Friday, August 01, 2008

Entry for August 01, 2008

Các nhận định chung từ nước ngoài về việc thay 5 tướng ở Quân khu Thủ Đô và bổ nhiệm tướng Hùng, Giám đốc Học viên Quốc phòng lên làm Phó Tổng Tham mưu trưởng thiên về xu hướng cho rằng quân đội Việt Nam đang muốn hiện đại hóa quân đội, đưa các sĩ quan trẻ lên thay các sĩ quan thuộc thế hệ cũ.
Tham khảo bài của TS. Nguyễn Văn Huy trên BBC.

Đằng sau việc thay lãnh đạo Quân khu Thủ đô

"Một nguyên do khác, không thể nói ra nhưng mọi người đều hiểu, là sự thay đổi toàn bộ ban lãnh đạo Quân khu Thủ đô nằm trong chiều hướng canh tân hóa và hiện đại hóa quân đội.

Trước sự gia tăng áp lực quân sự của Trung Quốc trong khu vực Biển Đông và dọc vùng biên giới, Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam muốn tìm một hướng đi khác thay vì ngoan ngoãn đi theo và làm vừa lòng Trung Quốc.

Sự bãi nhiệm toàn bộ ban lãnh đạo quá khứ này cho thấy quyết tâm của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam muốn loại bỏ hẳn khuynh hướng thiên Trung Quốc này ngay tại thủ đô Hà Nội. Sự kiện này chỉ có thể làm vừa lòng mọi quân nhân và dân chúng trên toàn quốc và thích ứng với yêu cầu của tình thế quốc tế và khu vực."




Một bài trên RFA được cho là phỏng vấn một sĩ quan giấu tên ở Quân khu Thủ đô. Vì RFA bị firewall nên tớ copy luôn.

Một sĩ quan thuộc Quân khu Thủ đô nói về quyết định cách chức các tướng lãnh

Thanh Trúc, phóng viên đài RFA
2008-07-31

"Việc cả 5 tướng lãnh thuộc Bộ Tư Lệnh Quân Khu Thủ Đô bị hoán chuyển và trả về Bộ Quốc Phòng là một sự kiện mới xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

img

AFP PHOTO/Hoang Dinh Nam

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng duyệt hàng quân danh dự của Quân đội Nhân dân Việt Nam nhân dịp đón tiếp Thủ tướng Nam Hàn Kim Young-Il. Hôm 28-7, ông Dũng đã ký quyết định cách chức toàn bộ lãnh đạo của Quân Khu Thủ Đô.


Chắc chắn Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã là người đứng ra thi hành quyết định chung của cả Bộ Chính Trị, Trung Ương Đảng CSVN, nhưng phải chăng đó là dấu hiệu cho thấy quyền lực của Thủ Tướng Dũng vẫn được yểm trợ và củng cố vững mạnh?

Và sự kiện ấy còn mang ý nghĩa gì, báo hịêu những điều gì cho lực lượng quân sự hùng mạnh này? Thanh Trúc phỏng vấn một sĩ quan phục vụ tại Quân Khu Thủ Đô, tỏ ra nắm vững nội tình quân khu này. Vị sĩ quan không muốn nêu tên và cấp bậc.

Đấu tranh giữa phe thân Mỹ và thân Trung Quốc

Thanh Trúc: Ông có cảm nhận gì về sự thuyên chuyển và cách chức bất ngờ này?

Sĩ quan QĐNDVN: Thật ra tôi chưa hiểu sâu sắc việc thay đổi này tại vì quyết định mặc dầu rõ ràng là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã quyết định ký cái việc đó, nhưng mà ai đã ủng hộ cho ông Thủ Tướng Dũng ký một cái quyết định lớn như vậy?

Nhưng mà chắc chắn rõ ràng là nó có một sự đấu tranh nào đó giữa lực lượng thân Mỹ và lực lượng thân Trung Quốc, hai bên đang đấu tranh vớí nhau rất quyết liệt.

Chắc chắn rõ ràng là nó có một sự đấu tranh nào đó giữa lực lượng thân Mỹ và lực lượng thân Trung Quốc, hai bên đang đấu tranh vớí nhau rất quyết liệt.

Một sĩ quan thuộc Quân khu Thủ đô

Cái thứ hai nữa là cái việc Hà Nội là địa bàn có thể nói là một trong những địa bàn trọng điểm và vô cùng quan trọng. Mình chỉ cần nói một cách đơn giản thôi, việc tư lệnh một quân khu đóng tại Hà Nội -mà người ta đồng tình để người ta thay đổi - thực hiện cuộc cách mạng nào đó thì việc đó vô cùng dễ dàng. Khi đã thay đổi rồi thì lập tức tất cả các quân khu, các quân doàn, các đơn vị khác không kịp trở tay.

Trong cái tình hình như hiện nay, về mặt quân đội, do vậy là sự thay đổi này có thể là một sự thay đổi trong sự chuẩn bị nào đó, mà theo nhận định của cá nhân tôi, thay đổi một quân khu lớn như vậy, trọng điểm như vậy, rõ ràng là có một vấn đề gì đó.

Nếu như việc thay đổi này là hoàn toàn từ quyết định của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng có đủ quyền lực để thay đổi một cái việc như thế thì có nghĩa là phe thân Mỹ đã mạnh lên rồi đó. Thực tế phe thân Mỹ đã mạnh lên rất nhiều rồi.

Thanh Trúc: Quân Đội Nhân Dân Việt Nam thời gian gần đây có biểu hiện gì trong quan điểm về sự đối đầu hay thân thiện với Mỹ hay là với Trung Quốc không?

SÄ© quan QĐNDVN: Hiện bây giờ có hai vấn đề, má»™t là Thá»§ Tướng Nguyá»…n Tấn DÅ©ng ký cái việc này thì phải có má»™t người nào đó trong quân đội á»§ng há»™, dứt khoát như thế, mà có lẽ mình thấy là Bá»™ Trưởng Quốc Phòng. Bá»™ Trưởng phải á»§ng há»™, phải á»§ng há»™ thì má»›i ký được cái việc như thế. Như vậy khi mà Bá»™ Trưá
»Ÿng á»§ng há»™ thì có nghÄ©a rằng Bá»™ Trưởng cÅ©ng có tư tưởng rất hướng về phía Mỹ trong việc hợp tác quân sá»± về mặt chiến lược và lâu dài.

Bởi vì về quân trang có sự thay đổi về trang phục thì thời Bộ Trưởng Phạm Văn Trà là muốn mặc lại trang phục thời chiến tranh chống Mỹ mà Trung Quốc đã cấp cho họ. Hiện nay quân phục của những người lính là mặc lại đó chứ, mặc lại những bộ gabardine đấy, còn trước đây thời mình là chiến sĩ thì mình mặc K82, cho đến bây giờ, đến thời gần đây nhất và hiện nay là ăn mặc theo bộ quần áo may theo kiểu của Trung Quốc viện trợ cho Quân Đội Nhân Dân Việt Nam trong giai đoạn chống Mỹ.

img
Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush đón tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam tại Tòa Bạch Ốc hôm thứ Ba 24-6-2008. AFP PHOTO/Jim Watson
Cái ý tưởng này là do ông Phạm Văn Trà làm lại, thì bây giờ ông Phùng Quang Thanh lên, ổng thay đổi cái trang phục đó, ổng không muốn nhìn lại bộ trang phục đó, có nghĩa là ông Phùng Quang Thanh có cái gì đó không thích Trung Quốc thôi. Đấy, theo cách nhìn chủ quan của tôi.

Thanh Trúc: Vị tướng tư lệnh quân khu thì hoán chuyển với ông tướng giám đốc Học Viện Quốc Phòng, tức là không bị cách chức phải không?

Sĩ quan QĐNDVN: Thì bây giờ ổng về làm giám đốc học viên, giám đốc học viện đó. Thật ra trong cái việc thay đổi tại sao không gạt ông Hoạt ra, có lẽ ông Hoạt cũng là một người rất gần gũi với ông Phùng Quang Thanh và rất gần gũi với cả ông Nguyễn Tấn Dũng, vì thế mà không bị gạt đi, còn những vị trí ở bên dưới thì có thể gạt bỏ luôn.

Thế còn ông giám đốc học viện đương nhiệm hiện nay là ông Phạm Xuân Hùng thì lên làm Phó Tổng Tham Mưu Trưởng và ông này có nhiều khả năng trở thành Tổng Tham Mưu Trưởng trong tương lai.

Thanh Trúc: Thế còn 4 người kia bị trả về Bộ Quốc Phòng là thế nào, có phải để chờ thuyên chuyển không?

Sĩ quan QĐNDVN: Thật ra là cho nghỉ luôn chứ không phải thuyên chuyển đâu. Nghỉ luôn, năm ông này nghỉ luôn. Quyết định của Thủ Tướng là cho nghỉ luôn. Chỉ duy nhất là ông Tư Lệnh Quân Khu là ông ấy được điều sang làm giám đốc học viện thôi. Còn thì cho nghỉ luôn mà, cho về hưu luôn.

Số sĩ quan trẻ là rất bức xúc về tất cả vấn đề Trung Quốc, nào là hiệp định biên giới, rồi nào là Hoàng Sa, nào là Trường Sa. Toàn bộ hệ thống lãnh đạo của quân đội, đảng, nhà nước đều là hèn nhát cả, hèn nhát đến vô cùng luôn.

Một sĩ quan thuộc Quân khu Thủ đô

Thay đổi để ứng phó

Thanh Trúc: Tại sao trong tình hình bây giờ mà quân đội lại có chiều hướng thay đổi?

Sĩ quan QĐNDVN: Đã có những bước thay đổi rồi. Bao giờ quân đội cũng đặt ra tình huống Trung Quốc có thể bất ngờ tấn công, thì ai sẽ là người điều động quân đội để đối phó với tình huống như thế ?

Nếu mà còn giữ lại người thật sự thân với Trung Quốc thì chắc chắn họ sẽ không điều động quân, hoặc họ sẽ sử dụng hình thức tác chiến có hại cho phía quân đội Việt Nam hơn. Vì thế mà cuộc thay đổi này mình nghĩ là một cuộc thay đổi rất mạnh mẽ

Thanh Trúc: Tầng lớp sĩ quan trẻ trong Quân Đội Nhân Dân bây giờ có thể có suy nghĩ như thế nào về cuộc chiến gọi là chống Mỹ cứu nước trước đây và vấn đề Trung Quốc ngày nay? Họ có sợ Trung Quốc hay không?

Sĩ quan QĐNDVN: Quân Đội Nhân Dân Việt Nam cũng như Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà trước đây, tuy nhiên có thể đánh nhau trong quá khứ là việc của quá khứ, nhưng để bảo vệ lãnh thổ của tổ quốc thì như nhau, đều sẵn sàng hy sinh như nhau. Những việc đó, tất cả những người lính và sĩ quan đều sẵn sàng, luôn sẵn sàng, luôn sẵn sàng, làm việc đấy bất cứ lúc nào, bất cứ lúc nào luôn.

Nhưng mà tại sao lãnh đạo cứ sợ những việc đó? Quân đội ta không phải là mạnh, ngay cả bây giờ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam không phải là mạnh, nhưng không đến mức độ hèn và yếu để mà lùi bước trước Trung Quốc.

Thanh Trúc: Tầng lớp sĩ quan trẻ trong Quân ĐỘi Nhân Dân bây giờ có suy nghĩ như thế nào về vấn đề Trung Quốc hiện nay? Họ có sợ Trung Quốc không?

Sĩ quan QĐNDVN: Số sĩ quan trẻ là rất bức xúc về tất cả vấn đề Trung Quốc, nào là hiệp định biên giới, rồi nào là Hoàng Sa, nào là Trường Sa. Toàn bộ hệ thống lãnh đạo của quân đội, đảng, nhà nước đều là hèn nhát cả, hèn nhát đến vô cùng luôn.

Hèn đến mức mà mình cảm tưởng mình không thể sống được nữa, nếu mình cứ tiếp tục như thế này. Chả biết mình chiến đấu vì ai. Người lính thì dù mặc bộ quần áo nào, mục tiêu đầu tiên là bảo vệ nhân dân và bảo vệ tổ quốc, và bảo vệ lãnh thổ, sau đó bảo vệ cái gì đó thì mình không biết, nhưng hai cái trước phải đặt lên hàng đầu.

Cái thứ hai nữa là trong quá trình xây dựng chiến lược, phát triển các mối quan hệ quân sự thì mối quan hệ đầu tiên, lớn nhất, là hợp tác quân sự với Mỹ. Mặc dù đảng không thích Mỹ một chút nào luôn, có thể nói ghét là khác, nhưng dứt khoát phải dựa vào Mỹ.

Thanh Trúc: Các sĩ quan tương đối trẻ có được biết gì về trận chiến Hoàng Sa năm 1974 không?

Sĩ quan QĐNDVN: Vô cùng bức xúc, mình vô cùng bức xúc. Những thế hệ sĩ quan trẻ như mình và về sau này nữa thì họ càng bức xúc những cái như thế. Nhưng mà phải nói là cái Hoàng Sa, một bài học đau đớn là chính Mỹ đã bán rẻ.

Phải nói thật là Mỹ và Trung Quốc đã bắt tay nhau bán rẻ cái Hoàng Sa đó, sau cái cuộc ngoại giao bóng bàn năm 1972 thì quân đội Trung Cộng tấn công Hoàng Sa mà khi đó Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà còn đang trấn giữ, thì quân đội Trung Cộng đã chiếm Hoàng Sa của mình rồi. 54 người lính có thể nói là những người anh hùng của đất nước đã hy sinh ở đó chính là những người lính Việt Nam Cộng Hoà.

Và sau này đến năm 1974 thì những người lính của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam cũng chết ở Trường Sa một lần nữa. Những bài học vô cùng đau đớn như thế mà mình không hiểu tại sao lãnh đạo không nhìn ra những việc đó. Lãnh đạo đảng - nhà nước, lãnh đạo cao cấp nhất của đất nước này tại sao không nhìn ra những việc như thế!

Thanh Trúc: Những sĩ quan và chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam có sự kỳ vọng gì vào thế hệ sĩ quan trẻ hay có e ngại gì trong mối quan hệ với Hoa Kỳ không?

Sĩ quan QĐNDVN: Theo tôi thì cái tôi mong mỏi nhất là Mỹ mở rộng cái chương trình đào tạo quân sự cho Việt Nam, theo cái chương trình mà Bộ Quốc Phòng Mỹ dành cho các nước, thì Mỹ sẽ đào tạo những thế hệ sĩ quan trẻ để từ đó họ có - vì thế hệ trẻ bao giờ họ cũng có tư tưởng khác với những thế hệ già cỗi như hiện nay và hèn nhát như hiện nay.

Thế hệ sĩ quan trẻ bao giờ họ cũng có tư tưởng cởi mở hơn và có thể nói họ sẽ là những người hàn gắn lại nỗi đau chiến tranh mà cả dân tộc phải chịu dựng, chứ không phải bên nào hoặc bên nào cả, cuộc chiến tranh qua đi quá lâu rồi đừng để nó đau đớn nữa.

Tất nhiên cá nhân tôi thì tôi vẫn rất ghét Mỹ vì thật ra Mỹ đã bán cả Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà rồi, bán đi những người gần gũi nhất của người Mỹ rồi. Về phần tôi, tôi vẫn có sự cảnh giác đối với Mỹ, thật sự đối với Trung Quốc và ngay cả đối với Mỹ.

Nhưng mà dứt khoát, chắc chắn rằng trong khu vực Đông Nam Châu Á này và khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, cả cái vùng này người Mỹ không thể tìm được người bạn nào tốt hơn là người Việt Nam cả. Tôi khẳng định là như vậy."





Entry for August 01, 2008

Không biết trên Net có link Báo cáo Kiểm toán 2007 được công bố mới đây không nhỉ? Tôi thử tìm mà không thấy, thông tin đăng tải trên các báo cũng ít quá, lẻ tẻ, không đầy đủ, trên trang web của Bộ Tài chính và Kiểm toán Nhà nước cũng không tìm ra.
Theo bài này trên BBC thì các DNNN hiện nắm giữ hơn 900.000 tỷ vốn trong đó có hơn 500.000 tỷ vốn vay và hơn 400.000 tỷ vốn nhà nước.

Theo bài này trên Vneconomy thì các DNNN có mức lợi nhuận trước thuế đạt 7650 tỷ đồng, như vậy, tỷ lệ lợi nhuận họ làm ra chưa đến 0,85% vốn. Không rõ sau khi đóng thuế thì các DNNN này còn được bao nhiêu lợi nhuận?

Cũng theo BBC thì tỷ lệ lợi nhuận trước thuế trên doanh thu của các DNNN chỉ là 6%. Theo TS Vũ Thành Tự Anh của chương trình Fullbright Vietnam thì nếu tính tới lạm phát thì mức lợi nhuận này còn âm. Lạm phát hiện nay đã lên tới 19,8% so với tháng 12/2007 và 27% so với tháng 7/2007. Để dễ hình dung về bức tranh chung của khu vực DNNN hiện nay, giả sử bạn mở một doanh nghiệp với số vốn ban đầu là 100 triệu, trong đó nửa già của ông bà già cho, nửa non do mấy thằng bạn nhậu làm bên ngân hàng cho vay sau bữa rượu thịt chó em út ở Nhật Tân. Đến cuối năm, bạn thu lãi được chừng 800.000 đồng từ số vốn 100 triệu ban đầu đó. Trong khi đó, với mức lạm phát chừng 15% thì 100 triệu của bạn đến cuối năm chỉ còn giá trị tương đương khoảng 85 triệu lúc ban đầu. Vậy là bạn đang lãi hay đang lỗ? Và nếu không có ông bà già bạn chống lưng (thôi, cho nó tập làm ăn, dầu gì cũng thể diện nhà mình có con làm giám đốc) với thằng bạn chiến hữu cho vay với lãi suất ưu đãi (và nếu thằng này khó khăn quá thì sẽ nhăn nhó đến gặp ông bà già bạn yêu cầu thanh toán hộ) thì doanh nghiệp của bạn có tồn tại được không?

Điều này chứng tỏ hầu hết các doanh nghiệp NN hiện nay là thua lỗ, cho dù kết quả báo cáo vẫn là có lãi (hơn 97% DNNN được kiểm toán có lãi) nhưng mức lãi này quá thấp và thực tế trở nên âm nếu tính tới yếu tố lạm phát. Đó là chưa kể tới yếu tố tin cậy trong các báo cáo tài chính của các DNNN này. Nhưng kể cả khi những báo cáo này chính xác thì hệ thống DNNN vẫn làm ăn thua lỗ. Và họ thua lỗ bất chấp nguồn vốn khổng lồ họ có cũng như các ưu đãi về tiếp cận vốn vay, về đất đai...


Với gần 1 triệu tỷ đồng vốn trên tay, họ chỉ tạo ra mức lợi nhuận (thực và không thực) vỏn vẹn hơn 7000 tỷ! Để so sánh, chỉ riêng số tiền lãng phí, thất thoát, chi tiêu không đúng nguyên tắc và phải thu hồi của các cơ quan, doanh nghiệp Nhà nước cho năm 2007 đã là 12.000 tỷ đồng- theo bài này trên báo Tuổi Trẻ. Có trớ trêu chăng khi lợi nhuận được báo cáo của cả hệ thống DNNN còn ít hơn số tiền bị thất thoát hàng năm bởi các DNNN và các cơ quan hành chính sự nghiệp?.

Những DNNN này đang trở thành những con voi cồng kềnh cản trở sự phát triển kinh tế của cả nước, gây lãng phí nghiêm trọng nguồn lực của đất nước. Người ta đang nhốt những con voi này trong phòng, tẩm bổ cho chúng ăn uống, chăm bẵm tắm rửa vệ sinh cho chúng với lý do để chúng ra ngoài thì chúng dễ cảm nắng, chưa đủ sức. Nhưng họ không hay là những con voi ấy đã ăn hết thức ăn của những con vật khác, chưa kể chúng còn xô đổ đồ đạc, xéo nát các chậu hoa, và dẫm chết nhiều con vật khác khi chúng lùng nhùng đi lại trong căn phòng hẹp.

Entry for August 01, 2008

Như vậy hai tờ Tuổi Trẻ và Thanh Niên, mỗi tờ mất hai cán bộ nòng cốt: Phó TBT Bùi Thanh và Trưởng đại diện miền Bắc Đà Trang bên Tuổi Trẻ; phó TBT Nguyễn Quốc Phong và Tổng Thư ký Hoàng Hải Vân (tên thật Huỳnh Kim Sánh) bên Thanh Niên.

Ngoài ra còn Việt Dũng (tên thật Trần Đình Dũng) bên Khoa học đời sống bị mất thẻ, có lẽ vì đăng ảnh Lê Dũng, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, và một số quan chức khác ngủ trên máy bay. Việt Dũng quên một điều là các quan chức không bao giờ ngủ, ít nhất cũng là không ngủ công khai trước nhân dân bao giờ-dẫn chứng: Anh đội viên thức dậy. Thấy trời khuya quá rồi. Mà sao Bác vẫn ngồi. Đêm nay Bác không ngủ. Nói thêm về việc này, tôi nghĩ việc chụp ảnh và đăng như thế đúng là vi phạm đời tư, thiếu tôn trọng và hoàn toàn vô nghĩa, nhưng không đáng phải chịu mất thẻ chỉ vì việc đó. Ví dụ như nếu đăng báo ảnh một ngôi sao ca nhạc, điện ảnh nào đó ngủ thì có bị mất thẻ không, hay chỉ với quan chức mà thôi?. Có phải chúng ta có luật bảo vệ sự riêng tư của quan chức, khác với luật bảo vệ sự riêng tư của những người không phải quan chức? Thêm nữa trong việc này thì biên tập có lỗi không nhẹ hơn phóng viên khi đăng những bức ảnh như vậy.

Hai trường hợp bị khởi tố về tham nhũng trên báo Người cao tuổi cũng bị mất thẻ. Về việc này thì do không có thông tin cụ thể gì nên không bàn.

Thu hồi thẻ nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên có vi phạm nghiêm trọng

"Ngày 1-8-2008, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn đã ký Quyết định thu hồi Thẻ Nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên có vi phạm nghiêm trọng.

Trong đó, 5 trường hợp gồm ông Nguyễn Quốc Phong, Phó Tổng biên tập Báo Thanh Niên; ông Bùi Văn Thanh, Phó Tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh; ông Huỳnh Kim Sánh, Tổng thư ký Toà soạn Báo Thanh Niên; ông Dương Đức Đà Trang, Trưởng Văn phòng đại diện Báo Tuổi Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh tại Hà Nội và ông Trần Đình Dũng (Việt Dũng), Phóng viên Báo Khoa học và Đời sống vì đã vi phạm nghiêm trọng trong hoạt động và thông tin trên báo chí.

