Anthony Lane
Các bên có tội
Hoà i Phi dịch
Nếu trên Ä‘á»i nà y có công lý, Giải thưởng Hà n lâm (Oscar) dà nh cho phim (tiếng) nÆ°á»›c ngoà i hay nhất năm nay phải thuá»™c vá» Cuá»™c sống của những ngÆ°á»i khác (The Lives of Others) [1] , bá»™ phim vá» má»™t thế giá»›i không có công lý. Ãây là phim đầu tay của đạo diá»…n ngÆ°á»i Ãức Florian Henckel von Donnersmarck, ngÆ°á»i khiến chúng ta có đủ má»i lý do phải ganh tị. Thứ nhất, anh má»›i chỉ 33 tuổi. Thứ hai, tên anh Ä‘á»c lên nghe giống nhÆ° má»™t tình nhân vá»›i vết sẹo Ä‘á» kiếm trên gò má trong má»™t cuốn tiểu thuyết của thế ká»· mÆ°á»i chÃn. Thứ ba, là ngÆ°á»i Ãức, anh có má»™t chủ Ä‘á» rất lá»›n: việc đất nÆ°á»›c bị chia đôi sau thế chiến thứ hai. Vá»›i chúng ta (ngÆ°á»i Mỹ), ý tưởng vá» tá»± do, dù có chân thà nh đến mấy, cÅ©ng chỉ là má»™t khái niệm trừu tượng, được các chÃnh trị gia vẫy nhÆ° vẫy cá». Vá»›i ngÆ°á»i Ãức, kể cả những ngÆ°á»i thuá»™c thế hệ của Donnersmarck, tá»± do quá sức cụ thể, được định nghÄ©a bằng chÃnh phÃa đối láºp: bức tÆ°á»ng mà u xám dá»±ng lên nhằm giam giữ những tâm hồn tá»± do.
Äạo diá»…n Florian Henckel von Donnersmarck (ảnh: Mike Blake /Reuters) |
Bá»™ phim bắt đầu và o má»™t thá»i Ä‘iểm thÃch hợp: năm 1984. [2] Bá»™ máy Stasi vẫn Ä‘ang thá»±c hiện chức năng kiểu Orwell của mình, theo dõi bất kỳ ai có thể bị coi là phản loạn. Ãiá»u nà y khiến cho việc Georg Dreyman (do Sebastian Koch đóng) không bị kiểm duyệt cà ng đáng ngạc nhiên hÆ¡n. Anh là má»™t nhà viết kịch. Anh Ä‘iển trai, lịch sá»±, mặc bá»™ đồ nhung kẻ hẳn phải được may ở phÆ°Æ¡ng Tây. Bạn gái sống chung vá»›i anh, Christa-Maria Sieland (do Martina Gedeck đóng), cÅ©ng là diá»…n viên nữ chÃnh trong kịch của anh; và những ngÆ°á»i cổ vÅ© cho chủ nghÄ©a quân bình cưỡng ép coi sắc đẹp của cô là má»™t sá»± lăng mạ. NhÆ°ng trên thá»±c tế, Dreyman là cục cÆ°ng tà i năng của nhà nÆ°á»›c. Theo lá»i cấp trên “vui tÃnh†của Wiesler, trung tá Grubitz (do Ulrich Tukur đóng), Dreyman là “nhà văn không nổi loạn duy nhất của chúng taâ€. Còn Sieland, theo lá»i má»™t bá»™ trưởng chÃnh phủ, Bruno Hempf, là “viên ngá»c dá»… thÆ°Æ¡ng nhất của Cá»™ng hoà Dân chủ Ãứcâ€. DÄ© nhiên là gã, con lợn ấy, biết rõ.
Má»™t tối, Wiesler Ä‘i xem buổi diá»…n ra mắt má»™t vở kịch của Dreyman. Ãiá»u gì đã đánh Ä‘á»™ng ông ta? Mà n sân khấu hạ xuống [3] trà n ngáºp sá»± ấm áp mà má»™t viên chức Stasi nhÆ° ông ta chÆ°a từng cảm nháºn? Hay nụ hôn mà Christa-Maria trao cho Dreyman? Hay hạnh phúc của há», mà vá»›i ông là đau Ä‘á»›n nhất? Dù vì lý do gì Ä‘i nữa, theo Wiesler, chÃnh vì Dreyman chÆ°a nói hoặc viết Ä‘iá»u gì khả nghi nên anh là kẻ đáng nghi. Kafka hẳn sẽ nháºn ra thứ logic nà y: không thể tin tưởng má»™t ngÆ°á»i tốt đến mức không tin nổi. Wiesler thổ lá»™ mối nghi ngá» nà y vá»›i Grubitz, rồi ông nà y trình lại cho Hempf; cuối cùng, Wiesler được uá»· quyá»n theo dõi Dreyman và Sieland, được phép thâm nháºp và o cuá»™c sống của há», nhÆ° má»™t thứ virus, và huá»· hoại sá»± vô tá»™i của há» cho đến khi nó phân rã thà nh tá»™i lá»—i.
Wiesler và đội nhân viên của mình trà n và o căn há»™ nÆ¡i Dreyman sống. Khi há» ra khá»i chiếc xe tải nhá», cạy khoá và bắt đầu gà i rệp nghe lén khắp các phòng, thì bản nhạc - của Gabriel Yared, nổi tiếng vá»›i bá»™ phim The English Patient [Bệnh nhân ngÆ°á»i Anh] – bắt nhịp gấp gáp vá»›i nhiệm vụ của há». Ãây là nÆ°á»›c cá» mạo hiểm nhất của đạo diá»…n; anh muốn chúng ta xót xa cho sá»± sụp đổ của nhân quyá»n, nhÆ°ng anh biết rằng, là những ngÆ°á»i xem phim, chúng ta không thể không hồi há»™p trÆ°á»›c biện pháp cứng rắn của Wiesler. (Chiếc xe tải trông giống nhÆ° trong chÆ°Æ¡ng trình truyá»n hình nhiá»u táºp Mission: Impossible [Ãiệp vụ: Bất khả thi]). Ai cÅ©ng có thể lên án hồ sÆ¡ của Stasi, và ta quả quyết phủ nháºn rằng mình đã khuất phục trÆ°á»›c sá»± Ä‘e doạ của nó; chỉ có phim ảnh, hoặc những cuốn tiểu thuyết khéo nhất, má»›i có thể thì thầm và o tai chúng ta, giục ta thá» nghÄ© xem có phải chÃnh ta cÅ©ng đã rÆ¡i và o bẫy rồi không. Khoảng khắc kinh hoà ng nhất trong Cuá»™c sống của những ngÆ°á»i khác – và ở đây cÅ©ng váºy, sá»± kinh hoà ng trá»™n lẫn vá»›i khiếp phục – là lúc Wiesler, sau khi đã hoà n thà nh việc đặt máy nghe lén trong căn há»™ của Wiesler, gõ cá»a căn há»™ đối diện và nói vá»›i ngÆ°á»i phụ nữ ra mở cá»a: “Chỉ
má»™t lá»i lá»™ ra vá» việc nà y là Masha sẽ bị Ä‘uổi khá»i trÆ°á»ng đại há»c.†Viên đại uý nà y đã là m bà i táºp trÆ°á»›c khi đến lá»›p.
Diá»…n viên Ulrich Mühe trong vai sÄ© quan máºt vụ Wiesler (ảnh: Buena Vista) |
Má»™t trong những Ä‘iá»u kỳ diệu vá» diá»…n xuất của Ulrich Mühe – trong sá»± lặng lẽ sôi sục [4] , trong phẩm chất không chỉ tá»± chối bá» mà còn tá»± ám ảnh – là anh không há» chắt lá»c vai Wiesler thà nh má»™t sinh váºt Ä‘Æ¡n thuần là sản phẩm của thá»i đại mình. Bạn có thể tưởng tượng ra Wiesler, vá»›i má»› tóc cắt rất ngắn, nhÆ° má»™t tÃn đồ Luther (Lutheran) trẻ, trong ngá»n lá»a của cuá»™c Cải cách buổi đầu, hay má»™t tâm hồn lạc lối tìm được lý tưởng má»›i và o năm 1933 ở Berlin. Hãy nhìn ông ta thu mình ở tầng mái phÃa trên căn há»™ của Dreyman vá»›i má»™t chiếc máy chữ, bá»™ máy ghi âm, và bá»™ tai nghe gắn chặt và o sá». Hãy nhìn vẻ mặt trống rá»—ng khi ông ta đánh máy bản báo cáo lại hà nh Ä‘á»™ng của đôi Dreyman và Sieland: “Có lẽ há» Ä‘ang giao hợpâ€. Bạn có thể nghe nổi ngÆ°á»i ta là m tình bao lâu? Nhất là khi tình yêu duy nhất của bạn là má»™t cô Ä‘iếm tiến và o, hà nh Ä‘á»™ng, rồi rút Ä‘i trÆ°á»›c khi bạn kịp cà i xong khuy quần? NhÆ°ng tình thế dần dần đảo lá»™n. Wiesler lấy trá»™m cuốn sách của Brecht trong căn há»™ của Dreyman, mang vá» nhà và đá»c; ông ta bắt đầu cắt bá»›t má»™t số chi tiết (vá» Dreyman) trong báo cáo chÃnh thức của mình; và , vì má»™t lý do không rõ nà o đó - tá»™i lá»—i, tò mò, khao khát – ông để cuá»™c sống của những ngÆ°á»i khác được tiếp tục.
Trong căn há»™ của mình, Dreyman bắt đầu thấy chiến thuáºt thụ Ä‘á»™ng, mà anh áp dụng nhằm đối phó vá»›i hệ thống, bắt đầu rạn nứt. Má»™t ngÆ°á»i bạn có tên trong sổ Ä‘en đã treo cổ tá»± tá», và Dreyman cảm thấy buá»™c phải viết vá» tỉ lệ tá»± tá» cao khủng khiếp ở Cá»™ng hoà Dân chủ Ãức. Ãiá»u nà y đồng nghÄ©a vá»›i việc lén lút mang và o má»™t máy chữ không để lại dấu vết– trong má»™t nÆ°á»›c mà báo chà bị kiểm duyệt, việc nà y còn nguy hiểm chết ngÆ°á»i hÆ¡n là sở hữu má»™t khẩu súng – và lén lút mang bản thảo ra ngoà i (Ãông Ãức). Dreyman không muốn kéo Sieland và o vụ phạm pháp nà y, nhÆ°ng cô đã ngáºp đầu trong tá»™i lá»—i. Bá»™ trưởng chÃnh phủ Hempf tán tỉnh cô, và cô đáp ứng, vá»›i hi vá»ng là việc nà y sẽ bảo đảm cho nghá» nghiệp của cô; ta không thể quên được vẻ mặt chán chÆ°á»ng, kinh tởm và tá»± khinh ghét bản thân của cô lúc ngồi ở ghế sau chiếc limousine của ông ta, sau khi trá»i đã tối, và để những ngón tay mò mẫm của ông ta phi nÆ°á»›c đại đến chá»— tồi tệ nhất. Wiesler biết được chuyện nà y, Ä‘iá»u đó vừa là m đông lại lòng kÃnh trá»ng ông dà nh cho Ãảng, vừa trao cho ông má»™t thứ quyá»n lá»±c ngầm. Ta nhá»› lại bá»™ phim The Conversation (Cuá»™c trò chuyện), khiến Gene Hackman, ông vua nghe trá»™m, đã khoá mình trong cô Ä‘Æ¡n giống nhÆ° Wiesler. NhÆ°ng mặc dù bá»™ phim của đạo diá»…n Coppola là m chúng ta kinh ngạc, trong má»™t chừng má»±c nà o đó, nó vẫn chỉ là những tưởng tượng, mÆ¡ mà ng vá» các âm mÆ°u Ä‘en tối, nhằm thêm gia vị và o cuá»™c sống của chúng ta. Ãây là món xa xỉ mà von Donnersmarck không kham nổi: chứng hoang tưởng mà ta thấy trong phim của anh không phải là má»™t cÆ¡n ác má»™ng, mà là chÃnh sách của nhà nÆ°á»›c.
Kết quả giống nhÆ° cú va chạm của các nghệ sÄ© Ä‘iá»u khiển múa rối. Dreyman Ä‘iá»u hà nh các nhân váºt ở nhà hát, nhÆ°ng nhà nÆ°á»›c lại giáºt dây anh. Cô bạn gái của anh muốn là m chủ nhân số pháºn mình, nhÆ°ng rốt cuá»™c vẫn chỉ là tình nhân [5] , và cÅ©ng chẳng được bao lâu. (“Tôi không bao giá» muốn thấy cô ta trên sân khấu Ãức nữa,†Hempf đã nói váºy sau khi Christa-Maria thu hết can đảm để đá bá» gã.) Wiesler đùa chÆ¡i vá»›i số pháºn của những kẻ bị tình nghi, nhÆ°ng cuối cùng, ông ta lại phá há»ng kế hoạch của chÃnh mình, và rồi bị Ä‘Ã y xuống là m việc ở má»™t tầng hầm cho đến khi không còn Stasi nữa; ở đây, việc má»›i của ông là hÆ¡ hÆ¡i nÆ°á»›c để mở (trá»™m) thÆ° của ngÆ°á»i dân: công việc khổ sai của nhân viên Stasi. Trên tất cả, (nhà điá»u khiển rối) von Donnersmarck xoay các nhân váºt bá»±c bá»™i của mình quanh thà nh phố Berlin, qua sá»± tái tạo đầy thuyết phục của anh, má»™t thế giá»›i đầy áp bức, từ vẻ đạm bạc trong bữa ăn Ä‘Æ¡n Ä‘á»™c của Wiesler (má»™t ống có chất gì đó mà u Ä‘á», rÆ°á»›i và o má»™t bát có món gì đó mà u trắng) cho tá»›i bá»™ quần áo vải nylon mà u xám không thay đổi của ông ta. Cuá»™c sống của những ngÆ°á»i khác là má»™t bá»™ phim mà u, nhÆ°ng bạn gần nhÆ° chẳng Ä‘oán nổi, vì đã từ lâu, phong cảnh trong phim héo queo lại thà nh hai mà u Ä‘en trắng. Tôi vẫn còn nổi gai khi nhá»› lại cảnh ở phòng ăn trÆ°a tại sở Stasi, nÆ¡i Trung tá Grubitz nghe lá»m má»™t táºp sá»± viên kể chuyện đùa vá» Erich Honecker (Honecker khi ấy Ä‘ang lãnh đạo Cá»™ng hoà Dân chủ Ãức). Gã bắt anh chà ng ná» kể nốt chuyện, rồi phá lên cÆ°á»i sảng khoái; sau đó gã há»i tên và cấp báºc của anh ta. Anh chà ng táºp sá»± hoảng sợ, nhÆ°ng sau má»™t giây yên lặng, Grubitz lại phá lên cÆ°á»i – gã chỉ đùa thôi. Mấy năm sau, chúng ta thấy chÃnh anh chà ng táºp sá»± ấy bị Ä‘Ã y xuống ngồi là m việc cùng Wiesler dÆ°á»›i tầng hầm. Là m gì có chuyện đùa ở đây.
Việc bá»™ phim kéo dà i đến năm 1993 là má»™t cú sốc. Khi sá»± kiện của năm 1984 lên đến đỉnh Ä‘iểm, vá»›i sá»± phản bá»™i bị trừng phạt trên con phố ẩm Æ°á»›t, tôi đã vá»›i lấy chiếc áo choà ng. Váºy tại sao lại tiếp tục? