Tuesday, March 28, 2006

Queen+ Paul Rodgers Concert



(Photo not taken by me)

Tối chủ nhật đi xem concert của Queen+ Paul Rodgers. Anh chàng Paul Rodgers này xem profile trên Net thì không nổi trội lắm. Và Queen thiếu đi Freddie Mercury thì cũng chỉ còn 30% Queen. Nhưng chưa bao giờ mình đi xem Rock concert cả nên cũng thử đi một lần xem sao, cũng coi như hoài niệm và tribute tới một trong số những tình yêu đầu ( I mean music, of course). Mấy tháng trước hơi phí vì bỏ lỡ mất buổi diễn của Paul McCartney.

Paul Rodgers hát lead vocal thế giọng của Freddie Mercury. Giọng của Paul khá hay nhưng không có được chất lửa và độ cao của Freddie. Tất nhiên rồi vì Freddie được đánh giá là một trong số hững ca sĩ có giọng hát hay với âm vực rộng nhất trong các ca sĩ pop-rock. Freddie cũng là một trong những ca sĩ có phong cách biểu diễn sống động và quyến rũ nhất, có thể khiến cả sân vận động sôi sục theo giọng hát và những trò "nhí nhố" trên sân khấu của anh. Đúng như tên một bài hát của Freddie, Freddie là The Great Pretender, Paul Rodgers thì tất nhiên là the Pretender of the Great Pretender. Nghe Freddie hát, mình luôn có cảm giác Freddie sống trong các bài hát của mình, và con người Freddie cũng đúng như cái nhân vật hiện lên trong các bài hát của anh, vừa hăm hở, náo nức tận hưởng cuộc sống, vừa coi cuộc đời không khác gì sân khấu, như một show diễn mà bản thân anh là pretender, là clown. trên cái sân khấu ấy.

Ngoài Paul Rodgers, còn hai thành viên cũ của Queen là Brian May, một trong những tay guitar giỏi nhất thế giới và tay trống Roger Taylor. Hai bác này cũng tham gia hát vài bài bên cạnh các bài solo guitar và trống của các bác. Tiếc là chương trình hôm qua không có hai bài rất hay của Brian May là Who want to live foreverToo much love will kill you. Trong chương trình cũng có bài Bohemian Rapshody với giọng hát ghi âm và những hình ảnh của Freddie Mercury, và đó cũng là lúc mà khán giả khích động nhất. Buồn cười, nhớ hồi xưa học Đại học, có cậu bạn hỏi mình tên bài hát nghĩa là gì, không nhớ mình tra từ điển ra từ gì mà dịch tên là "Điệu cuồng vũ Bô-hê-miêng", không chuẩn lắm nhưng giờ vẫn thấy thích cái tên đó.

Khán giả hôm qua đông vừa phải, thành phần cũng khá đa dạng, nhưng nói chung đa phần đều trên 20 và dưới 60, đông nhất là trong lứa tuổi 30-40 và cũng có khá nhiều người trung niên trong lứa tuổi 40-50, một điều có lẽ không hay xảy ra ở một rock concert. Chắc rằng nhiều người cũng đến đó với ý nghĩ giống mình, để nghe lại những bài hát của Queen mà họ từng say mê hồi trẻ, do những thành viên cũ của Queen trình diễn, để tìm lại về cái thời "These are the days of our lives" (tên một trong những bài hát của Queen mà tôi rất thích, từ giai điệu đơn giản, trong sáng tới lyrics tình cảm, đầy hoài niệm- bài hát này cũng được trình diễn trong concert cùng với các hình ảnh video thời trẻ của Queen).

 

The Great Pretender (bài solo của Freddie Mercury)

These Are the Days of Our Lives (bài này trong album Innuendo, giữa một album mang tính rock thử nghiệm lại có một bài hát trong sáng và tha thiết đến lạ).

Sometimes I get to feelin'
I was back in the old days - long ago
When we were kids when we were young
Thing seemed so perfect - you know

The days were endless we were crazy we were young
The sun was always shinin' - we just lived for fun
Sometimes it seems like lately - I just don't know
The rest of my life's been just a show

Those were the days of our lives
The bad things in life were so few
Those days are all gone now but one thing is true
When I look and I find I still love you

You can't turn back the clock you can't turn back the tide
Ain't that a shame
I'd like to go back one time on a roller coaster ride
When life was just a game

No use in sitting and thinkin' on what you did
When you can lay back and enjoy it through your kids
Sometimes it seems like lately - I just don't know
Better sit back and go with the flow

Cos these are the days of our lives
They've flown in the swiftness of time
These days are all gone now but some things remain
When I look and I find no change

Those were the days of our lives - yeah
The bad things in life were so few
Those days are all gone now but one thing's still true
When I look and I find
I still love you
I still love you

(Yeah, I still love you, Queen!).

Photo not taken by me

Saturday, March 25, 2006

Seasons of Love

Seasons of Love

(Rent Soundtrack )

Five hundred twenty-five thousand
Six hundred minutes,
Five hundred twenty-five thousand
Moments so dear.
Five hundred twenty-five thousand
Six hundred minutes
How do you measure, measure a year?

In daylights, in sunsets, in midnights
In cups of coffee
In inches, in miles, in laughter, in strife.

In five hundred twenty-five thousand
Six hundred minutes
How do you measure
A year in the life?

How about love?
How about love?
How about love? Measure in love

Seasons of love. Seasons of love

JOANNE
Five hundred twenty-five thousand
Six hundred minutes!
Five hundred twenty-five thousand
Journeys to plan.

Five hundred twenty-five thousand
Six hundred minutes
How do you measure the life
Of a woman or a man?

COLLINS
In truths that she learned,
Or in times that he cried.
In bridges he burned,
Or the way that she died.

ALL
It's time now to sing out,
Tho' the story never ends
Let's celebrate
Remember a year in the life of friends
Remember the love!
Remember the love!
Seasons of love!

JOANNE
Oh you got to got to Remember the love! remember the love,
You Measure in love know that love is a gift from up above Seasons of love.
Share love, give love spread love Measure measure you life in love.

This song is nice too, though some parts of its lyrics are quite strong, pro-gay, pro-drug in some senses. It includes as many names and references as Billie Joel's "We didn't start the fire".

La vie Boheme

La vie Boheme (part B) 

Wednesday, March 22, 2006

Trì trệ :(

Chán thế chứ. Công việc thì cứ trì trệ thế này, mà cũng chán chả muốn làm nữa. Máy tính thì hỏng, mạng thì chập chờn. Mọi kiểu deadline đều đang đến. Đến rượu cũng chán, chẳng muốn uống nữa. :(. And a friend got me on the nerve.

Bad week?  Thôi, để cuối tuần này đi nghe concert của Queen xem có cải thiện được mood không.

Kundera luận

(posted elsewhere)

1. Kundera viết truyện như cách viết một bản nhạc cổ điển. Trên thực tế, ông ấy từng học nhạc và sáng tác nhạc trước khi viết truyện. Ông áp dụng lý thuyết âm nhạc khá nhiều vào trong truyện của mình, như cách chia chương đoạn với các tiết tấu nhanh chậm các phần, hay kể bằng nhiều giọng... Truyện của Kundera cũng có những tiểu thuyết tồn tại như là một tập hợp các truyện ngắn, như cuốn Sách cười và lãng quên.

2. Hình thức xen kẽ giữa truyện kể bằng các đoạn phiếm luận của tác giả, bên cạnh cách kể chuyện đa tuyến, cũng là một điểm độc đáo của Kundera tuy rằng nó không phải là quá xa lạ trong hình thức tiểu thuyết hậu hiện đại mà Kundera cũng là một đại diện. Trong một số truyện như Sự bất tử, bản thân tác giả cũng xuất hiện như là một nhân vật trong truyện và có sự giao thoa xuyên thời gian và không gian giữa các nhân vật và nhân vật, nhân vật và tác giả.

Nói chung những hình thức như thế được Kundera sử dụng khá nhuyễn, nên tạo ra hiệu quả khá tốt trong truyện, nhất là ở cuốn The Unbearable Lightness of Being, các tiểu luận hơi hướng triết học được ông lồng vào rất lý thú, làm rõ tư tưởng và tăng độ gắn chặt của bố cục câu chuyện rất nhiều. Một điểm lý thú nữa ở Kundera là ông xây dựng tiểu thuyết không dựa trên nội dung (plot) mà là trên một số khái niệm và từ vựng cơ bản làm bố cục của truyện (ví dụ nhẹ bồng-nặng nề, kitsch...). Chính vì thế mà trong cuốn Nghệ thuật tiểu thuyết, ông để riêng một mục làm mục từ liệt kê các từ khoá cơ bản và cách hiểu chúng (chứ không phải định nghĩa chúng) như là nền tảng tiểu thuyết của ông.

3. Kundera căm ghét các tiểu thuyết tư tưởng, (tức là những cuốn lấy tư tưởng triết học hay chính trị làm chìa khoá để xây dựng tiểu thuyết kiểu như 1984 của Orwell, Buồn nôn của Sartre hay Kẻ xa lạ của Camus). Ông nói rằng "tiểu thuyết nói tới phân tâm trước Freud, biết đến hiện tượng học trước khi có các nhà hiện tượng học...", nói cách khác là ông hiểu tiểu thuyết như một cách biểu đạt tư tưởng đặc thù theo một cách mà triết học, chính trị học... không làm được. Và 1984 của Orwell cũng không khác một sản phẩm tuyên truyền là mấy.

4. Trong cuốn tiểu luận của mình, chính Kundera đã tỏ thái độ rất khó chịu với các tiểu thuyết lãng mạn (cũng như âm nhạc thời kỳ lãng mạn), coi nó gần như là một cái kitsch. Ngoài các bậc thầy thời kỳ hiện đại ở Trung Âu (Kafka, Hermann Broch, Musil, Thomas Mann...), thì các bậc thầy mà Kundera ca tụng là các nhà văn thời tiền Lãng mạn, tiền Hiện thực, tức là từ thế kỷ 18 về trước như Diderot và nhất là Cervantes.., ông nhận thấy ở đó có tính đa thanh và sự vui đùa, kể cả tính siêu thực mà trào lưu lãng mạn và hiện thực ở cuối thế kỷ 18 trở đi không còn nữa. Ông không thích thú với cả khuynh hướng tả chân của Banzac lẫn chủ nghĩa lãng mạn dạt dào của Victor Hugo. Ở khoảng thời gian giữa Diderot và Kafka, hình như chỉ có Tolstoy là người mà Kundera thực sự thán phục (và ở mức độ nào đó là Dostoievski tuy có vẻ ông không thích chủ nghĩa tình cảm, cấu kết plot rõ ràng với tính cách nhân vật cố định của Dost). Có thể còn có Flaubert nữa.