Hai trường hợp khác là bà Nguyễn Thị Thanh Thúy, Phó Tổng biên tập báo Người cao tuổi, bà Hoàng Tuyết Oanh, cán bộ báo Người cao tuổi bị cơ quan điều tra khởi tố bị can về tội tham ô tài sản và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng."

Thursday, July 31, 2008

Entry for July 31, 2008

Hình như hôm nay là thành Sơn Tây thuộc về Hà Nội.


Đôi Mắt Người Sơn Tây

Quang Dũng

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi cũng có thằng em còn bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây

Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng ta nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta



Phạm Đình Chương phổ nhạc

Thái Thanh




yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for July 31, 2008

Trần Anh Hùng sẽ làm phim Norwegian Wood của Haruki Murakami. That's great!
Tin từ blog bạn V+
Xem thêm ở đây hay ở đây

"Norwegian Wood," the best-selling novel by Japanese writer Haruki Murakami, will be made into a film for the first time, production company Asmik Ace Entertainment Inc. advised.

The film will be directed by Vietnamese-born French director Tran Anh Hung, who will also write the screenplay. The characters have not yet been cast. Inspired by the novel translated into French, Tran proposed his idea of the film adaptation to Murakami in 2004.

Some of Murakami's novels, including his 1979 debut "Hear the Wind Sing" and the 1990 short story "Tony Takitani," have been made into films.

"Norwegian Wood" depicts the loss and rebirth of a soul through romantic relationships between the main character "I," who is a university student, and two different women. About 8.7 million copies of the novel -- including paperbacks -- have been published.

Tran is well known for his lyrical films such as "The Scent of Green Papaya" and "The Vertical Ray of the Sun." He will start shooting "Norwegian Wood" in February next year, and the film will be released in 2010."

Entry for July 31, 2008

Gọi Người Yêu Dấu

Sáng tác: Vũ Đức Nghiêm


Gọi người yêu dấu bao lần.
Nhẹ nhàng như gió thì thầm.
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi.
Gọi người yêu dấu trong hồn.
Ngập ngừng tha thiết bồn chồn.
Kỷ niệm xưa mơ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương.

Người yêu dấu ơi, sao lòng se sắt đầy vơi?
Người yêu dấu ơi, thu về tim vẫn đơn côi.
Người yêu dấu ơi, khi ngàn sao đêm lấp lánh.
Tâm hồn bâng khuâng, nhớ ngày vui đã qua nhanh.

Thương đôi mắt sao trời lung linh.
Thương yêu ngón tay ngà xinh xinh.
Thương yêu dáng vai gầy thanh thanh.
Thương yêu vòng tay ghi xiết ân tình
Thương yêu dáng em buồn bơ vơ.
Thương yêu nét môi cười ngây thơ.
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng
Thương em mong manh như một cành lan.

Gọi người yêu dấu xa vời.
Mà lòng lưu luyến bồi hồi.
Ngày biệt ly đành nhớ nhau thôi khi chiều nhẹ rơi
Gọi người yêu dấu muôn đời.
Nghẹn ngào không nói thành lời.
Tình yêu xưa ngày tháng phai phôi biết bao giờ nguôi



Vũ Khanh

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA
Kh\u00e1nh Ly

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA
Ng\u1ecdc Lan

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA
Tu\u1ea5n Ng\u1ecdc

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Wednesday, July 30, 2008

Entry for July 30, 2008

Ngược dòng

Cố Thành

Anh đã quen sắc đẹp em
như em quen trái tim anh
dưới ánh sáng nhạt,
mình thở dài
và thắp sáng cho nhau

có lần chúng ta thở
dưới biển khơi sâu thẳm
thở thật chậm
nhưng chân mình vẫn mắc trong nước cạn
không thể biến thành những cái đuôi

ta không thể bơi đi
mùa đông cũng đang thở
trong đêm, người nào mở cửa sổ
sẽ thấy đại dương
biến thành chậu nước

chuyến diễu hành vương giả
đi từ cây cầu
ngã xuống băng
hôn những bông tuyết lạnh
và bíu lấy bờ tường

một bờ tường rất ấm
bờ tường hoang phế, ngùn ngụt, rợp nắng
thật khó tin
đó chính là em

thật khó tin
nàng là em
đã từ nhiều năm trước
trên những tảng đá sáng màu
nàng là em
nàng đứng rất thấp
bầu trời chiếu trên mặt nàng
và những giọt mưa nhiều màu sắc
nhỏ xuống từng giọt
cây đàn ống đập lên bờ biển vắng
và anh cầu nguyện.

(dịch từ Against the Current, trong tập Nameless Flowers, Selected Poems of Gu Cheng, translated by Aaron Crippen)


Miền đất trong trẻo
Cố Thành


mùa thu
có một đất nước màu xanh
che phủ đường đi là những com chim xanh lấp lánh
và những chiếc lá
những tờ tiền héo úa
phấp phới bay trên trời
con đường trước mặt sáng tươi
mặt trời hạ vành mũ xuống
con đường biến mất
đôi khi em nghe thấy tiếng rung
của những bông tuyết

ở nơi đấy, tấm biển xe của anh
tỏa sáng.

(dịch từ The Pure Land, trong tập Nameless Flowers, Selected Poems of Gu Cheng, translated by Aaron Crippen)


Mở rộng

Cố Thành



Thành phố đang đào xới
trên đất ngoại ô nhớp nháp
nó cần như vậy.

Những công trình xây dựng mới
những con thằn lằn trì độn
đang nhòm về phía trước
trên giàn giáo, những chiếc sừng nhọn
sáng lập lòe.

Thành phố đang nhìn về phía trước.

Con chim bay ngang mặt trăng
con chim xám bay ngang mặt trăng.
những cái cây, bị đẽo hết vỏ,
sạch trơn,
nhợt nhạt sáng như vợ chồng mới cưới.
những cái cây cũ kỹ
cỏ xẹp mình dưới ánh nắng mặt trời
những túp lều gỗ lúp xúp
mọc lên nơi đây
không niềm vui
và gắng không nghĩ ngợi
tới kiếp sau của chúng.

dưới những cánh tay thép no tròn,
như con tôm hùm khuấy lên bọt nước,
là những bông hoa cuối cùng
của mùa xuân cuối cùng:
tím rụt rè
vàng sầu muộn.

tôi đang nhớ đến nụ hôn đầu.

(Dịch từ Expansion, trong tập Nameless Flowers, Selected Poems of Gu Cheng, translated by Aaron Crippen)

Entry for July 30, 2008

Bài của Nguyễn Vĩnh Nguyên về "nhà văn mạng" ở Việt Nam.
Trong bài, tác giả nói ra rất nhiều điều, nhưng toàn chung chung, không chỉ ra được một ví dụ nào cả (không rõ có phải ngại các bạn "nhà văn mạng" phản đối khi bị nêu tên ra?) .

Thực ra hiểu thế nào là nhà văn mạng cũng không đơn giản. Nếu bám vào ý trong bài viết của Vĩnh Nguyên thì nhà văn mạng có thể được hiểu như những người viết hoàn thành và công bố tác phẩm mình trên mạng trước khi trên sách in. Trong trường hợp này, thì có hai dạng. Thứ nhất là các nhà văn công bố tác phẩm trên blog hay forum trước khi in. Có thể kể: Trần Thu Trang, Trang Hạ, Ha Kin, Cấn Vân Khánh, Đặng Thiều Quang, Di Li, Doãn Dũng..., gần hơn có thể kể Nguyễn Quang Lập với cả ghi chép nửa truyện, nửa chuyện. Khái niệm "nhà văn mạng" mà Vĩnh Nguyên dùng chắc để chỉ những tác giả thuộc dạng này.

Dạng thứ hai là các nhà văn công bố tác phẩm mình trên các trang web văn nghệ như Tiền Vệ, Talawas, Da Màu, Văn Nghệ Đồng Bằng Sông Cửu Long..., ví dụ như Nguyễn Viện, Như Huy, Thận Nhiên, Trấn Tiến Dũng, Nguyễn Thị Thanh Phượng....Tôi không rõ những nhà văn này có được Nguyễn Vĩnh Nguyên coi là "nhà văn mạng" không?

Bài viết của Vĩnh Nguyên hơi dễ dãi, thiếu chặt chẽ và không đi vào vấn đề cụ thể, lại có quá nhiều các khái quát khó biết đúng sai. Vĩnh Nguyên cũng hơi chủ quan khi cho rằng để trở thành nhà văn mạng best-seller hay thành hot blogger là một việc dễ dàng.

Thực ra, các "nhà văn mạng" chỉ khác các nhà văn "không mạng" hay "ít mạng" (như Nguyễn Vĩnh Nguyên, hình như cũng có blog nhưng không chăm post bằng các nhà văn mạng) ở phương tiện họ sử dụng để tiếp thị tác phẩm và tiếp cận bạn đọc. Không thể quy những thuộc tính như "lảm nhảm về tình yêu" "gay, lesbian" "tự do tình dục"... như là những thuộc tính riêng của văn học mạng, bởi vì nếu đọc một số truyện ngắn 8x hay của một số tác giả văn học thị trường nhưng không phải nhà văn mạng (ví dụ Dương Thụy), cũng hoàn toàn thấy sự tương đồng về mặt chủ đề và nội dung. Nó thuộc về dòng chảy văn học thị trường hiện nay, vừa là sự đáp ứng thị hiếu người đọc (những cái nửa mới nửa cũ, những cái vừa có thể diễn ra lại vừa có hơi hướng fantasy như chuyện tình công sở, chuyện tình du học...) đồng thời cũng là một sự phản ứng, một kiểu đi ngược lại của các cây bút trẻ, khi họ muốn nói tới những vấn đề mà các thế hệ nhà văn trước họ không dám nói. Một phần đáng kể tác phẩm của các cây bút trẻ này, đúng là không có mấy giá trị văn học, chỉ đọc để giải trí theo kiểu đọc mục Tâm Sự trên Vnexpress hay diễn đàn Webtretho. Nhưng nếu phân tích thì vấn đề là vấn đề chung của văn học trẻ, chứ không phải là sự đối nghịch giữa văn học mạng với văn học không mạng, văn học ít mạng.

Khi văn mạng “đo” thị trường đọc?


" “Nhà văn mạng” đang là thứ mốt lấp lánh giữa thời blog đang ảnh hưởng nhiều đến không gian đọc của người trẻ và sách tri thức, văn chương cao cấp chỉ là thứ hình dung xa vời đối với họ; trong thời đại mà cả thứ chân, nguỵ khó lường trước đời sống thông tin bủa vây? Trở thành nhà văn mạng có dễ hay không?

Xin trả lời: quá dễ. Và đây là công thức đúc kết được từ những hiện tượng văn học mạng trong thời gian gần đây mà chúng tôi quan sát được: Chỉ cần vốn liếng là chiếc máy tính nối mạng và khả năng siêng blogging, chịu khó kể những câu chuyện lảm nhảm về tình yêu, công việc, nhớ pha thêm một số cảnh sex nóng bỏng, lãnh cảm hay bất lực; thủ dâm hay cuồng loạn vũ trường quán xá; gay, lesbian hay ngoại tình; phơi bày bản thân; phản ánh những mốt chơi thời thượng như vespa, chụp ảnh hay ngồi nhìn mưa và nói chuyện đi du học… Tất cả cứ trắng phớ ở tầng nghĩa thứ nhất để đỡ mất công suy nghĩ hay thao thức. Chẳng cần bút pháp thủ pháp gì mất công, chỉ cần đừng quên chua vào một số câu cảm thán triết lý về sự đời bế tắc, cô đơn, tuyên bố tự do tình dục, tỏ vẻ sâu sắc và to tiếng phản kháng... Chắc chắn những entry ấy sẽ đắt comment và bạn sẽ trở thành một hot blogger."

Thêm một người ra đi

Thành thật chia buồn với anh Bùi Thanh và báo Tuổi Trẻ.

Như vậy sau việc anh Hoàng Hải Vân, Tổng Thư ký báo Thanh Niên bị cách chức, giờ đến lượt anh Bùi Thanh, Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Theo thông tin trên blog nhà báo Tuấn Ngọc, báo Pháp luật thì án kỷ luật với anh Bùi Thanh còn nặng hơn với anh Hải Vân: không những anh Bùi Thanh bị cách chức mà còn bị tước thẻ nhà báo và không được phép làm các việc liên quan tới báo chí. Tức là cả cuộc đời sự nghiệp làm báo hàng chục năm của anh bị cắt đứt một cách thô bạo, khi đang ở đỉnh cao nghề nghiệp, làm phó Tổng biên tập ở tờ báo có lượng độc giả lớn nhất nước. Hình như ngoài công việc ở báo Tuổi Trẻ, anh Bùi Thanh còn tham gia giảng dạy ở trường báo chí, và việc cấm anh làm các công việc báo chí cũng có nghĩa là anh sẽ không được phép đứng trên bục giảng nữa. Một sự trừng phạt (hay trả thù?) thật thô bạo và hằn học.

Khi đọc những dòng đó, tự nhiên tôi hình dung tới một cảnh trong phim Cuộc sống của những người khác, khi viên sĩ quan an ninh bị kỷ luật vì việc tốt anh làm khi cứu một người vô tội khỏi hiểm họa tù đày, bất chấp nguy hiểm cá nhân. Anh ta bị cắt khỏi tất cả các công việc nghiệp vụ và phải tiêu tốn những ngày tháng còn lại trong công việc mở thư từ cho Stasi (cơ quan an ninh Đông Đức).


Án kỷ luật của anh Thanh thật nặng nề, và tôi không rõ tại sao án ấy lại nặng như thế, bởi vì nếu so sánh thì các bài báo của báo Tuổi Trẻ về việc hai nhà báo bị bắt có phần nhẹ hơn các bài trên báo Thanh Niên, nhưng án kỷ luật anh Bùi Thanh lại nặng hơn anh Hoàng Hải Vân.
Không rõ việc này có liên quan tới các bài viết của anh Thanh về Trường Sa, hay các ý kiến trên blog của anh Bùi Thanh (một trong số ít các nhà báo giữ trọng trách có blog riêng), mà sau đó được truyền đăng và trích dẫn nhiều trên blog và BBC, RFA...?

Với việc xử lý anh Hoàng Hải Vân và anh Bùi Thanh, các cơ quan an ninh và kiểm soát báo chí ở Việt Nam đã đưa ra một tín hiệu rõ ràng: không có tự do báo chí ở Việt Nam, và tất cả những phản ứng nhỏ nhất, lệch ra khỏi "lề đường bên phải" hẹp hòi đều sẽ bị trừng phạt nặng nề.
Sau vụ việc này, còn có nhà báo nào dám viết chống tiêu cực, còn có tờ báo nào dám bảo vệ phóng viên mình nếu như họ bị đánh đập, tù đày?

Trong khi đó, hai nhà báo của Tuổi Trẻ và Thanh Niên vẫn tiếp tục nằm nhà giam, dù hai tháng đã trôi qua.

Tuesday, July 29, 2008

Entry for July 29, 2008

Hehe, câu nói hay nhất trong tuần của ông Vũ Văn Ninh.

Giá xăng "nội" và bẽ bàng chuyên gia "ngoại"

"
"Không nên hỏi rất nhạy cảm, tác động đến xã hội"

Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh trả lời như vậy trước câu hỏi "Tác động của tăng giá xăng lần này đến chỉ số giá tiêu dùng?" (VTC News, 21/7).

Với phát biểu này, vô hình chung ông Ninh thể hiện quan điểm của ông là sự bưng bít thông tin về các tác động của chính sách tới nền kinh tế là cần thiết. Kể ra câu nói của ông Ninh tuy "ấn tượng" nhưng chưa đúng như tinh thần văn kiện Đại hội. Lẽ ra nên bổ sung thành:

"Không nên hỏi rất nhạy cảm, tác động đến xã hội, dễ bị các thế lực thù địch lợi dụng, chống phá chính quyền".

Hay gọn hơn theo tinh thần Mỹ: Shut up!.


Entry for July 29, 2008

Tờ Vietimes nói chung vẫn là một tờ lởm khởm, nhưng có loạt bài dịch về Gia Cát Lượng và những người cùng thời như Quan Vũ, Ngụy Diên khá hay. Các bài này chủ yếu dịch từ cuốn "Đưa Gia Cát Lượng rời khỏi thánh đàn" của Chu Tử Ngạn với lập luận rằng Gia Cát Lượng là kẻ gian hùng, mưu toan cướp ngôi Thục Hán và mưu hại Quan Vũ, Ngụy Diên trong khi Ngụy Diên là trung thần và tướng giỏi nhất Thục Hán vào thời điểm Khổng Minh ra Kỳ Sơn.

Các lập luận có phần hơi suy diễn nhưng cũng khá chặt chẽ, và sử dụng một số nguồn sử, chủ yếu là Tam Quốc Chí của Trần Thọ- là nguồn sử chính cho bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung. Trần Thọ là người thời Tấn, có cha từng làm tướng cho Thục. Cuốn này tiếc thay lại chưa được dịch ra tiếng Việt, trong khi rất nhiều sách "ăn theo" Tam Quốc được dịch ra.

Kể ra nếu đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng cảm thấy cái chết của Ngụy Diên có phần oan và Gia Cát Lượng đối với Ngụy Diên có phần hẹp hòi. Nếu so Gia Cát Lượng với Lưu Bị thì vẫn phải thấy là Lưu Bị biết nhìn người hơn Khổng Minh, rất tinh tường trong việc hiểu người và dùng người, ràng buộc người với mình. Có lẽ chính vì khả năng đó, cùng với sự kiên trì và ý chí bền bỉ, không bao giờ chịu khuất phục của ông ta mà Tào Tháo nhận định rằng trong thiên hạ, anh hùng chỉ có Tháo và Bị. Lưu Bị làm tướng bất tài, hủ nho, đạo đức giả...nhưng cái tài phát hiện ra ngọc trong đá, cũng như hiểu được năng lực, sở đoản của những kẻ dưới quyền thì quả là hơn người. Tuy Bị không có được cái hào sảng trong việc dùng người như Tào Tháo nhưng lại có cái nghiêm cẩn, nhũn nhặn, khiêm tốn trước người tài. So cách đánh giá của Gia Cát Lượng và Lưu Bị với Mã Tốc là một ví dụ cho thấy tầm nhìn người của Lưu Bị vẫn có độ khái quát và chính xác cao hơn Khổng Minh.

Khổng Minh dùng người vẫn có phần nặng cảm tính cá nhân: thích Mã Tốc vì gã này có vẻ thông minh, học rộng hiểu nhiều lại là em trai bạn mình là Mã Lương (Mã Tốc có phần hơi giống Triệu Quát nước Triệu), không ưa Ngụy Diên vì gã này kiêu ngạo, không sùng bái Thừa tướng như những viên tướng khác và thường có những chiến lược riêng. Ngay như việc Khổng Minh trọng dụng Khương Duy cũng có phần hơi thiên lệch quá, Khương Duy có tài nhưng không có đủ tài xuất chúng để có thể mở mang bờ cõi trong khi việc nội chính của nước Thục sau khi Lượng chết lại khá rối rắm (kể cả khi Lượng còn sống, do mải đưa quân ra Kỳ Sơn, việc nội chính đã gặp nhiều chuyện bê bối như Lý Nghiêm tâu dối, Hoàng Hạo gièm pha..). Duy chỉ là một viên võ tướng, không có khả năng bao quát xử lý như Gia Cát Lượng (nhưng cũng vì thế quá ham xử lý cả việc lớn lẫn việc nhỏ mà Lượng chết sớm trong khi Tư Mã Ý thì sống thọ), cũng không hiểu việc nội chính như bọn Tưởng Uyển, Phí Vĩ. Lẽ ra nếu hiểu tài Khương Duy có hạn thì Khổng Minh nên di chúc để Khương tập trung vào việc củng cố đất nước chứ không để Khương chín lần đánh Ngụy, khiến nước Thục Hán đã nhỏ bé, dân ít lại càng thêm suy kiệt, để cuối cùng chỉ một đạo kỳ binh của Đặng Ngải đã khiến tâm huyết hàng chục năm của Lưu Bị-Gia Cát Lượng tiêu vong, riêng họ Gia Cát cả con trai lẫn cháu nội Khổng Minh đều lấy thân đền nợ nước. Tất nhiên, cũng có phần lý do khách quan do chắc Lượng không thể ngờ rằng bọn Tưởng Uyển, Phí Vĩ, Đổng Doãn lại chết sớm như vậy. Ngụy Diên bị giết, Dương Nghi bị bãi quan rồi tự sát, Lý Nghiêm buồn rầu mà chết, bọn Tưởng- Phí theo nhau qua đời, khiến nước Thục đã khan hiếm nhân tài trở thành cạn kiệt tài năng chỉ một thời gian ngắn sau khi Khổng Minh qua đời.


Trẻ con không được xem kịch cổ điển

Sao lại cấm trẻ em xem kịch cổ điển? Ở tuổi từ 10-15 là tuổi bắt đầu có sự định hình nhân cách, lẽ ra cần khuyến khích trẻ em tìm đọc/xem các tác phẩm cổ điển thì Nhà hát Tuổi Trẻ lại cấm trẻ em vì lý do tự cho rằng khán giả dưới 15 tuổi không đủ hiểu biết để cảm nhận những lời thoại trong kịch cổ điển.

Đấy, một mặt thì người ta vẫn kêu than là sao trẻ con bây giờ chỉ cắm đầu vào truyện tranh mà không chịu đọc/xem các tác phẩm "đích thực", mặt khác lại cấm trẻ em xem kịch cổ điển vì cho rằng dưới 15 tuổi thì không cảm nhận được ngôn ngữ tác phẩm (và sau ngày sinh nhật thứ 15 thì bọn trẻ sẽ cảm nhận được?).

Đúng là việc để trẻ quá nhỏ xem kịch có thể không tốt tới không khí chung, như việc bọn trẻ khóc hay đòi cái này, cái kia. Nhưng hoàn toàn có thể cho phép trẻ trên 10 tuổi đi cùng bố mẹ hay người lớn đến xem kịch cổ điển, cũng là một cách để chúng làm quen với tác phẩm. Nếu cấm trẻ em dưới 15 tuổi đi xem kịch cổ điển thì liệu sắp tới, chúng ta có nên cấm luôn trẻ em dưới 15 tuổi đọc Schiller, Goethe, Shakespeare, Moliere... không, với lý do chúng không thể "cảm nhận" lời thoại trong tác phẩm? Và khi vở diễn này được chiếu trên TV, liệu truyền hình có nên gắn nhãn là cấm trẻ em dưới 15 tuổi xem, cho phù hợp với tinh thần khi công diễn?

Vở kịch Âm mưu và tình yêu: Vì sao cấm khán giả dưới 15 tuổi?

"Ông Trương Nhuận - Phó GĐ NH Tuổi trẻ cho biết, vở diễn không dành cho khán giả dưới 15 tuổi. Nếu như trước đây, NH Tuổi trẻ cũng từng “đóng” cho vở diễn “mác”: cấm khán giả vì nhiều lý do (với kịch thơ Hàn Mặc Tử là vì những cảnh “nóng” khỏa thân dưới ánh trăng, với kịch Quỷ nhập tràng là vì những màn diễn ma quỷ…) thì lần này, lý do lại thuần túy nghệ thuật: Tập cho khán giả thói quen thưởng thức những vở cổ điển đúng tính chất nghiêm túc của những vở diễn! Ông Trương Nhuận cho rằng, khán giả dưới 15 tuổi không đủ hiểu biết để cảm nhận những lời thoại trong kịch cổ điển, hơn nữa, sự có mặt của các em nhỏ trong rạp có thể ảnh hưởng tới việc thưởng thức những vở kịch này."

Entry for July 29, 2008

img


Một trong những mùa xuân

Cố Thành

Bên ngoài cửa sổ gỗ

Của tôi những luống cày

Con trâu

Và chiếc cày

Những tia sáng mặt trời

Chiếu lấp lánh qua hàng rào gỗ mỏng

Những cánh hoa xanh biếc

Bắt đầu uốn lượn

Giọt sương sợ hãi

Làm ướt cánh đồng ký ức

Bầy chim sẻ hoảng hốt

Nhìn chân trời xa xôi

Tôi sẽ làm việc

Chọn hạt giống từ giấc mơ

Để chúng lấp lóe trên tay

Và ném chúng xuống nước.

(Dịch từ One of My Springs, trong tập Nameless Flowers, Selected Poems of Gu Cheng”, translated by Aaron Crippen).




Tôi thở như cỏ xanh

Cố Thành

Tôi thở như cỏ xanh

Trên bờ sông cao ngất,

Hố nước thẳm dưới chân

Đen như lưng cá mực.

Dòng sông khe khẽ lượn

Tới những đụn cát xa

Những gợn sóng mỏng mềm

Ru mặt trời ngủ yên

Cánh rừng xanh lung linh

Đánh dấu đường của gió

Những bông hoa bé nhỏ

Tím ngắt những vành khăn

Lũ kiến chở theo cát

Chẳng muộn phiền vì yêu

Những chú ong dễ dãi

Hát vì những bông hoa.


Tôi thở như cỏ xanh

Mơ cho tới mùa xuân.

Tôi mong mình sẽ hát

Để nụ cười không tắt

(dịch từ I Can Breathe Like the Green Grass, trong tập Nameless Flowers, Selected Poems of Gu Cheng, translated by Aaron Crippen).

Entry for July 29, 2008



Không hiểu tờ Nhịp sống Trẻ là tờ báo nào mà nhố nhăng thế này!. Copy lại từ blog bác Rau Đắng.

Hichic, sao nhà văn Trang Như này vừa làm kế toán lại viết được 1 tập truyện ngắn mỗi tuần, kiếm 10-20 triệu mỗi tháng từ tiền viết văn mà mình lại chưa từng nghe đến tên của nàng nhỉ!. Ngưỡng mộ!

img
Photobucket


Monday, July 28, 2008

Entry for July 28, 2008

Năm nay (hay ngoái) có hai phim Tam Quốc: Tam Quốc Xích Bích và Tam Quốc Triệu Tử Long. Xích Bích thì chưa xem, chỉ đọc điểm phim ở một số blog thấy khen chê lẫn lộn, nhưng có vẻ vẫn đi vào con đường các phim chiến tranh hoành tráng và tình cảm sên sến (yêu hòa bình, ghét chiến tranh, làm tình trong chiến tranh....) như các phim chiến tranh cổ điển của Tàu khác (à mà gần đây có phim về chiến tranh của Phùng Tiểu Cương xem khá hay, nhưng chỉ thích đoạn đầu thấy bắn giết man rợ và rất thực, còn đoạn sau sên sến).
Phim Triệu Tử Long thì chán, mình vừa xem vừa phải tua cho nhanh, bỏ bớt những đoạn nhàm nhàm, vô nghĩa. Ghét nhất là cách các bác Tàu thích giáo dục trong phim, cứ lồng ý nghĩa này, ý nghĩa kia một cách thô thiển.
Phim Xích Bích của Ngô Vũ Sâm nghe nói thực ra chỉ là tiền Xích Bích, vì mới là tập 1, kết thúc phim khi trận chiến còn chưa diễn ra. Dù đọc review có lẽ không hay lắm nhưng vẫn cứ chờ xem trên mạng bao giờ có để download, hehe.
Hình như chưa có phim nào dựng từ Tam Quốc hay. Hồi xưa xem phim truyền hình Tam Quốc cũng chán chết. Trong khi Tam Quốc là một tiểu thuyết vào loại đỉnh nhất trong tiểu thuyết lịch sử.
Riêng về trận Xích Bích thì đây là một chiến dịch được mô tả đầy đủ, rõ nét, sinh động nhất trên các phương diện chính trị, ngoại giao, quân sự...với đầy đủ tất cả những gì có thể có từ chiến tranh: đấu trí, đấu mưu, đấu sức, Chu Du lừa Tào Tháo, Khổng Minh lừa Chu Du, Hoàng Cái khổ nhục kế với Tào Tháo, Tào Tháo nhũn nhặn kế với Quan Công...
Xem lướt qua truyện Tam Quốc trên mạng vnthuquan hay dactrung thấy bản đăng trên Net bị thiến hết thơ ca, quả là một sự chán. Hình như cả Tam Quốc tái bản ở hiệu sách bây giờ cũng bị cắt hết các phần thơ ở trong đó, và còn lược đi nhiều đoạn văn.
Đợt vừa rồi về VN, mình cũng định mua Đông Chu Liệt Quốc vì lâu không đọc cũng quên (Tam Quốc thì đọc nhiều quá nên vẫn nhớ tương đối) nhưng thấy chỉ có bản dịch của Mộng Bình Sơn, không thấy bản của Nguyễn Đỗ Mục, nên không mua. Thay vào đấy, mua cuốn Sử ký Tư Mã Thiên, bản bổ sung của Phan Ngọc, do NXB Lao Động và Trung tâm Đông Tây xuất bản. Bản này so với bản trước đó được bổ sung một số truyện như Hán Văn Đế Thế gia, Hung Nô Liệt truyện...Nhưng đến khi đọc thì cực kỳ khó chịu vì in sai tùm lum, trang nào cũng chi chít lỗi typo, mất đoạn này, thiếu đoạn kia, đến mức ảnh hưởng tới cả việc hiểu nội dung và diễn tiến câu chuyện.



Saturday, July 26, 2008

Entry for July 26, 2008

Cơn mưa lao xao
Nguyễn Ngọc Thiện

Cơn mưa lao xao đến bên dòng đời thì thào
Ta về nghe mưa khát khao
Bao năm qua đi ngỡ như mộng về thầm thì
Giọt mưa rơi rơi ướt mi

Ngày xưa có nhau trong đời
Làm đôi cánh chim tung trời
Uớc mơ, ôi sao đầy vơi !
Người nay cách xa muôn trùng
Từng đêm gối chăn lạnh lùng
Mưa đến khóc tình cay đắng.

Muốn nhờ cơn mưa che dấu trái tim tội tình,
Lối về trăm năm còn ai đi về với ai.
Nắng còn nơi đâu xin đến xóa tan đêm sầu
Có hạt mưa bay vương mãi trên bờ mi ai.
Muốn nhờ cơn mưa che khuất dấu xưa muôn trùng
Có hạt mưa bay vương vấn trên bờ mi ai.



yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Friday, July 25, 2008

Entry for July 25, 2008

Tranh Tam Quốc tại Long Corridor (?) tại Di Hòa Viên, được vẽ thời vua Càn Long nhà Thanh.
Xem thêm các tranh khác về Nhạc Phi đại chiến quân Kim, cảnh Đào Nguyên, Trúc Lâm Thất Hiền ở đây.

Tam Anh chiến Lữ Bố

Image:3 heros - Lv Bu.jpg

Triệu Tử Long cứu Chúa tại Đương Dương, Trường Bản

Image:Zhaoyunfightsatchangban.jpg

Ải Hà Manh, Trương Phi đại chiến Mã Siêu

Image:Zhangfeifightsmachao.jpg

Nhạc Phi đại chiến quân Kim

Image:Battleofzhuxiancounty.jpg

Entry for July 25, 2008

Bác Tô Nhuận Vỹ đăng đàn trên talawas, gom chung bác Nguyễn Quang Lập vào với Nhã Ca, đảng Thăng Tiến...trong việc "DỰNG ĐỨNG những sự kiện của cuộc đời và hoạt động của các nhà văn nhà thơ" "... ở Huế như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Vàng Sao, Tô Nhuận Vỹ và ở Quảng Trị, Quảng Bình".

Bác Lập có vẻ rét nên hôm nay treo blast "Những entry nào trong blog của tôi đã bị xóa bỏ, đề nghị các blog khác nếu lỡ post lên thì xóa đi ngay cho, không có chuyện gì hết, chỉ vì tôi muốn thế."

Đây là mấy đoạn bác Lập mô tả bác Vĩ (bản gốc đã bị xóa, xem cache ở đây).

"Về khoản sến, Chu Lai còn gọi anh Tô Nhuận Vĩ bằng ông nội. Anh cứ nói đi nói lại mỗi công thức trời Huế trong mắt em, ôi... Núi Ngự trong mắt em, ôi... Sông Hương trong mắt em, ôi... Thế mà gái chết như rạ. Tài. Anh có bài lết bằng đầu gối rất kì khu. Một hôm mình thấy anh lết từ đầu hành lang đến cuối hanh lang, hai đầu gối nhoay nhoáy, mắt ngước lên đầy thành kính như ngước lên tượng thánh, nói những lời rên rỉ với cô kế toán cơ quan anh mà anh là thủ trưởng. Anh lết 10 cô nhất định có cô động lòng....

Cô T. muốn có con với anh. Anh viết thư cho cô: anh hình dung con chúng mình sẽ..ôi!, con chúng mình sẽ...ôi! Đến khi cô T. có chửa, anh lết cả chục lần xin cô bỏ cái thai đi.

Cô T. bỏ cái thai và coi anh là kẻ thù. Anh đập đầu khóc lóc rồi gạt nước mắt đi vào hội thảo, đọc một bài tham luận về đổi mới văn chương, ai cũng xót xa về thực trạng văn học nước nhà, tất nhiên trừ cô T.

Năm 1989 chia tỉnh, mình ra Quảng Trị. Chẳng ngờ cái bàn làm việc của mình lại là cái bàn làm việc của anh Vĩ trước đây. Mình lôi trong học bàn ra, đầy thư cô T. gửi cho anh. Lá thư cuối cùng là một mảnh giấy gói một nhúm lông cô T. đã cạo hết của cô gửi anh trước khi bỏ Huế đi Sài Gòn, kèm theo dòng chữ: Đời tôi, tôi chỉ căm thù hai kẻ: Đế quốc Mỹ và Tô Nhuận Vĩ! Mình điện gọi cho anh, anh nói: Ây ây đừng vứt, kỉ niệm đấy, kỉ niệm đấy! Ngày sau anh ra liền. Mình đưa nhúm lông cho anh. Anh cầm, không nhắc gì đến cô T., sôi nổi nói các vấn đề tồn tại của chia tỉnh và nhập tỉnh, sai lầm xét về phương diện kinh tế, sai lầm xét về phương diện văn hoá...

Anh nói say sưa như không hề nhớ trên tay anh đang cầm nhúm lông! "


Tô Nhuận Vỹ
Tính trung thực của nhà văn


"Từ cuối tháng 6 /2008, trên mạng Internet, cùng lúc có những bài viết về nhiều nhà văn, nhà thơ ở Huế như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Vàng Sao, Tô Nhuận Vỹ và ở Quảng Trị, Quảng Bình. Các bài viết được đăng tải trên các báo điện tử nước ngoài (hoặc sách in ra được các tờ báo đó đưa lên mạng), cả trên tờ báo của một tổ chức chống nhà nước Việt Nam cực đoan nhất. Và trên blog của một số nhà văn trong nước (được một số báo điện tử nước ngoài nối mạng sau đó). Mục đích khác nhau nhưng các bài đó, tạm xếp vào hai loại, có một điểm giống nhau: DỰNG ĐỨNG những sự kiện của cuộc đời và hoạt động của các nhà văn nhà thơ này.

Loại thứ nhất: Loại này công khai thái độ chống cộng cực đoan, bịa đặt một cách “đàng hoàng”, với cả sự “hãnh diện” không giấu diếm khi tạo ra, khi dựng đứng từ lý lịch cá nhân, từ quê quán, từ giọng nói, từ thời gian, từ hoạt động trong quá khứ… của đối tượng bị dựng đứng. Đó là Nhã Ca tiếp tục bịa đặt, dựng đứng về Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân về “vụ Mậu Thân” ở Huế (xem website http://www.nhandanvietnam.org/view.php?storyid=642). Đó là sự bịa đặt, dựng đứng về Tô Nhuận Vỹ, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Vàng Sao trên website của cái gọi là Đảng Thăng Tiến khi họ chống loạt bài tôi trao đổi về nhà văn Việt Nam trong và ngoài nước cần hợp sức, cần đồng tâm góp phần vào hoạt động hoà giải hoà hợp dân tộc đăng trên talawas cuối năm 2007.

Thái độ chính trị có thể khác nhau, thậm chí chống đối nhau, nhưng sự bịa đặt, dựng đứng, không nói thành có, trắng nói ra đen, cho dù là ở lãnh vực chánh trị, về cá nhân con người, là quá chừng xa lạ với phẩm chất trung thực của người cầm bút.

Loại thứ hai: Những nhà văn này công khai và vui vẻ nhận rằng “thêm bớt cho sinh động thôi mà” khi viết bất cứ chân dung nào. Công khai, vui vẻ “bịa cho vui thôi mà” nên một suýt thành trăm, không nói thành có và thậm chí trắng biến thành đen. Họ không có ác ý nhưng hậu quả là cực kỳ ác đối với gia đình và xã hội mà “người bạn thân thiết” của họ đang sống. Bởi vì chuyện họ đem ra chế biến, làm xiếc bằ
ng chữ nghĩa và tài hài hước sẵn có, toàn là chuyện liên quan tới phẩm chất và cuộc sống riêng tư của con người mà gần như những chuyện họ dựng đứng đều có thể kiện ra toà án dân sự. Khi gặp phản ứng thì họ cũng vui vẻ, chân thành nữa, nhận lỗi. Nhận lỗi nhiều lần. Nhưng ngay sau đó lại tiếp tục bịa chuyện một cách ngon lành, khiến người đọc ớ ra: a, cha ni hết khả năng trung thực rồi ư? Nếu quả thật tài năng biến báo và hài hước của họ không đem ra thi thố thì quá phí và quá ngứa ngáy trong người họ thì lẽ ra họ nên học dân Vĩnh Hoàng và dân Gabravo tự trào mình. Nhưng việc đó thì họ không bao giờ làm. Họ chỉ đùa cho vui trên đau buồn của người khác thôi.

Đó là một thói quen quá xa lạ với phẩm chất trung thực của một nhà văn.

Cả hai loại kể trên, dù mục đích khác nhau, đều là thói quen mà người Huế nói là THÓI QUEN VÔ HẬU.

© 2008 talawas"



Entry for July 25, 2008

Lạ thật. Báo CAND lại có bài tóm tắt biên khảo của Lâm Lễ Trinh về ông Diệm. TS. Lâm Lễ Trinh từng là Bộ Trưởng Nội vụ dưới chính quyền ông Diệm, sau này ra hải ngoại hay viết các bài biên khảo về chiến tranh Việt Nam trên báo chí hải ngoại. Ông này nhìn chung viết được hơn so với đa số người cùng thời, tuy chống cộng nhưng vẫn khá tôn trọng lịch sử, ít bóp méo nó như một số tác giả hải ngoại viết biên khảo chính trị- lịch sử khác.

Nhưng việc báo CAND đăng lại những ý lượm từ biên khảo của ông Lâm Lễ Trinh này thì hơi lạ bởi ông ta là một gương mặt chống cộng khá quyết liệt. Ông Trinh cũng nằm trong số những người trung thành với ông Diệm và có lẽ vì thế, từng bị trang Giao Điểm tấn công (người Hòa Hảo chắc cũng ghét ông này vì ông ta từng giữ quyền công tố trong phiên tòa kết án tử hình tướng Ba Cụt Lê Quang Vinh). Bài báo trên CAND không nêu rõ thân thế ông này mà chỉ nói "tác giả Lâm Lễ Trinh".

Bài trên CAND:
Ngô Đình Diệm trong mắt những người cùng thời: Quan lại cực đoan.

Có lẽ CAND căn cứ vào bài này (có thể bị firewall).

Chín Năm Bên Cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Thursday, July 24, 2008

Entry for July 24, 2008

Sách đọc gần đây.

1. Đọc Mở rộng phạm vi đấu tranh của bác Houlebecq (chắc chắn viết sai, không bao giờ nhớ được tên bác này) do Thuận dịch, cứ hình dung ra Thuận. Hoặc cũng có thể giọng văn bác H. cuốn này cũng tưng tửng như giọng văn Thuận. Cuốn này có thể đổi tên là Nhật ký một ca trầm cảm.
Nghi bác H. viết cuốn này theo lời khuyên bác sĩ tâm lý để chữa bệnh trầm cảm lắm. Hình như cuốn Zeno's Conscience của bác Italo Sveno cũng được viết theo cách đó. Cuốn Mở rộng phạm vi đấu tranh này mỏng, đọc vèo một buổi chiều là hết. Nội dung là nhật ký của một anh trầm cảm, một công chức chán chường, chẳng có gì nổi bật, và hai năm không có sex. Và cái đau lòng của anh ta, nói theo cách của tác giả, là cái đau lòng một con đực tầm thường và bị loại ra khỏi cuộc cạnh tranh tình dục là nhìn cảnh các con đức hấp dẫn khác roạp hết các con cái ngon lành. Nhưng anh ta còn chưa đến nỗi bĩ cực như gã bạn đồng hành, xấu giai khủng khiếp, đến nỗi gái nhìn vào là kinh tởm và đến 28 tuổi vẫn còn tân vì anh ta không muốn sex phải trả tiền (khi đọc đoạn này tự nhiên nhớ tới một vài cô gái xấu kinh khủng mà mình từng gặp và nghĩ đời thật bất công với một số người). Cuốn này khá hay nhưng không sâu lắm, chỉ như bản phác các ý tưởng của tác giả.

2. Tập truyện ngắn Lần đầu tiên của Nguyễn Nguyên Phước. Tôi thích cuốn này hơn tập truyện ngắn trước của Phước, thấy cuốn này viết chặt chẽ và gọn gàng hơn, nhiều truyện hay (nhưng cũng có nhiều truyện đọc lên chả hiểu gì). Truyện của Phước cũng có thể gọi là Những câu chuyện về những ca trầm cảm- có thật và tưởng tượng. Trong tập truyện này có sự ám ảnh của cái chết. Cái chết có mặt ở hầu hết các truyện: cái chết của người thân (nhiều nhất), của người lạ hay người không thân nhưng không lạ, và cả cái chết tưởng tượng của mình- hay là sự đánh mất bản thể, ví dụ như trong một truyện cực ngắn, nhân vật tôi mơ thấy mình có quyền năng siêu phàm trong giấc mơ, muốn làm gì cũng được nhưng chỉ với điều kiện, đó là không thể ra khỏi giấc mơ- chi tiết này làm tôi nhớ tới phim Waking Life, một bộ phim về những giấc mơ bất tận (hoặc là về cái chết). Chẳng phải Hamlet cũng từng bảo cái chết chỉ là ngủ thôi, chỉ có điều mình sẽ không biết có giấc mơ không, và không thể thoát khỏi giấc mơ ấy (đoạn này Shakespeare nếu thức khỏi giấc mơ có lẽ sẽ mắng mình vì nhét lời vào miệng ông ấy, hay miệng Hamlet qua miệng ông ấy. Hay thực ra là Hamlet đã nhét lời vào miệng Shakespeare chứ không phải ngược lại?).

Quay lại tập truyện của Nguyên Phước thì như đã nói, cái chết là một nhân vật trong tập truyện này (hình như tôi có đọc thấy ý như vậy ở blog bạn Nhị Linh). Cùng với cái chết là ám ảnh về sự đánh mất ký ức. Những điều nhàn nhạt trong cuộc sống trong truyện của Phước cũng trở thành những ám ảnh mệt mỏi, chỉ như sự chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của cái chết. Nhân vật chính trong truyện Hội thảo ở đảo... đối mặt với cái chết, và tỉnh dậy với quyết tâm mạnh mẽ để sống cho ra sống, nhưng rồi lại tiếp tục trôi theo sự nhàn nhạt của cuộc sống, như thể không còn khả năng sống thực sự. Truyện ngắn của Phước cũng có thể gọi là vật vã tuổi 30, nhất là tuổi 30 cô độc- sự cô độc phần nhiều do bản tính, như là một sự tự kết án. Phước viết về cuộc sống nghiên cứu sinh ở nước ngoài cũng rất hay, từ truyện ngắn đầu tiên "Tâm trạng khi điên" cho tới truyện "Hội nghị ở đảo...." này.

Truyện ngắn được lấy tên làm tên chung cho cả tập- Lần đầu tiên- kể về lần đầu tiên làm tình của một nhân vật với một cô gái điếm. Mọi sự không có gì đặc biệt, đúng như cái thông lệ trong văn học về lần làm tình đầu tiên: cô gái nhàu nhĩ, bụng dưới hơi xệ, phòng trọ tối tăm bẩn thỉu, lần đầu tiên xuất tinh rất nhanh....Cái khác biệt là sau đó anh chàng khóc, khi cô gái hỏi tại sao thì anh nói "Bố tôi mới mất". Đó là chi tiết khiến cho lần đầu tiên ấy khác với rất nhiều lần đầu tiên khác, và tạo ra một ấn tượng khó quên với người đọc.

