Báo cáo “Lá»±a chá»n thà nh công: bà i há»c từ Äông à và Äông Nam à cho tÆ°Æ¡ng lai Việt Namâ€
Bản báo cáo gá»i Thủ TÆ°á»›ng Việt Nam của chÆ°Æ¡ng trình Việt Nam thuá»™c Äại há»c Harvard do nhóm tác giả David Dapice, Dwight Perkins, Nguyá»…n Xuân Thà nh, VÅ© Thà nh Tá»± Anh, Huỳnh Thế Du, và Jonathan Pincus nà y rất hay. Báo cáo nêu ra các vấn Ä‘á» trầm trá»ng hiện nay của kinh tế Việt Nam cÅ©ng nhÆ° tÆ°Æ¡ng lai khá bi quan của kinh tế Việt Nam trong những năm tá»›i.
Có thể Ä‘á»c bà i báo vá» bản báo cáo nà y của Trần Lệ Thùy trên báo Tuổi Trẻ.
VN phải "giảm sốc" cho ná»n kinh tế
Äá»c thêm bà i "Phải công phá thà nh trì “chủ nghÄ©a tÆ° bản thân hữuâ€" của TS. VÅ© Thà nh Tá»± Anh, má»™t trong những tác giả báo cáo nà y cÅ©ng trên Tuổi Trẻ.
Xin trich má»™t Ä‘oạn trong báo cáo nói vá» các táºp Ä‘oà n kinh tế và chủ nghÄ©a tÆ° bản thân hữu và má»™t Ä‘oạn khác vá» lạm phát.
...
3. 1. Sụ hình thà nh của các táºp Ä‘oà n kinh tế
Và o đầu những năm 1990, thất vá»ng trÆ°á»›c kết quả kinh doanh của các doanh nghiệp công nghiệp nhà nÆ°á»›c, chÃnh phủ đã cố gắng tìm má»i cách nhằm là m cho khu vá»±c nà y trở nên năng Ä‘á»™ng hÆ¡n. Äể thá»±c hiện mục tiêu nà y, từ năm 1994, chÃnh phủ đã táºp hợp các DN công nghiệp nhà nÆ°á»›c để hình thà nh nên các doanh nghiệp lá»›n hÆ¡n, gá»i là các tổng công ty (TCT) 90 và 91 - tiá»n thân của các táºp Ä‘oà n kinh tế nhà nÆ°á»›c sau nà y. à đồ của chÃnh sách nà y là vá»›i quy mô lá»›n hÆ¡n, các TCT có thể táºn dụng lợi thế kinh tế theo quy mô, phát triển thÆ°Æ¡ng hiệu cÅ©ng nhÆ° khai thác các lợi thế khác. Mô hình tham khảo cho các TCT là các keiretsu của Nháºt Bản (nhÆ° Mitsubishi, Mitsui v.v.) và chaebol của Hà n Quốc (nhÆ° Sam sung, Daewoo, Kumho v.v.). Äiá»u khác biệt quan trá»ng nhất giữa mô hình TCT của Việt Nam vá»›i mô hình chaehol của Hà n Quốc là , tất cả các chaebol Ä‘á»u buá»™c phải trở nên có tÃnh cạnh tranh quốc tế trong vòng má»™t và i năm, rồi sau đó phải xuất khẩu được má»™t tá»· lệ nhất định sản lượng của mình. Mặc dù các chaebol nà y được nhà nÆ°á»›c trợ cấp rất nhiá»u trong thá»i kỳ đầu, nhÆ°ng những khoản trợ cấp nà y sẽ giảm dần và biến mất hoà n toà n trong những năm sau đó. Ngược lại, các TCT của Việt Nam được xây dá»±ng để thay thế hà ng nháºp khẩu, và do váºy luôn nháºn được sá»± bảo há»™ và trợ giúp của chÃnh phủ, ngay cả khi chúng thua lá»— và không thể xuất khẩu. Nói má»™t cách ngắn gá»n, có thể coi các TCT nhÆ° má»™t hình thức kiểm soát và theo dõi các doanh nghiệp thà nh viên má»™t cách hà nh chÃnh. Mô hình TCT, vì váºy, rất gần gÅ©i vá»›i hệ thống kế hoạch hóa táºp trung trong đó các doanh nghiệp hầu nhÆ° không có quyá»n tá»± chủ - vốn là má»™t Ä‘iá»u kiện tiên quyết để tạo nên má»™t táºp Ä‘oà n thá»±c thụ.