5. Bản thân Kundera cũng tự xếp mình là một nhà văn châu Âu, ông tán tụng chủ nghĩa lý tính của châu Âu (nhất là Pháp) và rất ghét chủ nghĩa tình cảm, mà phần nào đó ông cho là đặc điểm của văn hoá Nga mà ông tỏ ra dị ứng (một cách có lẽ hơi bất công và có tính cá nhân). Ông từng kể lại về việc lựa chọn dựng vở kịch Jacquez and His Master của Diderot chứ không dựng vở Thằng ngốc của Dostoievski như là một sự lựa chọn hướng đi nghệ thuật của mình.

6. Trong cuốn của Kundera này, trong số những đoạn mà tôi thích nhất là những chương viết về Kafka, rất hay. Cảm giác Kundera rất hiểu và thán phục Kafka, mặc dù phong cách của ông rất khác với Kafka.

7. (Không lỉên quan). Những cuốn sách hiện giờ tôi muốn đọc lại (vào một lúc nào đó) : Trăm năm cô đơn của Marquez, Nghệ nhân và Margarita của Bulgakov, Tuyển tập truyện ngắn Tchekov.

Sunday, March 19, 2006

Oscar Nominations

My rank for five Oscar nominations:

1. Crash: Interesting and powerful.

2. Capote: Interesting though somehow boring.

3. Munich: Have good ideas with some good part but overlong, unrealistic and overt-sentimental.

4. Brokeback Mountain: Nice cinematography, good acting but boring and tear-jerking.

5. Good Night and Good Luck: So so movie, good but nothing new. I like the cinematography though.

 

Top 5 actresses you rather spend the night with (instead of your wife/darling :D)?

Acknowledgement: Idea stolen from today20 :P

My list:

1. Monica Bellucci: sooo sexy.

2.  Sophie Marceau: exotic and elegant.

3.  Kim Bassinger : go to see "9 and 1/2 weeks" and "The door in the floor" and see how she drives men. 

4. Angeline Jolie:  sensual lips and nice breast.

5.  Maggie Chung: Asian exotic beauty, yeah, exotic even for Asians like me.

Thursday, March 16, 2006

Đêm trắng



Ảnh chụp lúc 2h30 sáng. Buổi đêm tuyết rơi nhiều nên trời khá sáng, không biết có giống Đêm trắng ở Saint Peterbourg trong truyện của Dostoievski không.

Wednesday, March 15, 2006

Baby Can I Hold You

Tracy Chapman

Boyzone

Sorry
Is all that you can't say
Years gone by and still
Words don't come easily
Like sorry like sorry

Forgive me
Is all that you can't say
Years gone by and still
Words don't come easily
Like forgive me forgive me

But you can say baby
Baby can I hold you tonight
Maybe if I told you the right words
At the right time you'd be mine

I love you
Is all that you can't say
Years gone by and still
Words don't come easily
Like I love you I love you

Spring Snow



Yesterday, after a snow storm.

That's what is called Spring here.

Today, it's not warmer but it's sunny. The sky is blue and the snow is white.

It reminds me some lines in a Beatles' song

"Because the world is round it turns me on..
Because the sky is blue, it makes me cry
Because the sky is blue.......aaaaaaaahhhh".

Well, just some coincidences in the lyrics. It's not my feeling now.  In constrast, I'm reading "The World is Flat" now, enjoying the Spring Break and feeling much happier with the sunshine.  Gloomy frozen winter days are very distressed here. I'm longing for the spring to come. Hey hey, here comes the sun, and I say it's all right.

I have slept too much since last weekend with 10-11 hours a day. I belong to the society of sleep-enjoying people but it's too much.  I need return to normal 7-8 hours of sleep by tomorrow.

Monday, March 13, 2006

Quỳnh Dao- to-be?

Quynh Dao-to-be in Vietnam?

"Trang quan niệm giản dị: "Tôi viết theo nhu cầu của người đọc. Tôi xác định đối tượng là người trẻ tương đối, có trình độ văn hóa nhất định, có gu thưởng thức, người già hơn mà vẫn muốn đọc thì càng tốt. Nhiều người là nữ nhân viên văn phòng, tuổi 25 - 30. Họ cần những gì mang tính giải trí cao, dễ đọc, hấp dẫn. Cuộc sống vốn đã nhiều mệt mỏi rồi nên tôi muốn đem lại cho họ sự nhẹ nhàng, thư thái".

Trang không thần thánh hóa văn chương: "Tôi biết khả năng của mình đến đâu. Hình ảnh mà tôi dự định trở thành trong tương lai không cao rộng xa xăm gì. Tôi muốn làm Quỳnh Dao VN"."

The Last Supper



We had a Farewell Party for a guy in our Minnesota gang last night. He is an active and dynamic lawyer, who is  popular among our group, with both the young undergrads and the grads, (the big difference between two groups is that one enjoy talking about funs, love and sex while the other's interests are politics, work and errr sex). He's leaving the ten thousand- lake state to either Vietnam or Washington DC.

This photo is called by a friend as "The Last Supper". Yeah, it truly resembles the well-known painting by Da Vinci ;). I hope he will not be sold for three bucks (he deserves more, definitely). Farewell and Good luck.

We had some fun last night with an incredible large number people. There were almost 40  Vietnamese people last night, most are students  and half of them less than 21 years old, the legal age for alcohol drinking in US. So they were all law breakers last night. The youngsters were wild, bold lively,  very eager and experimental on some wild sex games, (hehe, not what you imagine, just some sex Q&As though some of the questions were rather gross).  Yet, somehow, I prefer if these questions are asked and answered in the context of one man and one nice woman and a bottle of excellent wine and 2 CDs of smooth jazz and some candles and a good sofa and some... Well, I'm joking ;)

Anyway, it's fun. I enjoy meeting and chatting with some "old' friends and seeing some pretty young (girl) faces.  Well, and I don' mind some dirty jokes too.

Saturday, March 11, 2006

Brokeback Moutain

What's the buzz?
Tell me what's happening

What's the buzz?
Tell me what's happening

What's the buzz?
Tell me what's happening...

(Jesus Christ Superstar)

I heard a lot about this film but I don't feel like watching it. Some people I know like it, some others feel disgusted which makes me wonder what I will feel about it.

So I watched it finally.  So boring, boring, 2 hours of guys taking their turns babbling and mumbling, playing rough and playing weak. I'm a little shocked at the lovemaking scene as I expected only kissing scenes before. But I'm not so disgusted.

There are some so-called romantic movies that I like. I like Closer, a sad, true and thought- provoking movie with insights into human nature and women-men relationships.  I like Eternal sunshines, a great movie which is sad and funny, subtle and self-mocking, frivolous at the same time. I also like High Fidelity, an excellent movie for breaking-up people and Amelie, a weird but beautiful and heartful movie.

Yet, this Brokeback is just boring to death to me. Anyway, I might be biased as there are  few romantic movies that I like.  It seems hard for me to like many romantic movies, those are said to make people cry, look up to the sky and say "Love conquers all" or something like that :D .  For example, some people love The Notebook but for me, it's just a better-than-average movie. I like Casablanca, find it beautiful and but still can't understand why many adore it (to me, it's more like a symbol of a lost world, an artful and peaceful world shattered by war and patriotism). Hmm, perhaps romantic movies are not for me. It's strange since I rather like some sentimental, heart-breaking music (as you can see by my music posts, which are not very far from "sến").  Perhaps because to me, music is momentary feeling while movies are about situations . Heart-breaking moments are real but heart-breaking situations are not always believable and may even look funny sometimes.

Ang Lee is a good director but I feel he's a little more sentimental and pretentious than necessary (in both his films that I've  seen, Brokeback and Crouching Tiger). I'm glad that the Best picture Oscar goes to Crash, a more serious and interesting than this overlong and boring one.

Để khách quan, post một vài bài positive về phim này ở một số blog của bạn bè:

(Tanchick)

Trong số đống phim mua về thì Brokeback Mountain xem có vẻ ổn nhất, cũng xứng với những gì ồn ào mà thiên hạ đang bàn tán. Vẫn đề tài là tình yêu nhưng xây dựng trong một bối cảnh khác và trong một vỏ bọc khác. Bối cảnh là các chàng cao bồi miền tây - nhưng không có cảnh cưỡi ngựa chăn bò, hai tay hai súng, giết nhau như ngóe… Vỏ bọc là một mối tình đồng tính. Và cả một khung cảnh thiên nhiên lãng mạn. Xem xong phim nhắm mắt lại vẫn còn như nhìn thấy cả bầu trời xanh ngắt, cả đỉnh núi tuyết phủ, dòng suối hẹp chạy quanh chân núi, rừng thông thẳng tắp… Thiên nhiên thanh bình, không cằn cỗi, dữ dội như trong các phim cao bồi thường thấy. Hòa trong thiên nhiên là tiếng nhạc giutar dìu dặt xa gần.

Còn ý tưởng thì thật tình cờ gần giống với truyện “Con nhân mã trong vườn” vừa mới đọc xong??? (Hic mua quyển này vì thấy em G tặng bác H nên hơi ghen tị tí, cộng với lời giới thiệu nhiệt tình - cũng không phải cho mình mà là cho bác ấy). “Con nhân mã trong vườn” là cuộc đấu tranh, vật lộn của con nhân mã để trở thành người khác - thành con người. Còn BrokeBack Mountain là cuộc đấu tranh của Ennis để trở thành một người bình thường. Và hai nhân vật phụ - con nhân mã cái và chàng Jeck Twist - đều chấp nhận bản thân mình như tạo hóa đã tạo ra.

Cả Con nhân mã cả Ennis đều có những tháng ngày hạnh phúc sống bên người mình yêu, những tháng ngày ấy tách biệt hẳn với xã hội bên ngoài. Nhưng rồi cả hai đã từ bỏ nó để quay trở về với xã hội loài người. Con nhân mã thì giải phẫu để thành người, Ennis thì lấy vợ để trở thành người bình thường. Và vì yêu - con nhân mã cái cũng giải phẫu để được sống cùng người mình yêu, Jack cũng lấy vợ và chờ đợi Ennis. Nhưng cả con nhân mã cái và Jack vẫn luôn là chính mình - con nhân mã cái vẫn mơ về một con nhân mã đực, và cả Jack cũng thế.

Con nhân mã và Ennis luôn sống trong những dằn vặt với câu hỏi “Mình là ai?”. Con nhân mã vẫn mơ được phi nước đại trên đồng cỏ mênh mông, Ennis thì luôn bỏ tất cả để quay về núi BrokeBack cùng Jack mỗi khi có dịp. Và cả hai luôn sống trong nỗi sợ hãi vì những điều bí mật của mình.

Cuối cùng chính bi kịch của tình yêu đã làm cho cả hai bừng tỉnh - con nhân mã cái ngoại tình với một con nhân mã trẻ đẹp khác , còn Jack thì chết. Mọi chuyện kết thúc - con nhân mã loay hoay tìm cách được trở về làm con nhân mã đích thực, còn Ennis thì từ bỏ tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới.

Hai câu chuyện về những con người loay hoay với chính mình để tìm ra được cách sống, về ý nghĩa của cuộc đời mình. Giữa những con người chấp nhận bản thân như vốn như tạo hóa ban cho, và những con người đấu tranh để giành cái mình muốn, ai là người hạnh phúc hơn ai? Ennis đấu tranh với chính bản thân mình rồi chỉ nhận được nỗi cô đơn, còn Jack - cuối cùng là cái chết. Đỉnh núi Brokeback vẫn cao và quanh năm tuyết phủ, đỉnh núi của tình yêu giờ chỉ còn lại trong tấm postcard, sẽ chỉ còn là cái mà Ennis hướng tới trong suốt cuộc đời còn lại.

Cái kết của phim hay hơn và buồn hơn cái kết của truyện “Con nhân mã trong vườn” - tự dưng đưa ra một cái kết nhạt toẹt ấy là một câu chuyện bốc phét, được ba hoa thêm thắt của của bà vợ (con nhân mã cái) về cuộc sống vợ chồng, kể trong lúc buôn dưa lê với bạn bè.

(gatgu)

Tại sao cái ánh mắt yêu thương vời vợi ấy không dành cho một ai khác, một cô gái nào đấy - dẫu không xinh đẹp nhưng cũng không làm cho người ta phải tiếc nuối như thế.

Tại sao Tình Yêu Lớn Trong Đời của một người đàn ông lại dành cho một người đàn ông khác, đầy day dứt, không ngớt dằn vặt và nhiều đau khổ, nhưng cũng cám dỗ một cách ma quỷ.

Cái ánh mắt ấy, trời ơi, không thể nào quên được. Thăm thẳm. Đau đớn. Tuyệt vọng.

Friday, March 10, 2006

I'll Follow the Sun- The Beatles

Download

One day you'll look to see I've gone.
For tomorrow may rain, so I'll follow the sun.
Some day you'll know I was the one.
But tomorrow may rain, so I'll follow the sun.

And now the time has come
And so my love I must go.
And though I lose a friend,
In the end you'll know, oooh.

One day you'll find that I have gone.
For tomorrow may rain, so I'll follow the sun.
Yes, tomorrow may rain, so I'll follow the sun.

And now the time has come
And so my love I must go.
And though I lose a friend,
In the end you'll know, oooh.

One day you'll find that I have gone.
For tomorrow may rain, so I'll follow the sun.

Patience- Gun N' Roses

How I love this song.

Shed a tear 'cause I'm missing you
I'm still alright to smile
Girl, I think about you every day now
Was a time when I wasn't sure
But you set my mind at ease
There is no doubt you're in my heart now

Said woman take it slow
It'll work itself out fine
All we need is just a little patience
Said sugar make it slow
And we'll come together fine
All we need is just a little patience
(inhale) Patience...
Ooh, oh, yeah

Sit here on the stairs
'Cause I'd rather be alone
If I can't have you right now, I'll wait dear
Sometimes, I get so tense
But I can't speed up the time
But you know, love, there's one more thing to consider

Said woman take it slow
Things will be just fine
You and I'll just use a little patience
Said sugar take the time
'Cause the lights are shining bright
You and I've got what it takes to make it
We won't fake it, Oh never break it
'Cause I can't take it

...little patience, mm yeah, ooh yeah,
Need a little patience, yeah
Just a little patience, yeah
Some more pati... (ence, yeah)
I've been walking these streets at night
Just trying to get it right (Need some patience, yeah)
It's hard to see with so many around
You know I don't like being stuck in a crowd (Could use some patience, yeah)
And the streets don't change but maybe the name
I ain't got time for the game

'Cause I need you (Patience, yeah)
Yeah, yeah well I need you
Oh, I need you (Take some patience)
Whoa, I need you (Just a little patience is all we need)
Ooh, this ti- me....

Thursday, March 09, 2006

Michael Buble- Home

Home
Michael Buble

Another summer day
Has come and gone away
In Paris and Rome
But I wanna go home
Mmmmmmmm

Maybe surrounded by
A million people I
Still feel all alone
I just wanna go home
Oh I miss you, you know

And I’ve been keeping all the letters that I wrote to you
Each one a line or two
“I’m fine baby, how are you?”
Well I would send them but I know that it’s just not enough
My words were cold and flat
And you deserve more than that

Another aeroplane
Another sunny place
I’m lucky I know
But I wanna go home
Mmmm, I’ve got to go home

Let me go home
I’m just too far from where you are
I wanna come home

And I feel just like I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right
And I know just why you could not
Come along with me
This was not your dream
But you always believed in me

Another winter day has come
And gone away
And even Paris and Rome
And I wanna go home
Let me go home

And I’m surrounded by
A million people I
Still feel alone
Oh, let me go home
Oh, I miss you, you know

Let me go home
I’ve had my run
Baby, I’m done
I gotta go home
Let me go home
It will all be allright
I’ll be home tonight
I’m coming back home

Wednesday, March 08, 2006

What is inside a rose?



Mượn tạm ảnh của em Giang để post cho blog của anh thêm tươi nhé, sau khi bị các bạn chê hoa của Van Gogh vừa vàng vừa héo- chắc là vì giống mình :(.

Chính ra phụ nữ rất giống với những bông hồng: nhiều cánh, cánh nọ phủ lên cánh kia, mỗi cánh một dáng vẻ, một tư thế riêng. Nếu không mở ra thì không biết, mà mở ra hết thì cũng không còn bông hoa nữa. Thế nên tốt nhất là không bao giờ nên cố gắng hiểu hết phụ nữ cả!. Hoa hồng đẹp vừa nồng nhiệt, vừa duyên dáng, vừa rực rỡ khoe sắc mà lại vẫn kín đáo không lộ hết cánh hoa, có lẽ là thứ hoa "phụ nữ" nhất trong các loài hoa.

Em Giang chụp bằng máy 3.1 Megapixels như thông tin kèm ảnh mà nhiều ảnh đẹp thế, chứng tỏ là chụp ảnh đẹp không phụ thuộc mấy vào máy ảnh. Và mình cũng hơi thấy xấu hổ ;;)

 

The World as Einstein (and Ayn Rand) sees it

Essay by Einstein

Hôm nay lấy quyển Ideas and Opinions của Einstein ra đọc thấy nhiều bài hay phết trong đó có bài này có thể coi là tiêu biểu cho quan điểm và cái nhìn của Einstein về thế giới và triết lý sống của ông.

Về thế giới và quan điểm chính trị

"My political ideal is democracy. Let every man be respected as an individual and no man idolized. It is an irony of fate that I myself have been the recipient of excessive admiration and reverence from my fellow-beings, through no fault, and no merit, of my own"

Về mục đích sống

"I have never looked upon ease and happiness as ends in themselves -- this critical basis I call the ideal of a pigsty. The ideals that have lighted my way, and time after time have given me new courage to face life cheerfully, have been Kindness, Beauty, and Truth. Without the sense of kinship with men of like mind, without the occupation with the objective world, the eternally unattainable in the field of art and scientific endeavors, life would have seemed empty to me. The trite objects of human efforts -- possessions, outward success, luxury -- have always seemed to me contemptible"

Và quan điểm của ông về vẻ đẹp cuộc sống và tôn giáo:

"The most beautiful experience we can have is the mysterious. It is the fundamental emotion that stands at the cradle of true art and true science. Whoever does not know it and can no longer wonder, no longer marvel, is as good as dead, and his eyes are dimmed. It was the experience of mystery -- even if mixed with fear -- that engendered religion. A knowledge of the existence of something we cannot penetrate, our perceptions of the profoundest reason and the most radiant beauty, which only in their most primitive forms are accessible to our minds: it is this knowledge and this emotion that constitute true religiosity. In this sense, and only this sense, I am a deeply religious man... I am satisfied with the mystery of life's eternity and with a knowledge, a sense, of the marvelous structure of existence -- as well as the humble attempt to understand even a tiny portion of the Reason that manifests itself in nature."

Thật trái ngược với quan điểm của Ayn Rand mà mình cũng bắt đầu đọc được vài hôm.

Nếu như Einstein coi sự bí hiểm của thế giới vừa là vẻ đẹp của cuộc sống vừa là chân lý mà con người cần hướng đến Ayn Rand coi Lý tính là phương tiện duy nhất để đạt được tri thức, khinh thường tất cả những gì có tính chất bí hiểm hay yếm thế. Ayn Rand coi thế giới bên ngoài là khách quan và con người chỉ việc dùng Lý tính để nhận thức nó (có giống các nhà triết học thời kỳ Khai sáng không nhỉ?).

Về đạo đức, Einstein viết "My passionate sense of social justice and social responsibility has always contrasted oddly with my pronounced lack of need for direct contact with other human beings and human communities" (quả thật, đời tư của ông này cho thấy ông là một người khá lãnh đạm thậm chí bạc bẽo với người thân, kể cả con đẻ mình). Trong khi đó, Ayn Rand tôn sùng con người, cho đạo đức duy nhất của con người là tính ích kỷ (hơi giống ông Dương Chu bên Tàu ngày xưa nhỉ) và bà khẳng định bà luôn sống hết mình đúng như triết lý mà bà tin tưởng. Về xã hội cũng vậy, tuy cả hai người đều coi chế độ dân chủ là hợp lý nhất nhưng Einstein có thiên hướng xã hội chủ nghĩa (socialist) trong khi Ayn Rand thì chỉ tin vào một cấu trúc kinh tế- xã hội duy nhất là tương hợp với triết lý cá nhân cực đoan của bà: đó là chủ nghĩa tư bản laissez faire.

Về đời tư, cả hai người đều từng sống trong các xã hội toàn trị và đều là những kẻ phải sống tha hương và được đón nhận ở một quốc gia dân chủ và tự do nhất thời đó.Nhưng quan điểm và triết lý sống của họ đúng là khác nhau một trời một vực.

Tóm lại, Einstein nêu ra ba cột trụ trong triết lý sống của ông: Kindness, Beauty, and Truth. Với Ayn Rand thì có lẽ là: Self-interest, Reason and Objetive Reality.

Về ảnh hưởng, Einstein có lẽ có ảnh hưởng trong giới khoa học gia trong quan điểm của ông về thế giới và sự tìm tòi khám phá những gì bí hiểm của nó như là một vẻ đẹp của cuộc đời. Quan điểm về xã hội của ông từng có thể ảnh hưởng nhưng giờ đây hẳn sẽ bị xem là ngây thơ cùng với sự đi xuống của phong trào xã hội. Ngược lại Ayn Rand rất có ảnh hưởng với người Mỹ nhất là trong đại chúng (bản thân bà cũng ca ngợi Mỹ hết lời trong khi khá xem thường châu Âu và nhất là nước Nga quê hương bà).

Về mặt cá nhân, có thể tôi cảm thấy mình gần gũi hơn với Einstein. Mặc dù có những hạt nhân hợp lý nhất định trong triết lý của Ayn Rand nhưng việc bà cố tình đẩy mọi thứ một cách cực đoan là một điều không hay. Thế giới đã từng trải qua những tai vạ khủng khiếp chỉ bởi sự cực đoan trong tư tưởng khi người ta chỉ công nhận có hai cực và mặc nhiên bắt hai cực này phải chống đối, tiêu diệt lẫn nhau: theo Jesus hay theo Mohammad, theo Cộng sản hay chống Cộng sản, Nhà nước hay cá nhân, người Aryan hay sub-human...Và việc người Mỹ trung bình có cái nhìn khá là đơn giản kiểu hoặc là anh theo tôi, hcặc anh theo khủng bố cũng là một cách chia hai cực không hay, nhưng lại rất tương đồng với những tư tưởng của Ayn Rand. Nhưng với một xã hội có truyền thống tập thể, nơi áp lực của gia đình, bạn bè, hàng xóm và tóm lại là tất cả những-người-không-phải-là-bạn lên mỗi cá nhân là rất lớn như ở Việt Nam thì có thể quan niệm sống vị kỷ với một lòng tin sắt đá vào năng lực bản thân mình như của Ayn Rand có thể sẽ có tác dụng tích cực nhiều hơn là tiêu cực.

Tuesday, March 07, 2006

Happy Women's Day



Woman I can hardly express,
My mixed emotion at my thoughtlessness,
After all I'm forever in your debt,
And woman I will try express,
My inner feelings and thankfullness... (John Lennon)
 

Chúc mừng ngày Quốc tế phụ nữ tới những người phụ nữ, thanh nữ, thiếu nữ, tiểu nữ...mà  tôi có may mắn làm bạn. Chúc các bạn luôn hạnh phúc và may mắn, nhất là trong ngày hôm nay.

 

 

Warning: Post này thay cho hoa và quà tặng!

 

Kandinsky- Sky Blue



Kandinsky- Sky Blue

Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ

Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ
Con sông là quán trọ và trăng tên lãng du
Em đi qua chuyến đò ối a con trăng còn trẻ
Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già

Em đi qua chuyến đò ối a trăng nay đã già
Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra
Em đi qua chuyến đò lắng nghe con sông nằm kể
Trăng ơi trăng rất tệ mày đi nhớ chóng về

Em đi qua chuyến đò ối a vui như ngày hội
Tôi xin làm quán đợi buồn chân em ghé chơi
Em đi qua chốn này ối a sao em đành vội
Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài

Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội
Cây trưa thu bóng dài và tôi thu bóng tối
Tôi vui chơi giữa đời ối a biết đâu nguồn cội
Tôi thu tôi bé lại làm mưa tan giữa trời.

Monday, March 06, 2006

Lẫn lộn và ngộ nhận

Một bài viết hay và chính xác!.

Lẫn lộn và ngộ nhận

..."Đúng là lớp trẻ phải biết hổ thẹn về việc đất nước cho đến bây giờ vẫn nằm trong nhóm các nước nghèo và phải tích cực học tập, làm việc để góp phần đưa đất nước ra khỏi cảnh nghèo đói. Thế còn phát huy tinh thần "Đại Việt"? Suy cho cùng, tinh thần đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, cũng như sự tưởng tượng về các nguồn lực tự nhiên dồi dào của đất nước. Chúng ta không có những phát minh khoa học có tác dụng đánh dấu như các điểm mốc phát triển trong lịch sử văn minh nhân loại, cũng không có những siêu tác phẩm văn hoá, nghệ thuật có ảnh hưởng sâu rộng đối với sự phát triển văn hoá, nghệ thuật của thế giới..."

 

Saturday, March 04, 2006

Tôi ru em ngủ một sớm mùa xuân...

Tôi ru em ngủ một sớm mùa đông
Em ra ngoài ruộng đồng
Hỏi thăm cành lúa mới
Tôi ru em ngủ một sớm mùa thu
Em đi trong sương mù, gọi cây lá vào mùa

Con đường thật buồn một ngày cuối đông
Con đường mịt mù một ngày cuối thu
Em vào mùa hạ nắng thắp trên cao
và mùa xuân nào ngẩn ngơ tình mới

Đi nhẹ vào đời, thầm thì gót chân
Em gọi nụ hồng vừa tàn cuối sân
Nghe tình chợt buồn trong lá xôn xao
để mùa xuân sau mua riêng tình sầu

Tôi ru em ngủ một sớm mùa xuân
Em hôn một nụ hồng
Hỏi thăm về giọt nắng
Tôi ru em ngủ
Hạ cũng vừa sang
Em hôn lên tay mình
để chua xót tình trần...

Friday, March 03, 2006

Linh tinh tiếp

1. Tên một tiểu thuyết của Kazuo Ishiguro là "An Artist of the Floating World" (Một người nghệ sĩ trong một thế giới đang trôi). Một cái tên thơ và trầm mặc.

2. Thế giới của Nô-ê trong Sáng thế kỷ cũng là một con tàu trôi nổi, không có bờ bến và không có đích đến. Con người từ khi sinh ra đã cô đơn như thế rồi, phải chăng đó là định mệnh của họ?. Adam và Eva muốn chống lại sự cô đơn và thế là họ trở thành những kẻ muôn đời mang tội?.

3. Liệu có thoát được nỗi cô đơn và sự trôi nổi không? Và sao người ta lại cứ phải sống một cách giằng xé giữa khao khát về một thế giới trôi nổi với một thế giới ràng buộc?

4. Phải chăng Niết bàn cũng là một con thuyền như thế, cứ trôi nổi trong một cuộc hành trình không có điểm khởi hành và điểm kết thúc?. Hay đó là một bến bờ mà người du khách đến đó sẽ không thể và không muốn trở lại?

5. Giả sử có Thiên đường, nếu một người ở trên Thiên đường cảm thấy không hài lòng thì họ biết đi đâu?

6. Câu cuối cùng của Jesus: "Cha ơi, sao Người nỡ bỏ con?". Sự cô đơn?

7. Một (trong những) câu cuối cùng khác "Xin Người hãy tha thứ cho họ. Họ không biết họ đang làm gì?" Nỗi u hoài về một thế giới trôi vô định? 

8. Có lúc nào bạn muốn quên hết tất cả: ký ức và hy vọng, cả nỗi buồn lẫn niềm vui không? Hay bạn nên học cách sống chung với nó?

9. Nụ cười của Phật là nụ cười thế nào, mỉm cười chịu đựng hay mỉm cười chối bỏ?.

10. Ngủ không mơ và ngủ mơ, bạn chọn gì?

...!?!

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?

Thursday, March 02, 2006

The Sound and the Fury

I just started this so-called Faulkner's masterpiece today. First impression: it's interesting and captivating, not boring as I (almost always) expected from a classics. But it's really really a tough read. I read thoroughly until page 50 and then had to stop because it became muddy and it would be pointless to continue.

Then I googled and found the Cliffnotes, learned the plot, the characters, the chronological order. It became much clearer. But I have to read again from page 1 while comparing with the notes. Now I'm coming to page 40. And have a little headache. :(

Anyway, it's seem a very good book. It's difficult but not impossible to grasp and I think I could cope with it, especially when I pass the toughest part (80 first pages of monologues by a mentally retarded who cannot tell past from present).  So, 40 pages to go for that crazy part. Come on! Even the sentimental women Oprah's readers can consume it, (sorry if you are a combination of womanhood, sentimentality and Oprah reader).

I will tell you when I finish (if I could).

 

Monday, February 27, 2006

Đổi mới II khác gì Đổi mới I?

(Bài tiếp của Đinh Trọng Thắng. Hehe, tên mình được bạn Thắng ghi vào phần footnote, mỗi tội tên trường hơi bị sai).

Quyển sách của bác Đặng Kim Sơn này có vẻ hay, thấy nhiều người khen, để bao giờ về Việt Nam thử đọc xem sao).

Đổi mới II khác gì Đổi mới I? 

" Gần đây, đã có nhiều ý kiến phê phán việc Nhà nước chưa tin tưởng đủ mức vào tính lương thiện, trung thực, và sẵn sàng tuân thủ luật pháp của đa số người dân, trong đó có các doanh nhân. Tuy nhiên, cũng cần đặt vấn đề theo chiều ngược lại. Đó là nhiều người dân cũng chưa tin tưởng đủ mức vào tính lương thiện, trung thực, và sẵn sàng tuân thủ luật pháp của Nhà nước[2]. Điều này được nhận xét bởi Đặng Kim Sơn[3] “…Hiện tượng hai cách nói, hai cách viết, hai cách làm, hai nguồn thu nhập… tạo cho con người, tổ chức, địa phương hai cách sống thật và giả. Trên dưới không thật với nhau, cán bộ và quần chúng không thật với nhau, thủ trưởng và nhân viên không thật với nhau, thày giáo và học trò không thật với nhau, bố mẹ với con cái không thật với nhau. Thật giả lẫn lộn, lừa lẫn nhau dẫn đến lừa cả mình và đánh mất lòng tin”.

Trong điều kiện thiếu lòng tin nghiêm trọng như vậy, thật khó có sự nhất trí của xã hội để khởi động Đổi mới II."