3. Tập truyện ngắn của 4 cây bút nữ: Phan Thị Vàng Anh, Võ Thị Hảo, Lý Lan, Nguyễn Thị Thu Huệ. Nói thật là tuy nghe danh các cây bút này từ lâu nhưng mình gần như chưa đọc tác phẩm của họ bao giờ, ngoài vài truyện ngắn của Vàng Anh đọc từ lâu lâu. Giờ mới đọc tuy sách có trong nhà từ lâu rồi. Đọc truyện ngắn của Vàng Anh thấy thật sự thán phục chị này, cảm giác là một người rất thông minh, tinh tế, sắc sảo nhưng cũng rất nữ tính. Tiếc là Vàng Anh giờ không còn viết truyện ngắn nữa mà chuyển sang viết tản văn và thơ. Nói thực đọc tản văn của Thảo Hảo, tuy vẫn thấy tác giả thông minh, sắc sảo nhưng vẫn cảm thấy nó thiếu hơi, vẫn những chuyện ai cũng biết và cách kể kiểu ngụ ngôn của chị có thể khiến nó hấp dẫn và được nhiều người ưa chuộng nhưng chẳng mới mẻ gì về nội dung và sức khơi gợi cả. Ví dụ cái tản văn Thỏ Bông Thỏ Biếc gì của Vàng Anh cứ 8/3 nào là thấy được post đầy chỗ nhưng đọc mãi mình vẫn chẳng hiểu bài đấy có gì hay ho cả.
Ba chị kia thì chưa đọc đến phần truyện của họ nên miễn bàn.

4. How Fiction Works, tập tiểu luận (chính xác hơn thì là 1 tiểu luận chia thành nhiều đoản văn) của James Wood, nhà phê bình văn học phụ trách mục Sách trên tờ New Yorker (trước đó ở New Republic). Cuốn này rất đáng đọc, nếu được dịch ra ở VN thì cũng rất hay. James Wood viết cô đọng, dễ hiểu nhưng vẫn rất sắc sảo. Bạn nào quan tâm có thể đọc các bài điểm cuốn này (bằng tiếng Anh) trên rất nhiều báo chí nước ngoài. James Wood cho rằng văn học hư cấu hiện đại được bắt đầu từ Flaubert (so sánh với Kundera: Kundera cho rằng bắt đầu tất tần tật là ở Cervantez), và tất cả những người khổng lồ khác từ cuối thế kỷ 19 tới nay đều đứng trên vai Flaubert hết, kể cả Tolstoy, Dostoevsky... James Wood cũ
ng tỏ ra không mấy ưa văn học hậu hiện đại, cho rằng nó chẳng có gì mới mẻ, những ý tưởng tương tự đã có trong văn học thế kỷ 17-18, và ít tác giả hậu hiện đại thực sự viết hay. Nói chung James Wood có phần ưa thích văn học hiện đại hơn là hậu hiện đại. Trong các tác giả gần đây, ông ca tụng Saul Bellow nhất, Philip Roth, Cornac McCarthy và Ian McEwan cũng được khen ngợi, còn các bác như John Updike (là đồng nghiệp điểm sách trên New Yorker, hehe) thì còn được lấy ra để làm ví dụ cho việc viết văn tồi.

Entry for July 24, 2008

Xung quanh chuyện tăng giá xăng, có bài này của Phương Loan (một nhà báo trẻ nhưng viết sắc sảo) trên Tuanvietnam là đáng đọc hơn cả. Trong khi hầu hết các bài báo khác chỉ xoay quanh việc cố lý giải tại sao cần phải tăng (vâng, và họ chỉ hăm hở lý giải như thế sau khi giá xăng đã tăng) thì bài này đặt vấn đề về lòng tin của người dân. Đáng chú ý là các ý kiến của ông Quang A thẳng thắn đặt vấn đề là lòng tin của người dân đã bị xói mòn bởi "những chính sách thiếu nhất quán của Chính phủ trong thời gian gần đây".

Tuy không có báo nào dám nói tới việc Chính phủ thay đổi chính sách không một lời giải thích và âm thầm xóa dấu vết của các tuyên bố không giữ được trước đây, nhưng hình như đây là bài duy nhất trên báo chí chính thống (mà tôi biết) có ý kiến rằng Chính phủ đang làm xói mòn lòng tin nhân dân bởi các chính sách thiếu nhất quán (nói nôm na là bội tín) của mình. Ngay đoạn sa-pô của bài báo cũng có tính phê phán các động thái mâu thuẫn của chính phủ.

"
Tuy nhiên, mức tăng khá mạnh tới 31%, trong bối cảnh Chính phủ vừa tuyên bố giữ giá các mặt hàng thiết yếu đến hết 2008 lại một lần nữa, đặt ra thách thức đối với các nhà điều hành làm sao giữ được lòng tin của người dân và DN, thuyết phục họ cùng chia sẻ, hợp lực với Chính phủ vượt qua khó khăn "

Thực ra tôi không phản đối tăng giá xăng. Ngay cả việc Chính phủ từng hứa không tăng giá nhưng rồi lại buộc phải tăng giá cũng còn có thể chấp nhận được (như việc nhiều Chính phủ từng hứa hẹn không phá giá rồi sau đó phải phá giá) cho dù việc đó nên hết sức tránh vì nó làm xói mòn giá trị lòng tin vào sự nhất quán của chính sách. Nhưng việc thay đổi chính sách không một lời giải thích lý do, và âm thầm xóa bỏ những dấu vết của những tuyên bố chính sách trước đó thì thật quá tệ và đáng xấu hổ. Và tôi nghĩ bản thân việc đó mới thực sự đánh dấu mức độ bất tín về chính sách, khi bất cứ những gì từng phát biểu đều có thể nhào nặn, xóa sổ như chưa từng có (tự nhiên liên tưởng tới dịch vụ vá trinh, hình như khá tấp nập trong thời gian gần đây).

Và một lần nữa, chúng ta lại có niềm tin rằng việc tăng giá xăng là cần thiết và đúng đắn, đúng với bản chất một nền kinh tế thị trường, cũng như cách đây nửa tháng chúng ta từng tin rằng việc không tăng giá xăng là cần thiết và đúng đắn trên mặt trận cam go chống lạm phát. Hoan hô thứ trưởng Bùi Xuân Khu, một người Việt điển hình.


Giá xăng tăng và thách thức lòng tin

"Theo ông Quang A, "lúc này, vấn đề tâm lý, niềm tin trở thành một nhân tố quyết định đến việc hình thành giá cả hàng hóa và mục tiêu chống lạm phát của Chính phủ".

"Chính phủ nên có những lí giải minh bạch về bước đi vừa rồi của mình để nhằm "cứu vãn" và "củng cố" niềm tin của người dân, DN và người tiêu dùng, vốn bị những chính sách thiếu nhất quán của Chính phủ trong thời gian gần đây làm xói mòn".

Ông đơn cử, Chính phủ cần làm rõ, việc tăng giá xăng 31% như vậy sẽ tác động như thế nào đến giá thành vận tải, ảnh hưởng ra sao đến giá lương thực thực phẩm và các mặt hàng khác? Nêu biểu tính toán, cung cấp con số và giải thích cho người dân, để họ có lòng tin và có cơ sở soi chiếu vào DN, không để họ nhân cớ tăng giá xăng dầu mà "tát nước theo mưa".

"Minh bạch thông tin là yếu tố đầu tiên và quan trọng nhất để giữ lòng tin", ông A nói.

Nhà nước cũng cần minh bạch các chính sách và cơ chế hỗ trợ cho người nghèo, người yếu thế... để họ vượt qua khó khăn. Ông Tuyển khẳng định, việc hỗ trợ người dân gặp khó khăn là chủ trương của Nhà nước và Nhà nước dành túi tiền cho việc đó. Vấn đề còn lại là cơ chế thực thi ở các cấp địa phương, để người dân tiếp cận dễ dàng hơn.

Và khi đó, người dân, doanh nghiệp sẽ cảm thông và chấp nhận chịu đựng khó khăn, hợp lực cùng Chính phủ vượt bão."

Wednesday, July 23, 2008

Entry for July 23, 2008

Khó chịu với các bạn evan quá.

Hôm trước, tờ này đăng tin "50 sách văn học dịch hay nhất nửa thế kỷ qua tại Anh", người đăng tin là Thoại Hà và tương ngay câu này ở sapo:

"Trong danh sách 50 tác phẩm văn học nước ngoài dịch sang tiếng Anh được bình chọn là hay nhất trong 50 năm qua vừa được Hiệp hội Dịch giả (thuộc Hội nhà văn Anh) công bố, "Nỗi buồn chiến tranh" của Việt Nam đứng thứ 37."
Nhưng nếu chỉ cần xem lướt nội dung list thì sẽ thấy ngay danh sách 50 cuốn này được xếp theo thứ tự thời gian xuất bản của bản tiếng Anh, chứ không phải theo thứ tự cao thấp.



Nếu đọc cách các bạn dịch list thì còn thấy nhiều cái sai, ví dụ ngay từ cuốn đầu: Exercises in Style
của Raymond Queneau được chú thích là tập sách bàn về kỹ thuật viết văn; Discipline and Punish của Michel Foucault được chú thích là tiểu thuyết, trong khi chỉ cần google là cũng ra thể loại chính xác của các cuốn này.

Ngay cả cái tiêu đề bài viết cũng sai, chính xác là 50 tác phẩm văn học nước ngoài dịch sang tiếng Anh xuất sắc nửa thế kỷ qua(bản gốc ở đây) chứ không phải "
50 sách văn học dịch hay nhất nửa thế kỷ qua tại Anh". Tiếng Anh chứ không phải ở Anh.

Thôi cũng là một lần sai, nhưng sai trong báo chí Việt Nam là chuyện quá phổ biến rồi, cũng tặc lưỡi bỏ qua được. Nhưng đến bài này thì lại thấy các bạn lặp lại cái sai đó một cách rất hùng hồn. Người viết bài này ký tên là Lưu Hà chứ không phải bạn Thoại Hà ở bài viết kia (nhưng thực ra là mấy người thì cũng chịu, báo chí Việt Nam củ chuối nhất ở đoạn thoải mái bút danh trong khi nhà báo Tây, ai cũng viết bài bằng tên thật mình.)

'Nỗi buồn chiến tranh' được Mỹ mua bản quyền dựng phim

"Mới đây, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh cũng lọt vào top 50 tác phẩm văn học nước ngoài dịch sang tiếng Anh hay nhất trong nửa thế kỷ qua. Ở vị trí thứ 37, cuốn sách được đứng chung với những kiệt tác lớn của thế giới như Cái trống thiếc (Günter Grass), Nghệ nhân và Margarita (Mikhail Bulgakov), Chiến tranh và Hòa bình (Leo Tolstoy), Trăm năm cô đơn (Gabriel Garcia Marquez)."

Tờ evan càng ngày càng chán, giờ toàn khai thác các chuyện rẻ tiền kiểu Salman Rushdie đang cặp với em nào, Naipaul phụ bạc tình nhân ra sao trong khi những bài bình luận nghiêm túc về tác giả, tác phẩm thì hầu như không có (mà các bài đó thiếu gì trên Net nếu muốn dịch ra, chẳng qua vì các bạn lười, dịch đoạn tin về người tình của Salman Rushdie sẽ dễ hơn và ít sai hơn nhiều so với việc dịch một bài điểm sách hay phê bình của James Wood trên New Yorker hay Michiko Kakutani trên New York Times.

Entry for July 23, 2008

Bài của anh Giang Lê trên Minh Biện, trong đó anh tính toán ảnh hưởng của giá xăng tới việc tăng giá một số ngành hàng có tỷ lệ tiêu dùng xăng cao và đưa ra kết luận việc tăng giá xăng sẽ làm tăng CPI thêm 1.47% trong tháng mấy. Tỷ lệ này cũng gần giống với con số ước tính của ông Lê Đăng Doanh là 1.5%.
Cũng cần nói thêm là mức tăng này còn chưa kể tới yếu tố tâm lý và yếu tố tâm lý lại chịu ảnh hưởng từ lòng tin của người dân và lòng tin thì cũng bị hao hụt đi khá nhiều quanh những nhập nhằng quanh chuyện tăng giá xăng này.

Tuesday, July 22, 2008

Đạo đức báo chí

Shame, shame, shame, shame!
Sao một số tờ báo có thể vô đạo đức như thế. Khi đọc bài trên blog của bác Dong A có nhắc tới việc một số tờ báo sửa bài viết trong đó xóa lời khẳng định không tăng giá xăng của Thứ trưởng Bộ Công Thương Bùi Xuân Khu, tôi còn chưa thực sự tin lắm, thử tìm thì thấy đúng là như vậy. Mới kiểm tra bài trên Vnexpress, không biết có hiện tượng tương tự ở các tờ khác như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VNN không.

Đây là một bài trên Vnexpress bản ban đầu, Google vẫn còn lưu cache ở đây.

Ảnh chụp
img



Đây là bản hiện tại

Đoạn ý kiến của ông Khu đã bị cắt bỏ.

img




Sự dối trá này là từ đâu, do Chính phủ bắt các báo sửa tin hay do các báo sợ nên tự sửa. Dù sự dối trá và vô sỉ này từ đâu thì đó cũng là sự dối trá và vô sỉ có phần đóng góp của báo chí, cụ thể ở đây là tờ Vnexpress.
Chưa có thời gian kiểm tra xem có hiện tượng sửa bài này ở các báo lớn khác không?.

Ở đây đặt ra hai vấn đề: thứ nhất là sự bất tín của Chính phủ khi không giữ cam kết đưa ra, sự bất tín này còn có phần gần với sự lừa dối nhân dân bởi chỉ trước thời điểm tăng giá hai tuần, thứ trưởng Bộ Công thương vẫn khẳng định không tăng giá; thứ hai là sự vô đạo đức nghề nghiệp, lừa dối bạn đọc của tờ Vnexpress (và có thể không chỉ Vnexpress) khi trí trá, sửa tin, xóa đi phát biểu không tăng giá của ông Khu. Thật đáng xấu hổ khi tờ báo điện tử lớn nhất Việt Nam lại làm một việc như vậy. Còn nhớ cách đây không lâu, mục poll về sát nhập Hà Nội của tờ này đã thành một trò hề thảm hại, một ví dụ thô bạo về việc thao túng dư luận thông qua phương tiện truyền thông.

Nhân vật chính
Winston Smith i trong tác phẩm 1984 của George Orwell làm ở Bộ Sự thật. Công việc hàng ngày của anh là sửa chữa văn kiện, báo chí, gạch xóa các thông tin không hợp thời để "làm lại lịch sử" cho phù hợp định hướng hiện tại của Đảng, kiểu như tên Emmanuel Goldstein (hay Hoàng Văn Hoan, hay Trosky) luôn là tên phản bội, hay nước Eastasia hôm trước vừa chiến tranh với ta, thực ra từ xưa tới nay vẫn là hàng xóm môi hở răng lanh, láng giếng hữu hảo, cùng chung vận mệnh hướng đến tương lai. Trong xã hội ta, nghề này hẳn vẫn còn đắt hàng lắm.

Tìm bài gốc trên website chinhphu.vn không còn, chỉ có bài trên trang Web Bộ Ngoại giao, không biết sắp tới có bị xóa nốt không.

img

Bản đã sửa trên website Chính phủ.


Chú ý đoạn này "
Từ đầu cầu Thành phố Hồ Chí Minh, Thứ trưởng Bùi Xuân Khu khẳng định, trong 6 tháng cuối năm 2008, không tăng giá các mặt hàng xăng dầu, điện, than, sắt thép và phân bón; đồng thời yêu cầu các doanh nghiệp cung cấp đủ phân bón, điện, than, giấy, thép cho thị trường để không gây sốt giá, hàng hóa vào cuối năm."

đã được sửa thành:

"
Từ đầu cầu Thành phố Hồ Chí Minh, Thứ trưởng Bùi Xuân Khu yêu cầu, trong 6 tháng cuối năm 2008, các doanh nghiệp cung cấp đủ phân bón, điện, than, giấy, thép cho thị trường để không gây sốt giá, hàng hóa."


img


+ Update: Nội dung trên link ở trang web Bộ Ngoại giao cũng đã bị đưa vào hòm, chỉ còn lại bản cache trên Google ở đây.


Entry for July 22, 2008


Uống rượu
Wislaswa Szymborska


Chàng nhìn tôi, trao cho tôi cái đẹp
và tôi lấy nó của riêng mình.
Hạnh phúc, tôi nuốt một vì sao.

Tôi để chàng tạo ra tôi
từ phản ảnh bóng tôi trong mắt chàng.
Tôi nhảy, tôi nhảy
với đôi cánh bất chợt thênh thang.

Chiếc bàn là chiếc bàn, rượu là rượu
ở trong ly, và ly là ly
nằm trên bàn,
nhưng tôi là một bóng ma,
bóng ma không thể tin được,
bóng ma tới tận cội rễ.

Tôi nói với chàng điều chàng muốn nghe
- về những con kiến
chết bởi tình yêu
dưới chùm bồ công anh.
Tôi thề rằng nếu được vẩy rượu,
bông hồng bạch sẽ cất tiếng hát.

Tôi cười, và xoay khẽ đầu
như đang thử tạo vật mới sinh.
Tôi nhảy, tôi nhảy
với làn da kinh ngạc, trong vòng ôm
đã tạo ra tôi.

Eve sinh từ xương sườn
Venus hiện hình từ bọt biển
Minerva đến từ đầu của Zeus
Họ đều có thật hơn tôi.

Khi chàng không nhìn tôi,
tôi tìm kiếm bóng hình mình trên tường.
Tất cả những gì tôi thấy
là một chiếc đinh
trên đó từng có một bức tranh.


Drinking Wine

Wislaswa Szymborska

Translated from the Polish by Joanna Trzeciak

He looked at me, bestowing beauty,
and I took it for my own.
Happy, I swallowed a star.

I let him invent me
in the image of the reflection
in his eyes. I dance, I dance
in an abundance of sudden wings.

A table is a table, wine is wine
in a wineglass, which is a wineglass
and it stands standing on a table
but I am a phantasm,
a phantasm beyond belief,
a phantasm to the core.

I tell him what he wants to hear—
about ants dying of love
under a dandelion's constellation.
I swear that sprinkled with wine
a white rose will sing.

I laugh, and tilt my head
carefully, as if I were testing
an invention. I dance, I dance
in astounded skin, in the embrace
that creates me.

Eve from a rib, Venus from sea foam,
Minerva from the head of Jove
were much more real.

When he's not looking at me,
I search for my reflection
on the wall. All I see
is a nail on which a painting hung.


DRINKING WINE

Wislawa Szymborska

translated by Grazýna Drabik and Sharon Olds

He looked, and gave me beauty,
and I took it as if mine.
Happy, I swallowed a star.

I allowed myself to be
invented in the likeness
of the reflection in his eyes.
I am dancing, dancing
in the flutter of sudden wings.

A table is a table,
wine is wine in a glass
that is just a glass and stands
standing on a table. While
I am imaginary
to the point of no belief,
imaginary
to the point of blood.

I am telling him
what he wants to hear: ants
dying of love under
the constellation of the dandelion.
I swear that a white rose,
sprinkled with wine, sings.

I am laughing, tilting
my head carefully
as if checking an invention.
I am dancing, dancing
in astonished skin, in
an embrace that creates me.

Eve from a rib, Venus from sea-foam,
Minerva from Jove’s head —
all were more real than I.

When he stops looking at me
I search for my reflection
on a wall. And I see only
a nail from which a picture
has been removed.

Entry for July 22, 2008

Theo bài này của Giám đốc Thương mại và Nông nghiệp tổ chức OECD thì việc sản xuất bio-fuels (nhiên liệu sinh học được làm từ cây nông nghiệp) đóng góp tới 60% lượng tăng tiêu dùng ngũ cốc và dầu thực vật trên thế giới, và vì vậy đóng góp đáng kể tới khủng hoảng lương thực.
Theo một báo cáo nội bộ của World Bank được tờ The Guardian đưa tin thì sản xuất biofuels đóng góp hơn 70% mức tăng giá lương thực thời gian qua. Trong khi đó chính phủ Mỹ thì chỉ cho rằng việc nước này trợ cấp cho sản xuất ethanol từ ngũ cốc chỉ đóng góp chừng 3% cho cuộc khủng hoảng lương thực vừa qua.
Trong khi đó theo Viện Nghiên cứu Chính sách Lương thực Quốc tế (IFPRI) thì biofuels đóng góp chừng 30% mức tăng giá lương thực.
Như vậy, có thể thấy trách nhiệm của nước Mỹ là rất đáng kể trong cuộc khủng hoảng lương thực thời gian qua, trong việc trợ giá để nông dân trồng ngô nhằm sản xuất nhiên liệu.

Sunday, July 20, 2008

Entry for July 20, 2008

Không che đậy

Wislawa Szymborska


Chúng ta ở đây, đôi tình nhân trn trung,

Đẹp trong mắt nhau- và thế là đủ-

Những chiếc lá trên mi mắt

Là tất cả những gì che đậy

Chúng ta nằm, giữa đêm thăm thẳm.

Nhưng chúng biết về hai ta, chúng biết,

Bốn góc tường, và lò sưởi kế bên

Bóng tối biết, chiếc bàn cũng biết

Cho dù chúng giữ lại lặng yên.

Những chiếc tách đều hiểu

Tại sao trà lại lạnh

Và ông già Swift biết

Sách ông đang để lật.

Ngay cả những con chim cũng biết:

Em thấy chúng viết trên bầu trời

Rõ ràng và lảnh lót

Cái tên em vẫn gọi anh.

Còn những cái cây? Anh hãy kể em nghe

Những lời chúng thì thào bất tận?

Ngọn gió cũng có thể biết

Nhưng sao gió biết là điều bí mật

Con bướm đêm ngoài rèm khiến chúng ta ngạc nhiên

Đôi cánh nó vẫy nhẹ. Anh hãy nhìn

Chặng đường bay lặng lẽ của nó

Uốn thành những đường viền bướng bỉnh

Có thể nó thấy những gì mắt chúng ta không thể nhìn

Bằng giác quan côn trùng bẩm sinh

Em không cảm thấy, anh cũng không thể biết

Phải trái tim chúng mình tỏa sáng trong đêm?



OPENNESS

by Wislawa Szymborska img

translated by Joanna Trzeciak


Here we are, naked lovers,
beautiful to each other—and that's enough.
The leaves of our eyelids our only covers,
we're lying amidst deep night.

But they know about us, they know,
the four corners, and the chairs nearby us.
Discerning shadows also know,
and even the table keeps quiet.

Our teacups know full well
why the tea is getting cold.
And old Swift can surely tell
that his book's been put on hold.

Even the birds are in the know:
I saw them writing in the sky
brazenly and openly
the very name I call you by.

The trees? Could you explain to me
their unrelenting whispering?
The wind may know, you say to me,
but how is just a mystery.

A moth surprised us through the blinds,
its wings in fuzzy flutter.
Its silent path—see how it winds
in a stubborn holding pattern.

Maybe it sees where our eyes fail
with an insect's inborn sharpness.
I never sensed, nor could you tell
that our hearts were aglow in the darkness.