Trong mấy năm trở lại đây, chÃnh phủ ngà y cà ng nháºn thức rõ vá» sá»± thất bại của mô hình TCT và đi đến quyết định phải cải cách những TCT nà y. Má»™t trong những chÃnh sách chủ yếu để thá»±c hiện nhiệm vụ nà y là kế hoạch xây dá»±ng 19 táºp Ä‘oà n nhà nÆ°á»›c (TÄNN) - háºu duệ của 18 TCT 91 và TCT Kinh doanh và Äầu tÆ° vốn Nhà nÆ°á»›c (SCIC) - nắm giữ vị thế gần nhÆ° Ä‘á»™c quyá»n ở nhiá»u ngà nh công nghiệp nặng. Má»™t nguyên nhân nữa, có lẽ còn quan trá»ng hÆ¡n, của việc hình thà nh các TÄNN và o thá»i Ä‘iểm nà y là do sá»± kiện Việt Nam gia nháºp WTO. ChÃnh phủ lo ngại rằng các DNNN sẽ không thể cạnh tranh trong khuôn khổ “luáºt chÆ¡i†của WTO, và do váºy đã quyết định đẩy nhanh tiến Ä‘á»™ thà nh láºp các TÄNN để có thể cạnh tranh vá»›i các DN lá»›n của nÆ°á»›c ngoà i.
Có nhiá»u lý do để nghi ngá» rằng các TÄNN nà y sẽ không thể tá»± chuyển hóa mình để trở thà nh những DN cạnh tranh quốc tế. Nguyên nhân quan trá»ng nhất là cấu trúc của các táºp Ä‘oà n nà y rất giống vá»›i các TCT trÆ°á»›c đây, đồng thá»i những TCT nà y đã có 12 năm để chứng minh rằng chúng không thể thà nh công trong hoạt Ä‘á»™ng xuất khẩu và cải thiện kết quả kinh doanh của mình. Trừ Sing-ga-po ra thì hình nhÆ° không có nÆ°á»›c nà o khác trên thế giá»›i đã từng thà nh công trong việc sá» dụng DNNN nhÆ° má»™t phÆ°Æ¡ng tiện chủ yếu để xây dá»±ng nên các DN cạnh tranh quốc tế. Có vẻ nhÆ° Việt Nam, vì nhiá»u lý do khác nhau, sẽ không thể lặp lại thà nh tÃch nà y của Sing-ga-po.
Thế nhÆ°ng, ngay cả khi gạt sang bên má»™t thá»±c tế là các táºp Ä‘oà n nà y Ä‘á»u là những DNNN, thì vẫn có nhiá»u lý do để nghi ngá» vá» khả năng các táºp Ä‘oà n nà y má»™t ngà y nà o đó sẽ trở thà nh những công ty lá»›n mạnh. Có thể nói những ngÆ°á»i ủng há»™ mô hình TÄNN đã hiểu nhầm kinh nghiệm của các táºp Ä‘oà n trên thế giá»›i. Chẳng hạn nhÆ°, việc dá»±ng lên các táºp Ä‘oà n lá»›n má»™t cách duy ý chà không phải là má»™t công thức phổ quát để hình thà nh nên những doanh nghiệp công nghiệp thà nh công trên thế giá»›i, nhất là khi quyết định nà y không do các doanh nghiệp tÆ° nhân thá»±c hiện và được Ä‘iá»u chỉnh bởi hệ thống luáºt pháp và thể chế tốt.
Äể kết luáºn, chÃnh sách hình thà nh nên các TÄNN vá» thá»±c chất là má»™t sá»± kết hợp giữ
a cÆ¡ chế “phòng thá»â€ và mục tiêu tiếp tục duy trì kiểm soát của nhà nÆ°á»›c trong lÄ©nh vá»±c công nghiệp. Nếu quả thá»±c là nhÆ° váºy thì những TÄNN nà y sẽ không thể giúp Việt Nam xây dá»±ng nên má»™t ná»n công nghiệp nặng có tÃnh cạnh tranh.
3.2. Táºp Ä‘oà n và sá»± xuất hiện của “chủ nghÄ©a tÆ° bản thân hữuâ€
Äang tồn tại má»™t mâu thuẫn cÆ¡ bản trong chÃnh sách kinh tế của Việt Nam, đó là trong khi khu vá»±c dân doanh trong nÆ°á»›c và đầu tÆ° nÆ°á»›c ngoà i là hai khu vá»±c năng Ä‘á»™ng nhất thì khu vá»±c nhà nÆ°á»›c lại luôn nháºn được những khoản đầu tÆ° và sá»± Æ°u ái của nhà nÆ°á»›c. Mặc dù tinh thần của Luáºt Doanh nghiệp 1999 và Luáºt Doanh nghiệp thống nhất 2005 rất tiến bá»™ nhÆ°ng Ä‘á»™ng năng nà y không biết có thể được tiếp tục duy trì hay không. Má»™t số cuá»™c khảo sát gần đây cho thấy rằng tuy môi trÆ°á»ng kinh doanh của Việt Nam đã có má»™t số cải thiện nhất định nhÆ°ng vẫn còn cháºm so vá»›i các nÆ°á»›c cạnh tranh trá»±c tiếp vá»›i Việt Nam. Thứ báºc xếp hạng vá» năng lá»±c cạnh tranh quốc gia cÅ©ng cho thấy những tÃn hiệu tÆ°Æ¡ng tá»±. Khả năng tiếp cáºn đất Ä‘ai và vốn của Việt Nam đã được cải thiện, nhÆ°ng bên cạnh đó vẫn còn má»™t số rà o cản đáng kể nhÆ° thiếu lao Ä‘á»™ng có kỹ năng và nhà quản lý trung-cao cấp, chÆ°a có hiệp há»™i doanh nghiệp Ä‘á»™c láºp mạnh, thá»i gian tuân thủ luáºt thuế và pháp luáºt nói chung còn rất cao, hệ thống luáºt phá sản, sáp nháºp và mua lại doanh nghiệp còn kém hiệu lá»±c.
Có vẻ nhÆ° ná»n kinh tế Việt Nam ngà y cà ng bị thống trị bởi các táºp Ä‘oà n kinh tế nhà nÆ°á»›c. Trong khi chÃnh sách của Äảng và chủ trÆ°Æ¡ng của nhà nÆ°á»›c khẳng định rằng các táºp Ä‘oà n kinh tế phải táºp trung và o những ngà nh chiến lược thì trên thá»±c tế, những táºp Ä‘oà n nà y hiện Ä‘ang mở rá»™ng hoạt Ä‘á»™ng má»™t cách nhanh chóng và đầy tham vá»ng sang nhiá»u lÄ©nh vá»±c khác nhau nhÆ° bất Ä‘á»™ng sản, dịch vụ tà i chÃnh, ngân hà ng, lữ hà nh, và cả phân phối Ä‘iện thoại di Ä‘á»™ng nữa.50 Hầu hết các táºp Ä‘oà n nà y không táºn dụng cÆ¡ há»™i từ việc Việt Nam gia nháºp WTO Ä‘em lại để thâm nháºp thị trÆ°á»ng quốc tế. Trái lại, những táºp Ä‘oà n nà y lại cố gắng tạo ra những công ty Ä‘á»™c quyá»n trong nÆ°á»›c để ngăn cản cạnh tranh từ các doanh nghiệp nÆ°á»›c ngoà i. Má»™t cuá»™c Ä‘iá»u tra 200 doanh nghiệp lá»›n nhất Việt Nam má»›i đây do UNDP thá»±c hiện khẳng định rằng nhiá»u công ty trong “Top 200″ của Việt Nam Ä‘ang đầu cÆ¡ đất Ä‘ai và chứng khoán mà thiếu táºp trung và o hoạt Ä‘á»™ng kinh doanh cốt lõi của mình. Nghiên cứu của UNDP còn cho thấy má»™t xu hÆ°á»›ng đáng lo ngại, đó là nhiá»u công ty dân doanh và cổ phần hóa Ãt chú tâm tá»›i việc trở nên cạnh tranh trên thị trÆ°á»ng quốc tế. Thay và o đó, những công ty nà y Ä‘ang Ä‘ua nhau tìm kiếm lợi nhuáºn tức thá»i trong khu vá»±c bất Ä‘á»™ng sản và tà i chÃnh. Chẳng hạn nhÆ° cả REE - má»™t công ty Ä‘iện lạnh và Gemadept - má»™t công ty váºn chuyá»n Ä‘Æ°á»ng biển Ä‘á»u Ä‘ang đầu tÆ° má»™t cách mạnh mẽ và o nhiá»u dá»± án bất Ä‘á»™ng sản. 51
TÆ°Æ¡ng tá»± nhÆ° váºy, má»™t số táºp Ä‘oà n kinh tế nhà nÆ°á»›c nhÆ° Petro Việt Nam, Vinashin, và EVN Ä‘ang thà nh láºp hay Ä‘oạt quyá»n kiểm soát ở má»™t số ngân hà ng. Sau đó, các táºp Ä‘oà n nà y sẽ sá» dụng ngân hà ng để tà i trợ cho các kế hoạch mở rá»™ng lãnh địa của mình. Nếu nhÆ° không có hệ thống kiểm soát đủ mạnh và khả năng phân tán rủi ro hiệu quả thì chắc chắn cấu trúc nà y sẽ dẫn tá»›i những khoản vay và đầu tÆ° quá mức của các thà nh viên táºp Ä‘oà n. Các táºp Ä‘oà n nhà nÆ°á»›c Ä‘ang lợi dụng sá»± bảo lãnh công khai hay ngầm của nhà nÆ°á»›c để thá»±c hiện các khoản vay lá»›n trên thị trÆ°á»ng quốc tế. Tất cả những Ä‘á»™ng thái nà y Ä‘á»u là những thủ thuáºt cổ Ä‘iển mà các keiretsu của Nháºt Bản và chaehol của Hà n Quốc (giá» Ä‘á»u đã mất hình ảnh và ng son thuở nà o) từng thá»±c hiện. Việc các thà nh viên của táºp Ä‘oà n vay nợ và sở hữu chéo lẫn nhau, cùng vá»›i các khoản vay nÆ°á»›c ngoà i không được phòng vệ là những nguyên nhân chÃnh dẫn tá»›i cuá»™c khủng hoảng tà i chÃnh ở Äông à và Äông Nam à năm 1997.
Trong bà i viết nà y và trong các phân tÃch vá» ná»n kinh tế Việt Nam chúng ta thÆ°á»ng thấy sá»± phân biệt giữa 3 thà nh phần kinh tế: dân doanh, nhà nÆ°á»›c, và đầu tÆ° nÆ°á»›c ngoà i. Tuy nhiên, ranh giá»›i trên thá»±c tế của ba loại hình doanh nghiệp nà y không Ä‘Æ¡n giản và rà nh mạch nhÆ° váºy. Hiện nay đã và đang xuất hiện má»™t lá»›p doanh nghiệp má»›i mang danh cổ phần hóa nhÆ°ng thá»±c chất đã được tÆ° nhân hóa má»™t cách ná»™i bá»™ và qua đó biến tà i sản nhà nÆ°á»›c thà nh sở hữu riêng của mình. Äồng thá»i cÅ©ng xuất hiện má»™t lá»›p doanh nghiệp khác, vá» hình thức là tÆ° nhân, nhÆ°ng trên thá»±c tế có mối quan hệ chặt chẽ và gần gÅ©i vá»›i những ngÆ°á»i có thẩm quyá»n trong hệ thống nhà nÆ°á»›c và lợi dụng mối quan hệ nà y để trục lợi thông qua việc Ä‘oạt được những hợp đồng béo bở hay những khoản tÃn dụng má»m.
Trong quá trình mở rá»™ng phát triển của nhiá»u táºp Ä‘oà n hiện nay cÅ©ng đã xuất hiện má»™t số biểu hiện đáng báo Ä‘á»™ng. Má»™t “kịch bản†phổ biến khi mở rá»™ng nhÆ° váºy được miêu tả nhÆ° sau. Táºp Ä‘oà n nhà nÆ°á»›c thà nh láºp má»™t công ty con, trong đó ban giám đốc của táºp Ä‘oà n (còn gá»i là công ty mẹ) và của công ty con nắm giữ má»™t lượng cổ phiếu đáng kể của công ty con má»›i nà y. Má»™t phần tà i sản của táºp Ä‘oà n (đất Ä‘ai chẳng hạn) được chuyển cho công ty con dÆ°á»›i hình thức đầu tÆ° hay góp vốn ban đầu. Khi cổ phiếu của công ty má»›i nà y được bán trên thị trÆ°á»ng OTC hay trên thị trÆ°á»ng chứng khoán thì những ngÆ°á»i chủ sở hữu của chúng sẽ hưởng lợi nhuáºn siêu ngạch từ việc ăn chênh lệch giá cổ phiếu (do khi cổ phần hóa doanh nghiệp bị định giá thấp hÆ¡n giá trị thị trÆ°á»ng nhÆ° trong trÆ°á»ng hợp khách sạn Phú Gia Intimex). Trong thế giá»›i mỠám của những giao dịch ná»™i gián nhÆ° thế nà y, việc phân loại các nhóm sở hữu trở nên khó khăn. Những doanh nghiệp tÆ° nhâ
n già nh được những “lô đất và ng†ở Hà Ná»™i hay TP. Hồ Chà Minh chắc chắn phải có mối quan hệ máºt thiết vá»›i má»™t số quan chức nhà nÆ°á»›c. Vá» bản chất, quá trình nà y không khác nhiá»u lắm so vá»›i quá trình bòn rút tà i sản công thông qua tÆ° nhân hóa đại trà ở Nga và o đầu những năm 1990, mặc dù ở Việt Nam, quá trình nà y xảy ra vá»›i tốc Ä‘á»™ cháºm hÆ¡n và mức táºp trung của cải và o trong tay má»™t thiểu số thấp hÆ¡n.
....
4.1. Sự xuất hiện lại của lạm phát
Kể từ khi kiá»m chế được lạm phát phi mã và o giữa những năm 1980, Việt Nam đã thà nh công trong việc đạt được má»™t tốc Ä‘á»™ tăng trưởng kinh tế tÆ°Æ¡ng đối cao và ổn định. Cùng vá»›i quá trình phát triển và há»™i nháºp của ná»n kinh tế, việc duy trì má»™t môi trÆ°á»ng kinh tế vÄ© mô là nh mạnh trở nên khó khăn hÆ¡n nhiá»u. Sá»± lúng túng của chÃnh phủ trong việc đối phó vá»›i lạm phát thá»i gian qua chứng tá» các nhà điá»u hà nh kinh tế vÄ© mô của Việt Nam chÆ°a sẵn sà ng, hoặc chÆ°a được giao những công cụ chÃnh sách và kỹ thuáºt cần thiết. Mặc dù Việt Nam có những nhà kinh tế há»c được Ä‘Ã o tạo bà i bản ở trình Ä‘á»™ cao, nhÆ°ng sá»± thiếu vắng môi trÆ°á»ng thảo luáºn, phân tÃch chÃnh sách, sá»± cháºm chạp của nhiá»u viện nghiên cứu và trÆ°á»ng đại há»c trong việc đáp ứng nhu cầu của hoạt Ä‘á»™ng ra chÃnh sách là những trở ngại thá»±c sá»± cho ná»— lá»±c sá» dụng năng lá»±c có tÃnh kỹ thuáºt để hoạch định chÃnh sách. Kết quả là khoảng cách giữa nhu cầu cần phải có những chÃnh sách tinh vi để Ä‘iá»u hà nh ná»n kinh tế nay đã trở nên phức tạp hÆ¡n trÆ°á»›c rất nhiá»u và năng lá»±c thá»±c sá»± của các nhà hoạch định chÃnh sách ngà y cà ng bị ná»›i rá»™ng.
Lạm phát giỠđây đã trở thà nh mối lo ngại của cả ngÆ°á»i dân lẫn chÃnh phủ, má»™t phần là do mức lạm phát thá»±c tế cao hÆ¡n nhiá»u so vá»›i số liệu công bố chÃnh thức. Chi tiêu trong nÆ°á»›c đã tăng mạnh khi giá trị xuất khẩu dầu lá»a tăng cao ngất, các khoản viện trợ phát triển chÃnh thức, FDI, vay nợ và kiá»u hối vẫn tiếp tục ùn ùn đổ và o Việt Nam. Kể từ năm 2003, doanh số bán lẻ danh nghÄ©a của Việt Nam liên tục tăng vá»›i tốc Ä‘á»™ trên 20% má»—i năm. Äầu tÆ° tăng còn nhanh hÆ¡n nữa, trong khi lượng cung thá»±c (Ä‘o bằng sản lượng thá»±c cá»™ng thâm hụt thÆ°Æ¡ng mại thá»±c) chỉ tăng dÆ°á»›i 10% má»™t năm. Nếu nhÆ° chi tiêu tăng hÆ¡n 20%, trong khi lượng cung thá»±c tăng chÆ°a đến ná»a số đó, thì chênh lệch giữa hai đại lượng phải là lạm phát. 54 Mặc dù số liệu lạm phát công bố chÃnh thức thấp hÆ¡n do dá»±a và o giá của má»™t giá» hà ng hóa nhất định, nhÆ°ng từ những tÃnh toán trên có thể khẳng định rằng trên thá»±c tế, lạm phát đã lên tá»›i mức hai con số, và đã duy trì ở mức hai con số trong mấy năm trở lại đây.
Äây không phải là má»™t Ä‘iá»u đáng ngạc nhiên. Tốc Ä‘á»™ tăng cung tiá»n liên tục ở mức trên dÆ°á»›i 25% má»—i năm kể từ năm 2003, và tÃn dụng ná»™i địa cÅ©ng tăng trên 35%. Trong khi nháºp khẩu tăng Ä‘á»™t biến trong mấy năm gần đây để đáp ứng vá»›i lượng cầu ná»™i địa tăng thì đối vá»›i má»™t số hà ng hóa nhÆ° khách sạn, văn phòng, Ä‘iện, lao Ä‘á»™ng có kỹ năng - hay nói chung là những hà ng hóa chủ yếu được sản xuất trong nÆ°á»›c - không thể tăng má»™t cách tÆ°Æ¡ng ứng. Kết quả là giá của những hà ng hóa nà y phải tăng theo tốc Ä‘á»™ tăng cung tiá»n. Thế nhÆ°ng tại sao tốc Ä‘á»™ tăng trưởng của Việt Nam lại chỉ tăng có 7-8% trong khi đầu tÆ° hà ng năm của ná»n kinh tế chiếm tá»›i 35% GDP? LÆ°u ý là Äà i Loan đã từng tăng trưởng tá»›i 10% liên tục trong 18 năm vá»›i má»™t lượng đầu tÆ° khiêm tốn hÆ¡n nhiá»u, chỉ chiếm khoảng 1/4 GDP mà thôi.
ChÃnh phủ Việt Nam đã quyết định tăng cung tiá»n nhằm duy trì tốc Ä‘á»™ tăng trưởng cao trong má»™t thá»i gian dà i. Tuy nhiên, khi sá»± mất cân đối giữa tốc Ä‘á»™ tăng cung tiá»n và tốc Ä‘á»™ tăng trưởng GDP trở nên ngà y má»™t lá»›n thì sức ép lạm phát bắt đầu xuất hiện. NhÆ° được minh há»a trong Hình 8, trong hai năm 2005 và 2006, GDP của Việt Nam tăng 17%, trong khi đó M2 (gồm tiá»n mặt trong lÆ°u thông và tiá»n gá»i ngân hà ng) tăng tá»›i 73%. Trái lại, trong cùng giai Ä‘oạn nà y, GDP của Trung Quốc tăng 22% trong khi M2 chỉ tăng có 36%. Chênh lệch giữa tăng trưởng cung tiá»n và GDP ở Thái-lan còn thấp hÆ¡n nữa. Tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thấp hÆ¡n của Trung Quốc nhÆ°ng tốc Ä‘á»™ tăng cung tiá»n lại cao gần gấp đôi. Kết quả là trong khi chỉ số giá tiêu dùng ở Trung Quốc trong năm 2007 chỉ khoảng 6,5% thì ở Việt Nam lên tá»›i 12,6%.
Tại sao cung tiá»n của Việt Nam lại tăng nhanh nhÆ° váºy? Má»™t nguyên nhân chÃnh là do nhịp Ä‘á»™ tăng chi tiêu của nhà nÆ°á»›c. Tổng chi tiêu của nhà nÆ°á»›c trong năm 2006 là 321 nghìn tá»· đồng, tăng 221.8 nghìn tá»· đồng (hay 45%) so vá»›i năm 2004. NhÆ° váºy, tốc Ä‘á»™ tăng chi tiêu hà ng năm của nhà nÆ°á»›c trong giai Ä‘oạn 2004-2006 là 20,3% năm (tÆ°Æ¡ng Ä‘Æ°Æ¡ng vá»›i tốc Ä‘á»™ tăng trưởng doanh số bán lẻ). CÅ©ng trong giai Ä‘oạn nà y, thu ngân sách tăng chủ yá
º¿u không phải từ nguồn thu ná»™i địa mà là từ dầu má», nợ và viện trợ nÆ°á»›c ngoà i. Thu ná»™i địa trong năm 2004 chỉ đạt 119 nghìn tá»·, và trong năm 2006 là 190 nghìn tá»·, tăng có 71 nghìn tá»·. Trong khi đó, chi tiêu của nhà nÆ°á»›c tăng 131 nghìn tá»·, từ 190 lên tá»›i 321 nghìn tá»·, tức là gần gấp đôi mức tăng thu ná»™i địa. Khi chi tiêu của nhà nÆ°á»›c tăng nhanh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i các nguồn thu ngoà i dầu má» (ngay cả khi nguồn thu tăng nà y đến từ dầu má» hay viện trợ) thì những khoản chi tiêu nà y sẽ là m tăng tổng cầu. Thế nhÆ°ng nếu các khoản chi tiêu nà y lại không được sá» dụng má»™t cách hiệu quả, chỉ đóng góp được chút đỉnh cho sản lượng (tức là không là m cho tổng cung tăng má»™t cách tÆ°Æ¡ng ứng) thì tất yếu sẽ dẫn tá»›i lạm phát.
No comments:
Post a Comment