 

Doi moi II

"Đổi mới II – đó là một “thuật ngữ” được nổi lên gần đây trên báo VietNamNet . Có thể nhiều người nước ngoài không hiểu được thuật ngữ này. Nhưng đối với người Việt, không ai không hiểu (?). Các ý kiến cũng nhiều, khen, chê, nghi ngờ, đề xuất… "

Thấy các bác VNN sôi sục Đổi mới II quá, mình thử tìm lại bài chú Kokko, giáo viên trường Kinh tế Stockholm nói về Đổi mới II viết từ năm 1998. Tất nhiên là một nhà kinh tế, phạm trù Đổi mới II mà Kokko chỉ dừng lại ở lĩnh vực Kinh tế trong khi ý "Đổi mới II" mà VNN đang quảng bá hiện nay có lẽ hướng nhiều hơn tới chính trị.

Vietnam - Ready for Doi Moi II ? Ari Kokko ( Obfuscate( 'hhs.se', 'ari.kokko' ) ari.kokko@hhs.se)

"Abstract: Compared with its ASEAN neighbors, Vietnam appears to have weathered the Asian crisis quite well. Official statistics indicate a GDP growth rate of 6.6 per cent for the first half of 1998; export growth remains positive, and the dong has depreciated by only 20 per cent against the USD. But the relatively favorable picture has more to do with controls than with sound economic fundamentals. In the absence of comprehensive reforms, the Vietnamese economy will gradually slide into a deeper recession. Influential interest groups, such as SOEs and their employees, hanker after return to central planning. What is needed instead is a Doi Moi II, including measures to liberalize trade, strengthen the financial system and promote transparency throughout the economy."

Sunday, February 26, 2006

London's Calling



Lost in the Supermarket - The Clash

Chorus
I’m all lost in the supermarket
I can no longer shop happily
I came in here for that special offer
A guaranteed personality

I wasn’t born so much as I fell out
Nobody seemed to notice me
We had a hedge back home in the suburbs
Over which I never could see

I heard the people who lived on the ceiling
Scream and fight most scarily
Hearing that noise was my first ever feeling
That’s how it’s been all around me

Chorus

I’m all tuned in, I see all the programmes
I save coupons from packets of tea
I’ve got my giant hit discoteque album
I empty a bottle and I feel a bit free

The kids in the halls and the pipes in the walls
Make me noises for company
Long distance callers make long distance calls
And the silence makes me lonely

Chorus

And it’s not hear
It disappear
I’m all lost

Vừa đi bộ ngoài đường lúc nửa đêm vừa nghe London's Calling của The Clash. What's a feeling! Thỉnh thoảng nghe nhạc punk phê phết, nhất là những lúc muốn thoát khỏi những suy nghĩ, buồn phiền, hay để có tâm trạng I-don't-care-about-anything-in-the-world hay nothing-in-this-stupid-world-is-important-to-me.

Album London's Calling là album hay nhất của The Clash còn The Clash thì có lẽ là band nhạc punk rock hay nhất. The Clash cũng được coi là band punk rock có tính chính trị cao nhất, nội dung các bài hát thường mang tính phản kháng chống lại xã hội tiêu thụ, trong thời đại công nghiệp, nơi nhịp sống ngày một nhanh trong khi con người ngày càng xa cách nhau và không còn thực sự "nhìn thấy", không còn "nghe thấy" nhau nữa.

"I wasn’t born so much as I fell out
Nobody seemed to notice me...

Long distance callers make long distance calls
And the silence makes me lonely

And it’s not hear... "

Một vài bài nữa: London's Calling 

Rudie Can't Fail 

Jimmy Jazz   

Gat tan day

Phở 

Người hoá cáo 

Mỗi người một ý 

 

 

Thursday, February 23, 2006

Trách nhiệm của người có học khi phát biểu

Phan Việt

 

"Gần đây, trên báo chí của Việt Nam liên tục xuất hiện các phỏng vấn, kêu gọi, giao lưu và thảo luận mang tính quốc gia với những người có học hàm học vị, mà nổi bật nhất là với tiến sỹ Vũ Minh Khương (tốt nghiệp ĐH Harvard - Mỹ) về các vấn đề như cải cách giáo dục, phát triển kinh tế, đánh giá cán bộ, kêu gọi thanh niên, thời cơ quốc gia... (cụ thể, xin xem trên website của Vietnamnet và Tuổi Trẻ trong thời gian qua và xem buổi giao lưu nhân dịp Tết của Vietnamnet với tiến sỹ Khương). Đây là những vấn đề quan trọng; nhưng theo dõi những bài phát biểu của tiến sỹ Vũ Minh Khương, tôi nhận thấy rất nhiều phát biểu và hô hào của anh thật là vô nghĩa và lẽ ra không nên được thổi phồng trên quy mô quốc gia, vì chúng có thể đưa đến những nhận thức lệch lạc cho công chúng. Bài viết này trình bày một vài suy nghĩ của tôi về trách nhiệm của người có học khi phát biểu về các vấn đề xã hội trước công chúng "

Kitsch và toàn trị

Trong cuốn Nghệ thuật tiểu thuyết, Kundera có nhắc tới truyện Bay trên tổ chim cúc cu của Kent Kesey. Khi nhân vật chính trong truyện tìm ra cách giải phóng cho những bệnh nhân tâm thần của trại điên, bị hành hạ và khủng bố bởi mụ y tá trưởng trại thì ban đầu những người này tỏ ra vui sướng nhưng rất nhanh sau đó lại sợ sệt và không dám đi ra ngoài. Họ sợ hãi trước thế giới bên ngoài mà họ không biết và không hiểu. Và họ chọn cách ở lại với sự an toàn và nỗi sợ hãi và ty tiện đưọc biết trước hơn là tự do và những trắc trở của nó. Kundera so sánh những bệnh nhân này với người dân của nước Nga, những người dường như lựa chọn chấp nhận chế độ toàn trị và cảnh sát "của mình" - một chế độ mà chính người Nga tự mỉa mai là "they pretend to pay us and we pretend to work"- hơn là tự do. Tất nhiên, lỗi không hoàn toàn là ở họ, nhiều kẻ trước khi vào trại điên vẫn hoàn toàn bình thường, còn người “tỉnh táo” và mạnh mẽ nhất trong trại điên của Kesey phải nhận lấy một kết cục bi thảm, bị biến thành một cái xác chết vật vờ sống thực vật.

Trong phim The Shawshank Redemption cũng có chuyện kể những người tù được ra khỏi tù đều sợ hãi vì thế giới bên ngoài xa lạ và nằng nặc xin ở lại trong tù. Một người trong số đó cuối cùng đã phải tự treo cổ sau khi được tự do.

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi những người cộng sản tỏ ra rất thích câu nói của Marx (?) "Tự do là nhận thức được sự tất yếu", diễn đạt nôm na là biết được vùng vẫy đến đâu trong sợi dây trói "tất yếu". Tất nhiên, kẻ nào vùng vẫy mạnh quá, hoặc quá ngây thơ không nhận ra dây trói hoặc ngược lại, gọi đích danh nó là sợi dây trói thì chẳng sớm thì muộn, sẽ không còn cơ hội được hưởng "tự do" rồi!. (nói theo kiểu chính trị viên, anh không xứng đáng được hưởng tự do vì anh không biết quý trọng tự do mà anh có được nhờ công ơn của abc)

Sự giả dối, suy cho cùng vừa là hệ quả vừa là bạn song hành của sự hèn nhát và nỗi mặc cảm mà thôi. Nó sinh ra từ hèn nhát và mặc cảm và tồn tại để che giấu cho chúng. Hay sử dụng một định nghĩa từ của Kundera, thì nó là một sản phẩm kitsch tồi tệ nhất mà đến lượt mình, sẽ đẻ ra vô số những cái kitsch khác, những thứ giả nghệ thuật, giả cảm xúc, giả nhân văn, phục vụ thói quen ăn sáng.

Một chủ đề khác mà Kundera đề cập tới là tội lỗi tưởng tượng. Một buổi sáng đẹp trời hay xấu trời nào đó, nhân vật Joseph K của Kafka tỉnh dậy và bị kết tội. Và anh ta cứ hoài hơi đi tìm tội lỗi của mình như để xác nhận sự thống nhất và hợp lý của thế giới mà anh ta đang sống. Việc phủ nhận tội đó dường như là một cái gì đó vượt ra khỏi khả năng nhận thức của anh ta, vì nó đe doạ tính hợp lý của thế giới mà anh ta đang sống và coi mình là một thành phần. Nói như Kundera là "kẻ bị kết tội đồng cảm và đồng loã với tên đao phủ". Tuy ẩn ý của Kafka phức tạp và có thể có nhiều diễn giải trong các môi trường khác nhau nhưng dường như có nhiều sự tương đồng hơn giữa Joseph K với thân phận của những người sống trong các xã hội toàn trị nơi cá nhân không tồn tại, con người chỉ là một cái mắt xích trong một bộ máy khổng lồ và người ta ít xa lạ với những thứ khá quái gở như "tự phê bình" "kiểm điểm"...

Nếu như Kafka nói tới tội lỗi mặc định thì Orwell nhắc tới sự lãng quên trong một xã hội phi cá nhân, nơi những ký ức bị nhào lặn và xuyên tạc. Lịch sử trở thành một công cụ của chính trị. Và khi người ta đánh mất lịch sử, khi ký ức không còn tồn tại nữa thì tất cả các cá nhân sẽ giống hệt nhau, tất cả các nền văn minh sẽ đều cùng một khuôn và mọi lời nói dối sẽ trở thành chân lý, hay nói chính xác hơn là người ta sẽ không còn hoài công tìm cách phân biệt lời nói dối với sự thật làm gì nữa. Hay hiểu như Descarte thì con người hiện đại sẽ chết đi vì lúc đó không còn có chuyện "tôi suy nghĩ là tôi tồn tại" nữa. Chính vì thế sự phản kháng của Winston trong 1984 không phải là cố gắng căm ghét Big Brother hay bằng những hành động bất tuân lệnh và truỵ lạc nho nhỏ như người tình Julia của anh. Winston tìm đến quá khứ, coi đó là điểm níu duy nhất để giữ lấy nhân cách "con người".

K. của Kafka vẫn còn là một con người cá thể với những mục đích và ý nghĩ của riêng mình (tuy rằng luôn phải làm tình với vợ trước sự chứng kiến của hai gã giúp việc) nhưng tới Orwell, con người cá nhân và sự riêng tư đã bị hoàn toàn triệt tiêu. Các nhân vật của Orwell cũng luôn cảm thấy có tội nhưng không chỉ có vậy, họ còn bị tước đoạt đi cảm xúc thật và suy nghĩ của riêng mình bằng những bài luyện tập kiểu 10 phút Căm ghét mỗi ngày. Họ bị bắt buộc phải có cách nghĩ nước đôi (doublethink) để tồn tại (Một ví dụ về cách nghĩ nước đôi mà người ta dễ mắc phải, một mặt tôi thấy việc đưa và nhận hối lộ là xấu, một mặt tôi thấy nó là hợp lý và tôi vẫn làm việc đó mà không một chút hổ thẹn và không thấy là nó xấu vì "tất cả đều làm thế").

Điều đáng sợ của một xã hội như vậy là gì? Là việc tất cả đều "pretend": Chúng tôi pretend làm việc và họ pretend trả lương. Đảng pretend là đại diện cho giai cấp vô sản và chúng tôi pretend là chúng tôi tin điều đó.Giống như một vở hài kịch. Nhưng trong một vở hài kịch thì người ta sẽ cười. Trong vở hài kịch-cuộc sống này thì người ta không được phép cười và sự giả tảng đó cũng được coi (một cách giả tảng, tất nhiên) như điều thiêng liêng. Người ta vẫn có thể dung thứ cho sự tồn tại của anh nếu anh căm ghét hay hờn dỗi họ (thậm chí anh còn có thể trở thành celebrity trong một chừng mực nào đó) nhưng họ sẽ không để cho anh cười cợt vào mũi họ, nói với họ là họ đang "diễn". Nói cách khác, anh sẽ bị bắt buộc phải đóng vai diễn viên và cùng diễn với họ chứ không được phép làm khán giả.

Cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà những tác phẩm văn học "cười cợt" ở nước Nga chỉ dừng
lại ở Bulgakov từ những năm 30. Và ở Việt Nam thì nền văn học "cười cợt" ấy cũng chấm dứt ở Vũ Trọng Phụng. Những nhà trào phúng không có chỗ trong một xã hội tập thể.
Nguyễn Công Hoan, Tú Mỡ đều phải khoác một bộ mặt nghiêm túc nhất khi đi theo cách mạng. Và người Việt Nam đành phải cười cùng một nhà văn sống ở một nước tư sản là Azit Nexil. Ngay cả trong 20 năm gần đây, trong khi có rất nhiều chua cay, hờn giận, buồn tủi, đau thương thì cũng không có người viết nào biết cười cợt cả, có lẽ chỉ có Nguyễn Việt Hà là tiến gần nhất tới một nụ cười. Thế mà sao cụ Nguyễn Văn Vĩnh từng bảo dân mình cái gì cũng cười được. Nhưng mà cũng đúng, vì cái gì cũng cười được nên không hiểu được ý nghĩa và sức mạnh của nụ cười và sự hài hước, nhất là hài hước đen- cái mà người Việt luôn thiếu..

Trong chương The Grand Inquisitor ở cuốn Anh em nhà Kazamazov của Dostoievski, viên Grand Inquisitor biện minh cho hành vi thiêu sống những kẻ dị giáo và sẵn sàng đóng đinh cả chính Chúa Jesus là vì hạnh phúc của đám dân đen -những kẻ ngu dốt, luôn sợ hãi tự do và việc phải lựa chọn. Theo y, nếu đặt đám dân này phải lựa chọn giữa hạnh phúc trong ngu dốt và tự do thì bọn chúng luôn chọn hạnh phúc và hy sinh tự do, chỉ cần có bánh mỳ chứ không cần tri thức. Trong khi những kẻ như y phải gánh chịu trách nhiệm lựa chọn cho dân chúng cùng những đau khổ và hệ luỵ của công việc này.

Lời biện minh ấy có giả dối không? Không hoàn toàn là giả dối vì hình như y thực sự tin tưởng vào điếu đó. Nhưng lý giải theo Orwell thì đó là doublethink. Y tin thế vì y muốn tin thế (một cách vừa có ý thức vừa không có ý thức). Hay theo Kundera thì đó là một cái kitsch, là những mỹ từ được đặt ra để tự lừa dối mình và lừa dối người khác. Những cái kitsch ấy tồn tại như những nếp gấp trong vỏ não mà người ta thường trượt vào để có thể cảm thấy yên tâm chứ không phải xuất phát từ sự lựa chọn có ý thức. Orwell có câu trả lời khác qua lời một nhân vật của mình "chúng tôi muốn quyền lực chỉ vì quyền lực". Không vì hạnh phúc của dân chúng. Không vì sự thoả mãn của bản thân. Nghe tưởng nghịch lý nhưng chẳng phải Nietzsche từng coi ý chí quyền lực là động cơ của loài người đó sao. Những người cộng sản ghét Nietzsche cũng vì điều đó. Không phải vì tư tưởng của Nietzsche đã phần nào góp phần cho sự ra đời của chủ nghĩa Quốc xã. Mà vì cũng như Dostoievski, Nietzsche đã bóc trần sự hào nhoáng của những mỹ từ mà họ đang "pretend" và chẳng có vị Hoàng đế nào lại thích thú khi một đứa trẻ kêu lên là "Hoàng đế cởi truồng". Nhưng để có thể kêu lên như thế thì lại phải là trẻ con! Mà những đứa trẻ thực sự trong một xã hội giả dối, nơi những cái kitsch trở thành chuẩn mực, thì lại không có nhiều.

Wednesday, February 22, 2006

Entry for February 22, 2006

108 “anh hùng” mượn xe 

"Câu trả lời phải dành cho các cơ quan bảo vệ pháp luật, đương nhiên, nhưng người dân đóng thuế bình thường ở đất nước này cũng phải được biết, do đâu và từ đâu lại nảy nòi cách "sống và làm việc" không chỉ chà đạp lên pháp luật mà còn "ăn chơi nhảy múa" trên mồ hôi nước mắt của hàng triệu người lao động lương thiện như vậy?

Những dự án do PMU 18 làm chủ hầu hết đều là dự án có vốn vay nước ngoài, và đều là tiền "có vay có trả" chứ không phải tiền từ thiện, tiền cho không. Ai sẽ trả cho những món nợ kếch xù mà người ta đã dùng một từ rất nhẹ nhàng là "làm thất thoát" như thế? Chắc chắn, đó là thế hệ những người đang còn sống và làm việc bây giờ, và nhiều hơn, là những thế hệ cháu con chúng ta sẽ phải è cổ trả những món nợ mà chúng không vay, cũng rất ít nhờ được vào"

Ông Thanh Thảo hay viết mục Chào buổi sáng trên Thanh Niên này không biết có phải là nhà thơ Thanh Thảo?

Saturday, February 18, 2006

Tối thứ 7

Tối thứ 7, ở nhà một mình, đọc The Wind-Up Bird Chronicle của Harukami, nghe Joan Baez sings Bob DylanBlues của Joni Mitchell. Joan thánh thót, ngây thơ mà mỏng manh, gần như hát mộc. Joni từng trải, da diết mà đầy cô đơn. Truyện của Harukami thì có gì đó dreamy và siêu thực, melancholy và weird.

Bạn hỏi tại sao mình lại có thể thích nghe Joan Baez và Joni Mitchell. Nghĩ ngợi một lúc nhưng cũng chẳng biết nói tại sao. Có thể vì trong nhạc của họ mình cảm thấy có sự cô đơn, nỗi u sầu và niềm thất vọng song hành cùng khát khao hàn gắn với thế giới của những người mơ mộng.

Dân tộc Việt Nam nổi tiếng kiên nhẫn !

Good article

“Báo cáo phát triển VN” 2005 của WB: Tham nhũng lệch hướng.

....

 Chỉ có dũng cảm nhìn nhận và đánh giá một cách khách quan mới có thể tìm ra phương thuốc “đặc trị” chế ngự thảm họa này.

Chỉ có như thế (và vẫn chưa muộn) mới hi vọng lấy lại niềm tin từ dân tộc, vốn nổi tiếng là... kiên nhẫn

Friday, February 17, 2006

Come away with me

Norah Jones 

Come away with me in the night
Come away with me
And I will write you a song

Come away with me on a bus
Come away where they can't tempt us
With their lies

I want to walk with you
On a cloudy day
In fields where the yellow grass grows knee-high
So won't you try to come

Come away with me and we'll kiss
On a mountaintop
Come away with me
And I'll never stop loving you

And I want to wake up with the rain
Falling on a tin roof
While I'm safe there in your arms
So all I ask is for you
To come away with me in the night
Come away with me

Wednesday, February 15, 2006

Đầu cơ tên miền?

Hehe, hôm trước mình vừa post link cái bài ngớ ngẩn trên Tuổi trẻ kết tội mua bán tên miền là đầu cơ, là làm thiệt hại "tài nguyên quốc gia (?)" thì hôm nay đã có bài của ông bạn mình trên báo Thanh Niên  trả lời rồi. Mà dạo này Tuổi trẻ với Thanh Niên cứ đụng nhau chan chát. Nhưng bài này thì Thanh Niên có lý hơn Tuổi trẻ nhiều rồi. Well done, buddy.

.........

Việc VNNIC dọa thu hồi tên miền nếu người nào đăng ký để rồi đem bán hoặc đầu cơ về nguyên tắc sẽ dẫn đến hệ quả là bất cứ ai đăng ký được một tên miền đẹp cũng chỉ có thể sử dụng cho riêng mình mà không thể đem bán cho ai khác. Tên miền - thực chất là một thứ hàng hóa có giá trị - đã bị biến thành một thứ đồ vật được cấp phát, không có giá trị (vì không được mua bán).

Những người đầu cơ tên miền đẹp hiện đang bị mô tả như những "con cá mập", giống như cách một thời ấu trĩ chúng ta mô tả những chủ sạp vải, sạp giấy.... Trong khi đó, nếu đánh giá theo góc độ kinh tế thị trường, những người đầu cơ tên miền đơn giản là những người đi tìm cơ hội kinh doanh mạo hiểm ở một miền đất mới ít được khai phá....

Hoàng Ly

Phát động Đổi mới II: Thời cơ vàng không nên bỏ lỡ!

Phát động Đổi mới II: Thời cơ vàng không nên bỏ lỡ! 

Bài của ông bạn.

Btw, cái ý "đổi mới 2 ở Việt Nam" bọn Tây kiểu mấy chú Kokko gì đó ở SSE (Stockholm School of Economics) đã nói từ những năm 1999-2000 rồi.

Có ý này đúng Có nhiều cơ sở để nhận định rằng 20 năm vừa qua là một trong những thời kỳ phát triển kinh tế mạnh mẽ và rực rỡ nhất trong suốt chiều dài lịch sử phát triển 4.000 năm của dân tộc Việt Nam” nhưng có lẽ đó là điều đáng buồn hơn là đáng vui. Một đất nước luôn luôn nghèo đói, suốt đời cứ mơ mộng về "thời vua Thái Tổ, Thái Tông. Thóc lúa đầy đồng, trâu chẳng buồn ăn". Thế cho nên những bước phát triển vừa phải, hợp quy luật cũng vẫn cứ là "rực rỡ nhất" trong lịch sử dân tộc.

 

Nếu Nhà nước chưa thực sự tin tưởng vào thị trường và doanh nhân, mà xét cho cùng thị trường được cấu thành bởi người dân, thì đó cũng chính là một biểu hiện của việc Nhà nước sự chưa tin tưởng đủ mức vào nhân dân. Luật pháp và các biện pháp quản lý phải được xây dựng dựa trên sự tin tưởng của Nhà nước đối với tính lương thiện, trung thực, và sẵn sàng tuân thủ luật pháp của đa số người dân, trong đó có các doanh nhân. »

 

Cũng đúng, nhưng ở thời điểm này thì nên nhìn theo hướng ngược lại, không phải Nhà nước cần tin tưởng vào nhân dân mà là Nhà nước làm thể nào để cho dân tin tưởng, tạo ra được tính khả tín (credibility) của Nhà nước. Tính khả  tín của Nhà nước Việt Nam hiện nay thấp tới mức thảm hại. Điều cần làm là Nhà nước phải làm cho người dân tin tưởng vào « tính lương thiện, trung thực, và sẵn sàng tuân thủ luật pháp » của mình.

 

« Nói cách khác, cải cách phụ thuộc nhiều vào quyết tâm chính trị của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Không có cam kết chính trị đủ mạnh, không có cải cách hữu hiệu »

Câu này chung chung quá. Thế nào là cam kết chính trị đủ mạnh ? Đúng hơn phải nói « đổi mới chính trị » chứ không phải « cam kết chính trị ».Còn tất nhiên là như mọi khi, Đảng sẽ « cam kết » tiếp tục lãnh đạo dân tộc rồi !

 

« Khi đó, khoảng thời gian 5 năm tới sẽ là thời gian lấy đà và chuẩn bị thật sự tích cực, cả về tư duy, thế chế và kết cấu hạ tầng vật chất. Với một cơ chế kinh tế thị trường cạnh tranh thuần khiết hơn, cùng với sự hoàn thành của nhiều công trình kết cấu hạ tầng chiến lược vào khoảng những năm 2009-2010, thập kỷ 2010-2020 sẽ là giai đoạn bùng nổ của nền kinh tế Việt Nam, đưa đất nước ta hòan toàn thoát khỏi cảnh nghèo nàn và tụt hậu. »

 

Hơi lạc quan quá. Thôi cũng hy vọng thế vậy. 2010 là mình chắc chắn về VN rồi, chỉ mong lúc đó bản thân mình không bị « nghèo nàn và tụt hậu » là được!. Mặc dù bây giờ cũng đã thấy mình "tụt hậu" so với các bạn đã yên bề vợ con (như bạn Thạc sỹ Đinh Trọng Thắng) và đang tất tả lo toan các chuyện mua nhà, học lái xe, vận động lên chức hay viết bài trên VNN hoặc tạp chí Nghiên cứu Kinh tế, hehe.

Btw, thấy báo chí dạo này hay xôn xao về loạt bài của ông Nguyễn Trung, nhưng quả thật là tớ chưa đọc bài nào cả, vì thấy viết dài quá với lại toàn "thời cơ vàng bạc" gì đó đâm ra hơi sốt ruột. Không rõ đại ý ông ấy viết về cái gì. Nhưng dù sao, đó cũng là tín hiệu tốt cho vai trò của giới truyền thông tới tư duy nhân dân và mang lại những hy vọng dù vẫn còn mơ hồ cho một sự thay đổi tích cực tại Đại hội Đảng tới.

Dick- Duck

“Vice President Dick Cheney accidentally shot a man during a quail hunt ... making 78-year-old Harry Whittington the first person shot by a sitting veep since Alexander Hamilton. Hamilton, of course, [was] shot in a duel with Aaron Burr over issues of honor, integrity and political maneuvering. Whittington? Mistaken for a bird.”

 

“Now, this story certainly has its humorous aspects. ... But it also raises a serious issue, one which I feel very strongly about. ... moms, dads, if you’re watching right now, I can’t emphasize this enough: Do not let your kids go on hunting trips with the vice president. I don’t care what kind of lucrative contracts they’re trying to land, or energy regulations they’re trying to get lifted — it’s just not worth it.”... Comedy Central

More

 

Tuesday, February 14, 2006

Quiz

On Average, You Would Sell Out For
img$992,418

Monday, February 13, 2006

Đầu cơ tên miền?

Dau co ten mien? 

TT - Chỉ cần bỏ ra chưa tới 1 triệu đồng để đăng ký và duy trì tên miền (TM) trong một năm, nếu gặp khách, số tiền bán lại TM (nếu là TM đẹp) sẽ lên đến con số hàng tỉ đồng....

Tài nguyên quốc gia đang được rao bán công khai và làm giàu cho nhiều cá nhân nhưng Trung tâm Internet VN (VNNIC) - đơn vị được Bộ Bưu chính - viễn thông giao cấp phát TM - lại cho rằng rất khó phát hiện tình trạng đầu cơ, buôn bán TM. Thực tế thì sao?

....

What a silly idea :(. What is "tai san quoc gia" here? And why the trade of domain names should be considered as somewhat illegal? Rather disappointed with this TTO's article .

 

Saturday, February 11, 2006

Friday, February 10, 2006

Tâm sự của một doanh nhân

Tâm sự của một doanh nhân

Thư gửi ông Nguyễn Trung 

Lê Quốc Quân
Luật sư - C&R Vietnam Solutions Co

Sỹ phu Bắc Hà thời nay sao im hơi lặng tiếng ?. Câu hỏi của Ông Nguyễn Trung đăng trên Vietnamnet làm se lòng nhiều người đọc.

Giống như bao nhiêu thanh niên ở tuổi mình, sau 4 năm trời ở giảng đường đại học, chúng tôi ra trường với biết bao nhiêu suy tư ước vọng và lúc đó giống như mình đứng ở giữa ngã ba đường.

Hơn mười năm trôi qua, vẫn còn đó “Nơi ngã ba cuộc đời tự dồn bao câu hỏi / Để lòng mình day dứt với tương lai”…dù tôi đã tự mình bước qua 3 giai đoạn.

Tốt nghiệp đại học, tôi quyết định làm giảng viên đại học và bám trụ ở Hà nội với cuộc sống ăn đong….Cuộc đời hắt vào tôi những thử thách trong công việc và bủa vây tôi bằng chuyện lo sao cho đủ ăn, đủ trả tiền nhà cuối tháng. Nói gì ư ?

Ông Nguyễn Trung ơi ! Tôi bỏ dạy đi làm chuyên gia cho dự án nước ngoài khi thấy mẹ ngày càng già đi và các em đang lớn lên cùng với những chi phí học hành. Những ngày đầu háo hức làm cho dự án vội qua. Khi đủ đồng tiên ăn mặc là lúc tôi lại thấy thiếu một cái gì đó lớn hơn. Đó quyền được phát triển.

Tôi thất vọng khi phải cùng anh em “thổi ý tưởng” vào cho các chuyên gia ngoại “cố vấn lại” thì lãnh đạo người Việt mới nghe. Tuổi 30 nhìn những chuyên gia đến từ Peru hay Nhật bản ăn lương 20.000 USD/tháng từ vốn vay mà thấy tự thẹn với lòng mình.

Tiền tư vấn vốn vay khác hẳn với những khoản tiền TA ( hỗ trợ kỹ thuật ) cho không. Đó là tiền của dự án, tiền của ngân sách, của nhân dân và tất cả mọi quốc gia, tổ chức đều hoạt động vì những mục tiêu và lợi ích của riêng mình.

Tại sao không, Việt Nam ?. Nhìn JBIC, JICA tập trung ODA vào cầu đường vì thấp thoáng đâu đó là một nước Nhật với những tập đoàn sản xuất xe hơi, xe gắn máy nổi tiếng, nhìn WB lo lắng quá đến tốc độ giải ngân trong khi chưa am tường hết được những phức tạp trong kiểm tra giám sát dự án giảm nghèo ở Việt Nam hay ADB am hiểu “quá” Việt Nam trong quản trị điều hành và cơ cấu quyền lực Việt Nam để có nhiều thoả hiệp bất tương quan.

Nói gì ư ? Ông Nguyễn Trung ơi ! Tôi bỏ làm thuê cho nước ngoài. Tôi bỏ vì tự tin vào vị trí chủ nhân, vì lòng tự tôn dân tộc và tin vào dòng máu Việt của chúng ta.

Dùng đạn để bắn

31 tuổi tôi trở thành doanh nhân và bàng hoàng chợt nhận ra rằng phong bì là vũ khí phổ thông nhất của các doanh nhân.

Nó giống như AR15 hay AK47, dù xuất xứ khác nhau và được đưa tới với những mục đích khác nhau, cùng tham gia cuộc chiến trên mảnh đất này, hữu dụng và tội lỗi như nhau trong thương trường.

Dù là tiền EURO hay USD thì “đạn” vẫn là cách các thương gia nói về sức công phá của ruột phong bì trong lúc giành giật hợp đồng. Khác với những quán cóc bán chè chén hay những người gánh hàng rong dọc phố nơi “đạn” dành cho anh công an phường thu nhập thấp là những đồng tiền lẻ thấm đẫm mồ hôi, các doanh nhân phải dùng “đạn” nặng ký cho những quan chức cấp cao và viên chức cổ cồn.

Đã có không ít doanh nhân muốn sử dụng đầu đạn hạt nhân trong nhiều phi vụ làm ăn lớn và cũng vì vậy nhiều kẻ đã ra toà. Đạo đức trong lòng đòi buộc tôi phải vất vả hơn để kiếm tiền sạch, và không giống nhiều doanh nhân dị ứng với phong bì khác, tôi đã may mắn đã thành công nhờ tính tiên phong trong dịch vụ và nghề nghiệp mình.

Tổng kết cuối năm nay, công ty nộp được một ít thuế thu nhập cho Nhà nước, chợt bàng hoàng khi bạn bè bảo: “Tự hào mần chi, nó chạy hết vào các PMU, bọn nó đem đi đánh bạc rồi”.

Năm nay 35 tuổi, vẫn thấy thẹn với lòng mình, vẫn thấy thấp thoáng đâu đó những ngã ba ngã bảy và chưa rõ lộ trình của đời mình. Tôi nói gì đây ông Nguyễn Trung? Bạn bè tôi nhiều người bỏ nước ra đi vì nói rằng mình sinh nhầm thời và đã không ít lần tôi cũng có ý nghĩ như vậy.

Nhưng mảnh đất tảo tần hình chữ S và những “cơn gió lào rát ruột” quê tôi trong mắt nhà thơ Nguyễn Duy đã kìm giữ bước chân tôi và động viên tôi “đánh thức tiềm lực” ở chính nơi này.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là sỹ phu Bắc Hà nhưng cả quốc gia đang treo chữ “nhẫn” trong nhà là dự báo không lành cho dân tộc trong thời điểm tổ quốc đang cần những tranh luận mạch lạc và sâu sắc nhất. Tôi không im hơi lặng tiếng nữa và tôi tin rằng hàng triệu thanh niên Việt Nam đang và sẽ nói.

Tất nhiên, hành động bao giờ cũng nói to hơn ngôn từ “action speaks louder than words” và chiến thắng sự ươn hèn bạc nhược để đứng lên là cuộc chiến khó khăn nhất.

Dù vậy, lời ông đã thổi thêm nghị lực, thúc đẩy thêm quyết tâm, Đêm nay dưới ánh đèn, tôi tự hứa với lòng mình sẽ hoạt động luật sư cho người nghèo, góp một phần nhỏ bé bảo vệ những người thấp cổ bé miệng, sẽ cùng hàng triệu người việt nam đem bầu nhiệt huyết của tuổi xuân tấn công tệ nạn, đem lại công lý dân chủ thật sự cho dân tộc Việt Nam.

Ông Trung ơi, tôi đồng ý với ông về “vấn đề hệ thống”. Và chúng ta phải “bắt đầu bằng hệ thống” để lớp già cùng lớp trẻ, trong đảng và ngoài đảng chung tay nhau xây dựng một Việt Nam dân chủ và giàu mạnh, không phải cho hôm nay mà cho mãi mãi mai sau.

 

Tuesday, February 07, 2006

What gender is my brain?

Your Brain is 46.67% Female, 53.33% Male
Your brain is a healthy mix of male and female You are both sensitive and savvy Rational and reasonable, you tend to keep level headed But you also tend to wear your heart on your sleeve

Monday, February 06, 2006

Muhammad cartoon drawings

"Asking me whether I regret publishing the cartoons is like asking a rape victim if she regrets wearing a short skirt Friday night at the discotheque. "

Flemming Rose, Jyllands-Posten's culture editor

Co the xem o day

http://face-of-muhammed.blogspot.com/

Nhung tranh ve Mohammed trong lich su (ca biem hoa ca minh hoa) suu tap o day:

http://www.zombietime.com/mohammed_image_archive/

Mùa thu không trở lại-Phạm Việt Chiến

Cô bé ấy có 1 lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ 1 tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong!

Em ngủ rồi, em có dậy nữa không?
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mỏng manh quá, lời yêu không đủ ấm
Những yêu thương ngày ấy ngỡ xa rồi

Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như cỏ, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thu

Ở bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy, lời buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh.

Saturday, February 04, 2006

100 cuốn tiểu thuyết đương đại xuất sắc

Vừa qua, tạp chí Time đã công bố 100 cuốn tiểu thuyết hay nhất kể từ năm 1923 đến nay. Danh sách do Richard Lacayo và Lev Grossman - hai nhà phê bình gạo cội của tạp chí này - bình chọn.

Phạm vi bình chọn là những tác phẩm xuất bản bằng tiếng Anh tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới kể từ năm 1923 (thời điểm tạp chí Time phát hành số đầu tiên). Điều này cũng có nghĩa, kiệt tác Ulysses của James Joyce đã bị "lọt khe", đơn giản vì tác phẩm này ra đời năm 1922.

Để thực hiện cuộc bình chọn này, nhà phê bình Richard Lacayo và người bạn đồng nghiệp Lev Grossman đã lên hai danh sách riêng biệt quan điểm của từng người. Sau khi khớp lại, Richard Lacayo cho biết, quan điểm của họ gặp nhau tại 80/100 tác phẩm.

Sau đây là danh sách cụ thể:

A - B:
1. The Adventures of Augie March -  Saul Bellow
2. All The King"s Men  - Robert Penn Warren
3. American Pastoral - Philip Roth
4. An American Tragedy - Theodore Dreiser
5. Animal Farm - George Orwell
6. Appointment in Samarra - John O"Hara
7. Are You There God? It"s me, Margaret - Judy Blume
8. The Assistant - Bernard Malamud
9. At Swim- Two- Birds - Flann O"Brien
10. Atonement - Ian McEwan
11. Beloved - Toni Morrison
12. The Berlin Stories - Christopher Isherwood
13. The Big Sleep - Raymond Chandler
14. The Blind Assassin - Margaret Atwood
15. Blood Meridia - Cormac McCarthy
16. Brideshead Revisited - Evelyn Waugh
17. The Bridge of San Luis Rey - Thornton Wilder

C - D
18. Call it Sleep - Henry Roth
19. Catch-22 - Joseph Heller
20. The Catcher in the Rye - J.D. Salinger
21. A Clock Orange - Anthony Burgess
22. The Confessions of Nat Turner - William Styron
23. The Corrections - Jonathan Franzen
24. The Crying of Lot 49 - Thomas Pynchon
25. A Dance to the Music of Time - Anthony Powell
26. The Day of the Locust - Nathanael West
27. Death Comes for the Archbishop - Willa Cather
28. A Death in the Family - James Agee
29. The Death of the Heart - Elizabeth Bowen
30. Deliverance - James Dickey
31. Dog Soldiers - Robert Stone

F - G
32. Falconer - John Cheever
33. The French Lieutenant"s Woman - John Fowles
34. The Gold Notebook - Doris Lessing
35. Go Tell it on the Mountain - James Baldwin
36. Gone with the Wind - Margaret Mitchell
37. The Grapes of Wrath - John Steinbeck
38. Gravity"s Rainbow - Thomas Pynchon
39. The Great Gatsby - F. Scott Fitzgerald

H - I
40. A Handful of Dust - Evelyn Waugh
41. The Heart is a Lonely Hunter - Carson McCullers
42. The Heart of the Matter - Graham Greene
43. Herzog - Saul Bellow
44. Housekeeping - Marilynne Robinson
45. A House for Mr. Biswas - V.S. Naipaul
46. I, Claudius - Robert Graves
47. Infinite Jest - David Foster Wallace
48. Invisible Man - Ralph Ellison

L - N
49. Light in August - William Faulkner
50. The Lion, The Witch and the Wardrobe - C.S. Lewis
51. Lolita - Vladimir Nabokov
52. Lord of the Flies - William Golding
53. The Lord of the Rings - J.R.R. Tolkien
54. Loving - Henry Green
55. Lucky Jim - Kingsley Amis
56. The Man Who Loved Children - Christina Stead
57. Midnight"s Children - Salman Rushdie
58. Money - Martin Amis
59. The Moviegoer - Walker Percy
60. Mrs. Dalloway - Virginia Woolf
61. Naked Lunch - William Burroughs
62. Native Son - Richard Wright
63. Neuromancer - William Gibson
64. Never Let me go - Kazuo Ishiguro
65. 1984 - George Orwell

O - R
66. On the Road - Jack Kerouac
67. One Flew Over the Cuckoo"s Nest - Ken Kesey
68. The Painted Bird - Jerzy Kosinski
69. Pale Fire - Vladimir Nabokov
70. A Passage to India - E.M. Forster
71. Play it As It Lays - Joan Didion
72. Portnoy"s Complaint - Philip Roth
73. Possession - A.S. Byatt
74. The Power and the Glory - Graham Greene
75. The Prrime of Miss Jean Brodie - Muriel Spark
76. Rabbit, Run - John Updike
77. Ragtime - E.L. Doctorow
78. The Recognitions - William Gaddis
79. Red Harvest - Dashiell Hammett
80. Revolutionary Road - Richard Yates

S - T

81. The Sheltering Sky - Paul Bowles
82. Slaughterhouse-Five - Kurt Vonnegut
83. Snow Crash - Neal Stephenson
84. The Scot-Weed Factor - John Barth
85. The Sound and the Fury - William Faulkner
86. The Sportswriter - Richard Ford
87. The Spy Who Came in from the Cold - John le Carre
88. The Sun Also Rise - Ernest Hemingway
89. Their Eyes Were Watching God - Zora Neale Hurston
90. Things Fall Apart - Chinua Achebe
91. To Kill a Mockingbird - Harper Lee
92. To the Lighthouse - Virginia Woolf
93. Tropic of Cancer - Henry Miller

U - W
94. Ubik - Philip K. Dick
95. Under the Net - Iris Murdoch
96. Under the Volcano - Malcolm Lowry
97. Watchmen - Alan Moore & Dave Gibbons
98. White Noise - Don DeLillo
99. White Teeth - Zadie Smith
100. Wide Sargasso Sea - Jean Rhys

(evan)

Wednesday, February 01, 2006

Sign compatibility

Sagittarius (23 November - 21 December)

Traditional Sagittarius Traits

  • Optimistic and freedom-loving
  • Jovial and good-humored
  • Honest and straightforward
  • Intellectual and philosophical
  • Blindly optimistic and careless
  • Irresponsible and superficial
  • Tactless and restless
img

Interests

  • Working with animals, sports, publishing, travel, foreign languages, the legal profession, nursing, and alternative religions

Hates

  • Being tied down

Suitable Careers

  • Scientist, writer, sociologist, charity worker, astrologer, astronomer, archaeologist, industrial worker, radiographer, inventor, or a career in the Air Force

General Compatibility

With Sign If you are Male If you are Female
Aries img img
Taurus img img
Gemini img img
Cancer img img
Leo img img
Virgo img img
Libra img img
Scorpio img img
Sagittarius img img
Capricorn img img
Aquarius img img
Pisces img img

I'm most compatible with Aries, Leo, Virgo, Libra, and Sagitattarius. Aries is number one but I'm not sure if I know any Aries girl!