong những kẽ tường. Chúng ta chỉ sợ hãi những hành động can đảm công dân.

Chúng ta chỉ sợ hãi rằng mình sẽ tụt ở đằng sau bầy đàn, sẽ phải bước đi một mình và đột nhiên nhận ra mình không còn bánh mỳ trắng, khí đốt và hộ khẩu Moscow.

Chúng ta đã bị nhồi sọ bởi các khóa học chính trị, và cũng tương tự thế, bị nhồi sọ bởi ý tưởng rằng hãy sống thật thoải mái và rồi tất cả sẽ tốt đẹp. Bạn không thể nào né tránh được môi trường và các điều kiện xã hội quanh bạn. Cuộc sống hàng ngày đòi hỏi phải có sự tỉnh táo. Việc đó thì có liên quan gì tới chúng ta chứ? Chúng ta đâu có thể thay đổi được điều gì?

Nhưng chúng ta có thể thay đổi- thay đổi tất cả mọi thứ. Dù vậy, chúng ta vẫn tự lừa dối để trấn an bản thân. Và không phải là bọn họ là những kẻ có lỗi- mà chính là chúng ta và chỉ là chúng ta. Bạn có thể phản đối: Nhưng đến các đồ vật cũng có thể nghĩ gì nếu chúng ta muốn. Người ta đã nhét giẻ vào mồm chúng ta rồi. Làm gì còn ai muốn nghe chúng ta nói chứ. Cũng đâu có ai hỏi ý kiến chúng ta. Làm thế nào chúng ta buộc họ phải nghe chúng ta nói? Không thể nào thay đổi được những gì họ nghĩ.

Sẽ thật tự nhiên nếu có thể đuổi bọn họ ra khỏi nhiệm sở bằng cách bầu cử, nhưng ở nước chúng ta không có bầu cử. Ở phương Tây người ta biết đến bãi công và biểu tình- nhưng chúng ta luôn bị đè nén và điều này là một viễn cảnh đáng sợ với chúng ta: Làm sao bạn có thể đột nhiên bỏ việc và ra đường biểu tình chứ? Thế nhưng những con đường chết chóc khác từng được đặt chân lên trong suốt một thế kỷ cay đắng vừa qua của dân tộc Nga cũng không phải dành cho chúng ta. Và thực sự chúng ta không cần tới chúng.

Giờ đây, sau khi lưỡi rìu đã làm xong phần việc của mó, khi tất cả những gì được gieo mầm đã nảy hạt, chúng ta có thể thấy được sự lầm đường của những người trẻ tuổi và tự phụ- những người từng nghĩ rằng họ có thể làm đất nước chúng ta trở nên công bình và hạnh phúc hơn bằng khủng bố, bạo lực đẫm máu và nội chiến. Không đâu, hỡi các vị tiền bối đã dạy cho chúng ta bài học đó! Giờ đây chúng ta biết rằng các biện pháp tồi tệ sẽ sinh ra các kết quả tồi tệ. Hãy để cho bàn tay chúng ta được trong sạch.

Vậy là một cái vòng tròn khép kín ư? Và không có cách nào thoát khỏi nó? Chẳng nhẽ chỉ còn một con đường duy nhất cho chúng ta, đó là chờ đợi và không hành động? Có thể sẽ có cái gì đó tự nhiên xảy ra? Nhưng sẽ không bao giờ có gì xảy ra cả chừng nào chúng ta còn tiếp tục thừa nhận, ca ngợi, đóng góp- chừng nào chúng ta còn chưa tự tách mình ra khỏi một thứ dễ nhận thấy nhất xung quanh chúng ta: Sự dối trá.

Khi bạo lực mới xâm nhập vào cuộc sống bình yên, khuôn mặt của nó sáng bừng lên bởi lòng tự tin, như thể nó đang mang theo một biểu ngữ và hô lớn: “Ta là bạo lực. Hãy chạy thật xa, hãy nhường đường cho ta- Ta sẽ nghiền nát mi”. Nhưng bạo lực nhanh chóng trở nên già cỗi. Nó đánh mất lòng tự tin vào mình, và để duy trì được một khuôn mặt khả kính, nó s
ử dụng sự dối trá làm đồng minh- bởi lẽ bạo lực không thể đặt móng vuốt nặng nề của nó vào mọi lúc và tới tất cả mọi người được. Nó chỉ đòi hỏi từ chúng ta việc tuân thủ sự dối trá và tham gia hàng ngày vào các lời nói dối. Tất cả lòng trung thành chỉ đặt vào đó thôi.

Và như thế, chìa khóa đơn giản và dễ dàng nhất cho tự do vẫn bị chính chúng ta lãng quên, nằm ở đây: từ chối không tham dự vào sự dối trá. Cho dù sự dối trá che đậy tất cả, bao biện tất cả, nhưng tôi sẽ không tham gia vào nó.

Việc này mở ra một kẽ hở trong vòng tròn tưởng tượng tồn tại bởi sự thụ động của chúng ta. Đó cũng là việc dễ dàng nhất cho chúng ta, nhưng lại tai hại nhất cho sự dối trá. Bởi lẽ khi chúng ta từ chối dối trá, việc này sẽ cắt ngắn sự tồn tại của nó. Giống như một căn bệnh lây, sự dối trá chỉ tồn tại trong một cơ thể đang sống.

Chúng ta không tự hô hào bản thân. Chúng ta chưa đủ trưởng thành để có thể tiến vào quảng trường và hô to sự thật hay nói to những gì chúng ta nghĩ. Việc đó cũng không cần thiết.

Và nó nguy hiểm. Nhưng chúng ta hãy từ chối nói những gì mà chúng ta không nghĩ.

Đó là con đường của chúng ta, con đường dễ nhất và tiện nhất, một khi đã tính tới cả sự hèn nhát cố hữu, thâm căn trong chúng ta. Và nó cũng dễ hơn nhiều- dù nói thế này cũng còn là nguy hiểm- so với phong trào bất tuân thủ dân sự mà Gandhi từng kêu gọi.

Con đường của chúng ta là gạt đi những đường biên ung hoại. Nếu chúng ta không nối lại những khúc xương đã chết và những bậc thang ý thức hệ, nếu chúng ta không vá víu những mớ rách mục nát từ lâu, chúng ta sẽ ngạc nhiên biết bao nhiêu khi những lời dối trá nhanh chóng trở nên bất lực và yếu ớt.

Những gì cần phải bóc trần khi đó sẽ thực sự trở nên trần truồng trước toàn thể thế giới.

Vì thế với tất cả sự rụt rè của chúng ta, hãy để mỗi người trong chúng ta có một quyết định: Hoặc là với ý thức, chúng ta chịu tiếp tục là nô lệ cho sự dối trá- tất nhiên, không phải vì chúng ta muốn thế, mà là để nuôi gia đình mình, mà như thế cũng là nuôi dạy con cái trong một tinh thần dối trá- hoặc là chúng ta vứt bỏ hết những lời dối trá và trở thành một người trung thực, sống xứng đáng với sự tôn trọng của con cái, và của thời đại mà chúng ta đang sống.

Và từ hôm nay trở đi, mỗi chúng ta sẽ:
  • Không viết, ký, hay in ấn một câu nào bóp méo sự thật.
  • Không nói ra những câu như thế dù khi nói chuyện riêng hay trước sự hiện diện của người khác, dù tự mình hay do ai đó yêu cầu, dù với vai trò của người khích động, giáo viên, nhà giáo dục hay trong một vai trên sân khấu.
  • Không mô tả, cỗ vũ hay truyền tải một ý tưởng nào mà bạn thấy rõ ràng sai hay bóp méo sự thực dù trong tranh vẽ, điêu khắc, nhiếp ảnh, khoa học kỹ thuật hay âm nhạc.
  • Không trích dẫn ngoài bối cảnh, dù trong văn nói hay viết, một câu nói để hài lòng ai đó, để tô điểm cho tổ ấm của bạn, hay để đạt thành công trong công việc nếu bạn không hoàn toàn chia sẻ với ý kiến được trích dẫn, hay nếu nó không phản ánh chân thực vấn đề.
  • Không cho phép mình đến dự các cuộc biểu dương, hội họp nếu chúng trái với ý nguyện hay mong muốn của mình, không bao giờ nhận vào trong tay mình hay giương lên trời một áp phích hay biểu ngữ mà mình không hoàn toàn đồng ý.
  • Không giơ tay thông qua một đề án mà mình không thực sự tán đồng, không bầu cử, dù công khai hay bí mật, cho ai nếu mình cảm thấy người đó không xứng đáng hay không đáng tin cậy.
  • Ngay lập tức bước ra khỏi các cuộc hội họp, hội nghị, bài giảng, trình diễn, chiếu phim nếu nghe thấy diễn giả nói dối, phát biểu những ý thức hệ ngớ ngẩn hay tuyên truyền vô sỉ.
  • Không đặt mua những tờ báo hay tạp chí có thông tin bị bóp méo và sự thực bị che đậy.
Tất nhiên, chúng ta chưa liệt kê hết tất cả những việc có thể và cần thiết để lánh xa sự dối trá. Nhưng một người tự làm trong sạch mình sẽ dễ dàng nhận ra những tình huống khác với cái nhìn trong sạch của anh ta.

Không, việc đó ban đầu sẽ không hề dễ dàng với tất cả chúng ta. Ban đầu, có thể một số người sẽ mất việc làm. Với những thanh niên muốn sống cùng sự thật, việc này lúc đầu sẽ làm cho cuộc sống của họ trở nên rất khó khăn, bởi những bài học bắt buộc của họ tràn đầy những lời dối trá, và họ cần thiết phải chọn lựa.

Nhưng không có lỗ hổng nào cho bất kỳ ai muốn trở nên trung thực. Vào bất kỳ ngày nào, mỗi người trong chúng ta sẽ phải đối mặt với ít nhất một trong các lựa chọn trên đây, ngay cả khi chúng ta trú ẩn trong những ngành khoa học kỹ thuật có tính an toàn nhất. Hoặc là sự thật, hoặc là dối trá: Hướng đến độc lập tinh thần hay hướng tới nô lệ tinh thần.

Và với người nào không đủ lòng can đảm để bảo vệ linh hồn mình- đừng tự hào về những quan điểm “cấp tiến”, đừng khoe khoang rằng mình là viện sĩ hàn lâm hay nghệ sĩ nhân dân, là một người nhiều công trạng, hay một vị tướng. Anh ta hãy nói với bản thân: Tôi đang sống trong bầy đàn, tôi là một thằng hèn. Mọi thứ với tôi đều như nhau chừng nào tôi còn được ăn và được ấm.

Thậm chí cả con đường này, con đường khiêm tốn nhất trong tất cả những con đường phản kháng, sẽ không dễ dàng cho chúng ta. Nhưng nó dễ dàng hơn nhiều so với việc tự thiêu và tuyệt thực: Sẽ không có ngọn lựa nào bao phủ trên thân thể bạn, trên con ngươi mắt bạn, đốt cháy bạn từ trong tim, và gia đình bạn vẫn sẽ luôn có được bánh mỳ nâu cùng nước sạch.

Có một dân tộc vĩ đại ở châu Âu- đó là người Tiệp Khắc, những người chúng ta đã phản bội và lừa dối. Chẳng phải họ đã chỉ cho chúng ta thấy một con thú dễ bị tổn thương có thể đứng lên chống l
ại xe tăng nếu như có một trái tim giá trị ở bên trong nó?

Bạn nói rằng việc này không dễ dàng? Nhưng nó là cách dễ dàng nhất. Đó không phải là sự lựa chọn dễ dàng cho cơ thể, nhưng lại là sự lựa chọn duy nhất của linh hồn. Không, đó không phải là con đường đi dễ dàng. Nhưng đã có nhiều người, thậm chí hàng chục người, vẫn luôn duy trì những nguyên tắc này trong nhiều năm và sống bằng chân lý.

Và bạn sẽ không phải là người đầu tiên lựa chon con đường này, mà sẽ gia nhập cùng với những người đã lựa chọn nó. Con đường này sẽ dễ hơn và ngắn hơn cho tất cả chúng ta nếu chúng ta cùng lựa chọn nó và xếp chặt đội ngũ. Nếu có hàng ngàn người trong chúng ta, họ sẽ có thể làm bất kỳ điều gì cùng với chúng ta. Và nếu như có hàng vạn người chúng ta thì thậm chí chúng ta sẽ không còn nhận ra đất nước mình nữa.

Còn nếu chúng ta quá sợ hãi thì hãy ngừng kêu ca rằng có ai đó đang bóp nghẹt cổ chúng ta. Chính chúng ta đang làm điều đó. Khi đó, chúng ta hãy cúi đầu xuống thấp hơn, hãy rên la. Và những nhà sinh vật học sẽ mang lại gần hơn một ngày nào đó khi người ta có thể đọc được ý nghĩ con người và biết được chúng ta vô giá trị và vô vọng đến mức nào.

Và nếu chúng ta sợ hãi, thậm chí không dám chấp nhận bước đi này, thì chúng ta thực sự vô giá trị và vô vọng, và lời trách mắng của Pushkin đích thực là dành cho ta:

"Với loài bò, tự do thật vô ích. Ách và roi là những gì đời đời chúng biết".



[1] Trào lưu văn học ngầm, không được in mà chỉ tồn tại dưới dạng viết tay và đánh máy, được lưu truyền trong giới trí thức Nga sau khi Khrushchev lên nắm quyền, và mở ra thời kỳ tương đối tự do hơn trước trong văn nghệ. Các tác phẩm như Quần đảo Gulag của Solzhenitsyn, Nghệ nhân và Margarita của Bulgakov, bác sĩ Zhivago của Pasternak, thơ ca của Brodsky là các ví dụ của trào lưu văn học này.

Entry for August 03, 2008

Hehe, trường Ngoại thương thật hoành tráng khi trương ngay khẩu hiệu trên website của trường dòng chữ to đùng bằng tiếng Anh (tại sao lại để tiếng Anh thì thực không rõ): "To be Harvard of Vietnam".
Đọc thêm bài này của Thiên hạ đệ nhất lố bịch Trang, the Ridiculous.

Harvard của VN (hay chuyên đề về ĐH Ngoại thương, kỳ V)

Entry for August 03, 2008

Nhớ sáng chủ nhật ở Hà Nội, 9-10 h ngủ dậy, đi ăn phở xong rồi vào quán cafe ngắm người qua lại. Đến trưa thì chạy về nhà ăn trưa.
Sang tháng 8 rồi, lại sắp vào thu.



Không còn mùa thu

Việt Anh

Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm
Em thơ, như mùa xuân đầu, nối dài đêm sâu

Anh làm mùa thu, cho em mơ màng
Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng
Em đi, tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang

Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về

Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua, nào ai biết tới
Chiều buông rã rời, ru lòng thôi mơ, ru buồn lên thơ

Chiều buông rã rời
Ru lòng thôi mơ, ru buồn lên thơ


yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for August 02, 2008

Random thoughts

1. Thực ra nhân vật giỏi nhất Tam Quốc là Hoàng Thừa Ngạn. Ngạn có con gái xấu ma chê quỷ hờn (trong Ngũ xú nữ của lịch sử Trung Quốc) nhưng vẫn gả được cho kẻ tự coi (và được coi) là thông minh tuyệt đỉnh, tài năng bậc nhất thiên hạ (nhan sắc Khổng Minh thì không rõ lắm nhưng nghe tả cũng có vẻ cốt cách thanh tao, thư sinh, phong độ, ít nhất chắc cũng vượt xa Bàng Thống). Ngạn có tiếng là danh sĩ, nhưng người đời sau biết gì về ông ta ngoài việc cưỡi lừa đủng đỉnh ngao du uống rượu và gả con gái cho hiền sĩ bậc nhất đời. Nhưng rất có thể bí ẩn của việc tại sao Khổng Minh lại 6 lần ra Kỳ Sơn dù biết chắc có ra cũng không nên việc gì là ở đây. Không phải là vì chịu ơn Tiên chúa, cũng không phải như các bạn Vietimes dịch loạt bài gì là Khổng Minh ra Kỳ Sơn nhằm lấy uy để cướp ngôi hoàng đế, mà lý do chính có thể vì vợ xấu quá, đến giai đoạn Gia Cát Lượng ra Kỳ Sơn thì không những xấu mà lại còn già (sử ghi Khổng Minh rất "nể" vợ và không lấy thêm vợ nào nữa). Khổng Minh nhất quyết không chịu ở yên Thành Đô mà cứ lũ lượt đi đánh Thục cho tới chết cũng không chịu về nhà có thể lý do là đấy.

2. Tôn Quyền được mô tả là người duy nhất trong các anh em có mắt biếc, râu đỏ. Nhiều khả năng Quyền là con rơi của một thương gia La Mã từng đến Giang Đông buôn bán trong thời gian Tôn Kiên đi dẹp giặc Khăn Vàng. Quyền sinh năm 183 (năm 200 Tôn Sách chết, Quyền 18 tuổi theo âm lịch thì sẽ sinh vào 183), loạn Khăn Vàng xảy ra năm 184, nhưng hẳn trước đó mầm mống loạn lạc không thiếu (Tôn Kiên được phong tướng cũng nhờ dẹp loạn ở Cối Kê năm 172), do đó rất có khả năng trong khi Tôn tướng quân đi dẹp loạn, Tôn phu nhân nhớ chồng ra bờ sông trông chàng thì gặp một anh lái buôn La Mã mắt xanh, râu ngô, mũi lõ đến bán đồ nữ trang với giá rẻ. Chuyện sau đó thế nào thì không ghi lại trong sách sử, nhưng có thể tham khảo truyện Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư. Theo sách sử thì người La Mã, Ba Tư, và người Hồ phương Bắc đã đến buôn bán khá tấp nâp ở Giang Đông từ thời Hán.

Nhưng cũng có khả năng thân phụ Tôn Quyền không phải là lái buôn La Mã mà là thầy tăng người Hồ (Trung Á, Ba Tư...). Tuy người Hồ nói chung thường râu đen nhưng tỷ lệ mắt xanh, râu ngô chắc vẫn cao hơn người Trung Quốc, do nơi đây có sự giao thoa của nhiều dân tộc khác nhau. Trong Tam Quốc có ghi Ngô Thái Thái (là mẹ ghẻ đồng thời là dì ruột của Tôn Quyền) rất sùng đạo Phật do đó hoàn toàn có cơ sở là mẹ Tôn Quyền cũng là người sùng đạo Phật. Các nhà sư người Hồ đã truyền đạo ở Giao Chỉ và Giang Nam từ đời Hán, và rất có thể trong một lần dâng hương nào đó....

3. Xem Xích Bích có đoạn Chu Du không biết đỡ đẻ cho ngựa còn Gia Cát thì biết, nhiều người thấy thắc mắc chi tiết đó làm gì. Thật ra chi tiết đó chỉ để nói tới nguồn gốc nông dân của Gia Cát Lượng (trước khi được ông nhạc họ Hoàng để mắt tới và nuôi ăn học trợ cấp kinh tế để bù đắp cho việc lấy vợ xấu thì Gia Cát hẳn cũng từng là nông dân đi cày ruộng). Chính vì thế trong Tam Quốc có đoạn Tào Tháo mắng: Gia Cát thôn phu to gan thật!. Và Gia Cát Lượng vẫn mong sao dẹp yên thiên hạ để trở về với luống cày. Nói chung, nước Thục như thế là hết ý: lãnh tụ là giai cấp công nhân (thợ thủ công dệt chiếu đóng dép thời đó xếp vào chữ công), Gia Cát Lượng vốn là nông dân (hay sang hơn là trí thức mạt vận, bần cùng hóa thành nửa trí thức, nửa nông dân), Quan Vũ xuất thân du đãng, nói chung đều là các thành phần cơ bản thích hợp làm cách mạng. Lại có Trương Phi làm anh hàng thịt tức là thương nhân, tiểu tư sản, cũng bị cuốn theo dòng thác cách mạng, nhưng chỉ làm phận em út mà thôi.

Saturday, August 02, 2008

Những con voi trong phòng (tiếp).

Trong bài hôm qua, tôi có tổng hợp một số nguồn trên báo chí và trên trang tin BBC để nêu ra vài con số về thực trạng DNNN Việt Nam. Nguồn trên BBC không ghi tên tác giả, trong đó có nêu ra ý kiến của ông Vũ Thành Tự Anh, giám đốc nghiên cứu chương trình Fullbright Vietnam, nhưng không nêu rõ cụ thể rằng ông Tự Anh phát biểu với phóng viên BBC hay BBC trích từ nguồn nào, cũng không nêu rõ những con số nào BBC lấy từ Báo cáo kiểm toán, con số nào từ ông Tự Anh và con số nào do các nguồn khác. Đó chính là lý do khiến tôi cảm thấy dè dặt với nguồn tin này (dù rất tin tưởng vào ông Vũ Thành Tự Anh), nhưng vì vào thời điểm đó tôi chưa đọc Báo cáo Kiểm toán nên giả định rằng số liệu của BBC dựa trên Báo cáo Kiểm toán. Hôm nay tôi mới có dịp đọc Báo cáo Kiểm toán NN năm 2007 trong link do bạn Thaothucsg cung cấp (đăng tải trên Viet-studies), và thấy là các số liệu trong Báo cáo này khá chênh lệch so với số liệu của BBC.

BBC viết "Trên thực tế, tổng số tiền và tài sản mà các tổng công ty nhà nước sở hữu và sử dụng là một con số khổng lồ: hơn 500.000 tỷ đồng Việt Nam vốn vay và hơn 400.000 tỷ đồng vốn nhà nước."

Báo cáo Kiểm toán 2007 không nêu rõ tổng vốn của các Tổng công ty Nhà nước nhưng có thể dễ dàng tính ra được từ các số liệu gián tiếp. Báo cáo viết: Nợ phải thu là 25.102 tỷ chiếm 14,24% tổng tài sản và 64% vốn chủ sở hữu; nợ phải trả là 65.799 tỷ, chiếm 62% tổng vốn và 171,2% vốn chủ sở hữu. Từ đó có thể tính ra tổng tài sản của các TCT NN được kiểm toán này vào chừng 176.000 tỷ; tổng vốn chừng 106.000 tỷ, trong đó vốn chủ sở hữu chừng 38-39.000 tỷ (ở đây có sự chênh lệch chừng 800 tỷ giữa số tính ra từ tỷ lệ nợ phải thu và số tính ra từ tỷ lệ nợ phải trả).

Như vậy số liệu chính thức trên Báo cáo Kiểm Toán NN 2007 thấp hơn đáng kể so với con số BBC đưa ra. Theo Báo cáo KTNN thì số vốn chỉ chừng hơn 100.000 tỷ, số tài sản là 176.000 tỷ, còn theo BBC thì số vốn này lên tới gần 1 triệu tỷ??? Tại sao lại có mức chênh lệch quá lớn đó? Ở đây còn có chỗ tôi chưa hiểu, tại sao tổng tài sản các DNNN lại lớn hơn 1.5 lần tổng nguồn vốn (176.000 tỷ và 106.000 tỷ)? Bạn nào học/làm Tài chính/Kế toán có thể giải thích hộ không? Cũng nói thêm là số vốn này chỉ mới kể trên hệ thống DNNN chứ chưa kể tới các tổ chức tài chính trực thuộc Nhà nước (các ngân hàng, bảo hiểm...) và của hệ thống hành chính sự nghiệp.

Câu hỏi đặt ra như vậy là BBC lấy nguồn số liệu ở đâu, bạn nào bên BBC nếu có vào đây đọc trả lời giúp thì tốt quá? Tôi đoán nguyên nhân có thể là số liệu của BBC dựa trên tất cả các TCT, trong khi số liệu của báo cáo kiểm toán chỉ dựa trên một số TCT được kiểm toán (225/385 doanh nghiệp thành viên thuộc 20 TCT được kiểm toán). Nhưng nếu thế lẽ ra BBC nên nêu rõ ràng để tránh nhầm lẫn cho người đọc (như tôi).

Với số liệu như Báo cáo Kiểm toán thì có thể ước tính tỷ suất lợi nhuận trước thuế trên doanh thu là 6% (số này trong báo cáo), trên tài sản là 4,3%, và trên tổng vốn là 7,2% (chứ không phải 0,85% như ước tính trước của tôi), trên vốn chủ sở hữu khoảng 19%, tuy nói chung vẫn thấp nhưng không đến nỗi như ước tính của tôi trong bài trước, khi tôi dựa trên giả định rằng BBC lấy nguồn về tổng vốn từ Báo cáo Kiểm toán. Vài con số khác đáng ngại: tỷ lệ vốn vay lên tới 64% tổng nguốn vốn, nợ phải trả cuối năm chiếm tới 62% tổng vốn.

Có một điều lạ là Báo cáo Kiểm toán cho năm 2007 nhưng rất nhiều số liệu là tính cho năm 2006? Như vậy sao gọi là Báo cáo Kiểm toán 2007? Tại sao cả báo cáo mà không có một bảng cân đối kế toán cho hệ thống DNNN, xem các TCT này lãi lỗ ra sao, vốn bao nhiêu, tài sản bao nhiêu... khiến người đọc cứ phải dò dẫm, mà các số liệu khi tính ra có nhiều chênh lệch không nhỏ.

+ Update: Xem thêm từ số liệu Điều tra DN của TCTK, thì trong năm 2006, tổng nguồn vốn của các DNNN là 1576 ngàn tỷ, chiếm 52% nguồn vốn toàn nền kinh tế nhưng doanh thu thuần của cả hệ thống này chỉ là 961 ngàn tỷ, chiếm 36% tổng doanh thu thuần toàn nền kinh tế. Trong khi đó, khu vực ngoài quốc doanh trong nước có số vốn là 855 ngàn tỷ, chiếm 28% tổng vốn nền kinh tế, nhưng lại tạo ra doanh thu thuần là 1126 ngàn tỷ, chiếm 42% tổng doanh thu thuần toàn nền kinh tế.

Như vậy, tỷ lệ doanh thu thuần trên vốn của DNNN chỉ là 0.61 thì của các DN ngoài quốc doanh (không kể DN vốn FDI) là 1.31. Cùng một đồng vốn bỏ ra, các doanh nghiệp ngoài quốc doanh làm ra hiệu quả hơn hai lần so với doanh nghiệp quốc doanh.


Với thực trạng là các DNNN chiếm tới 1576 ngàn tỷ vốn của nền kinh tế thì xem ra số liệu BBC nêu ra rằng các Tổng công ty Nhà nước chiếm gần 1000 ngàn tỷ cũng có lý.
Như vậy, có thể là tôi đã hơi chủ quan khi cho rằng bài của BBC cũng lấy từ số liệu trong Báo cáo Kiểm toán Nhà nước trong khi có thể BBC lấy từ nguồn khác. Nhưng rõ ràng cách viết trên BBC lại gây cảm tưởng là BBC lấy từ nguồn này. Thêm nữa, tôi cảm thấy việc một số bài trên BBC không ghi tên tác giả như là một điều gì đó không hay lắm.

Ai cho mày chụp ảnh tao xấu

Dạo quanh các blog của các nhà báo, tôi không thấy ý kiến nào phê phán việc rút thẻ của Việt Dũng (báo Khoa học Đời sống) vì việc anh này đăng ảnh trên Khoa học và Đời sống cảnh ngủ trên máy bay của ông Lê Dũng, phát ngôn viên Bộ ngoại giao, và một số doanh nhân. Hình như dư luận chung trong giới báo chí cho rằng sự trừng phạt với Việt Dũng như thế cũng là đích đáng, hoặc có thể hơi nặng nhưng âu cũng là tai nạn nghề nghiệp. Lấy ví dụ, blogger Na Son, phóng viên báo Tuổi Trẻ viết: "Trường hợp pv của Khoa học Đời sống là do vụ chụp ảnh quan chức ngủ gà gật trên máy bay chuyên cơ bay đường dài đi công cán. Kỷ luật là phải, xâm phạm đời tư cá nhân như thế cũng không oan gì."

Ở đây có vài ý (bác Hoàng Linh-tất nhiên không phải tớ, hehe- có bài phân tích khá hay ở đây). Thứ nhất, phóng viên có thể xâm phạm đời tư cá nhân và ông Lê Dũng có thể yêu cầu tờ báo này phải xin lỗi hay kiện Việt Dũng và báo Khoa học đời sống ra tòa vì cho rằng đời tư cá nhân ông bị xâm phạm, như Phương Thanh kiện Cô Gái Đồ Long, hay như bà chủ nhà hàng Phố Núi từng kiện VietnamNet.
Không có lý gì cho việc Bộ 4T thẳng tay tước giấy phép với những lý lẽ rất chung chung rằng "vi phạm nghiêm trọng trong hoạt động và thông tin trên báo chí".

Thứ hai, ngay cả việc xác định thế nào là vi phạm đời tư cá nhân cũng không dễ dàng trong trường hợp này. Ông Lê Dũng là quan chức, cũng là nhân vật của công chúng và ảnh chụp ông là trên máy bay, tức là một không gian công cộng, chứ không phải tư dinh ông, do đó cũng chưa thể quả quyết rằng đó là việc xâm phạm đời tư cá nhân. Việc xác định trường hợp này có phải là xâm phạm đời tư cá nhân không sẽ là việc của tòa án (nếu có kiện tụng), trên cơ sở tranh biện giữa luật sư các bên.

Thứ ba, thử lấy ví dụ, nếu Việt Dũng không đăng ảnh Lê Dũng ngủ gật trên máy bay mà là ảnh Mai Phương Thúy ngủ gật chẳng hạn, thì liệu Bộ 4T có
cắt thẻ Việt Dũng không, và nhiều người có ủng hộ việc cắt thẻ của Việt Dũng như trường hợp này không? Về mặt nguyên tắc, không có gì khác biệt trong cách báo chí đối xử với Lê Dũng và với Mai Phương Thúy, cả hai đều là các nhân vật công cộng (public figure) (và báo lá cải phương Tây cũng rình chụp và đăng ảnh khỏa thân của bà Thủ tướng Đức trên bãi biển hồn nhiên như khi đăng ảnh khỏa thân trên bãi biển của một ngôi sao nào đó). Tại sao những thứ bảo vệ đời tư rốt cục lại chỉ dành cho các quan chức, trong khi đời tư của cá nhân bình thường thì dẫu có bị xâm hại nghiêm trọng cũng sẽ chẳng ai để tâm? Ví dụ gần đây, Vietnam Airlines đòi báo Pháp luật phải đính chính, xin lỗi ông Chủ tịch HĐQT hãng này vì đã đăng bài trong đó có nêu việc một cô nhân viên VNAirlines ăn cắp vé tuồn ra ngoài là con gái ông Chủ tịch HĐQT. VNAirlines lấy lý do ai làm nấy chịu và báo Pháp luật làm thế là xâm phạm đời tư cá nhân ông Chủ tịch HĐQT. Nhưng chẳng có ai buồn thắc mắc việc các báo đăng tin người đánh nhà báo là con rể bà Tư Hường có xâm phạm đời tư cá nhân của bà này không? Hay đố ai tìm được báo nào trong nước có đăng việc con gái ông Nông Đức Mạnh làm việc ở Bộ GTVT, dưới quyền Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến? Tấm gương nữ doanh nhân trẻ Nguyễn Thị Thanh Phượng được các báo tấm tắc khen, nhưng họ luôn bỏ qua chi tiết cô Phượng là con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, phải chăng cũng vì sợ vi phạm "đời tư cá nhân" có thể mất thẻ như chơi?

Hoặc gần đây, có mấy người bị truy tố, ra tòa và xử tù treo vì làm thơ, làm vè "nói xấu" cán bộ tỉnh, thị xã với tội danh bôi nhọ, xúc phạm nhân phẩm người khác. Nhưng nếu tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy ai bị xử tù vì làm thơ bêu xấu hàng xóm
là dân thường cả. Ngay như Phương Thanh cũng phải kiện Cô Gái Đồ Long ra tòa dân sự, chứ có được ông công an nào nhảy vô khởi tố hình sự Cô Gái Đồ Long với tội danh vu cáo, bôi nhọ, xâm phạm nhân phẩm người khác đâu? Nhưng thử ví dụ không phải Phương Thanh mà lại là một quan chức xem, rất có thể việc đó sẽ trở thành một "vụ án" nghi-iê-m trọng. Bởi vì người ta cho rằng nói xấu quan chức là nói xấu chế độ, xúc phạm quan chức là xúc phạm chế độ, và chụp ảnh quan chức xấu là bêu xấu chế độ. Và bêu xấu chế độ là bêu xấu đất nước, là phản quốc, phản động, là là là...

Chẳng thế mà có bác nhiếp ảnh gia tự hào chụp ảnh lãnh đạo đẹp, đôi khi người ta có thể vinh thân phì gia nhờ những tấm hình lãnh đạo đẹp. Bạn Việt Dũng bị cắt thẻ nên xin theo học ông này, vài năm nữa lên tay nghề chụp ảnh lãnh đạo đẹp thì xin thẻ lại.

Nhà báo Đinh Xuân Tuân: càng hiểu lãnh đạo chụp ảnh càng đẹp

Ôi chao, cái chế độ phong kiến, nơi người ta phải kiêng cữ đủ mọi thứ vì sợ "phạm húy", không chỉ kiêng tên quan mà có khi còn phải kiêng tên chó nhà quan (bác Nguyễn Quang Lập có kể chuyện về việc bác ấy phải khốn khổ, chạy vạy đủ đường vì trong một truyện ngắn của bác, tên con chó trong truyện giống tên con chó nhà bác Sáu Dân!). Và hễ chụp ảnh lãnh đạo- những-người-không-ngủ-thì phải chụp thật đẹp, phải tô điểm cái thần thái của họ thật uy nghi hùng vĩ.

Ảnh lãnh đạo ch
ưa "đẹp" của Việt Dũng- hình từ blog Vàng Anh.



img

Entry for August 02, 2008

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "

Time
Pink Floyd


Ticking away the moments that make up a dull day
You fritter and waste the hours in an offhand way.
Kicking around on a piece of ground in your home town
Waiting for someone or something to show you the way.

Tired of lying in the sunshine staying home to watch the rain.
You are young and life is long and there is time to kill today.
And then one day you find ten years have got behind you.
No one told you when to run, you missed the starting gun.

So you run and you run to catch up with the sun but it's sinking
Racing around to come up behind you again.
The sun is the same in a relative way but you're older,
Shorter of breath and one day closer to death.

Every year is getting shorter never seem to find the time.
Plans that either come to naught or half a page of scribbled lines
Hanging on in quiet desperation is the English way
The time is gone, the song is over,
Thought I'd something more to say.
");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Friday, August 01, 2008

Entry for August 01, 2008

Em Mai Phương Thúy bây giờ trông mợ quá, ăn mặc cũng xấu. Nhìn cứ như bị ai sút bóng vào người, sút mạnh quá lún một nửa vào trong.


Mai Phương Thúy chụp ảnh nude

img


Mai Phương Thúy được đánh giá là một trong số những Hoa hậu Việt Nam giữ được hình ảnh đẹp của mình. Ảnh: Nhân vật cung cấp.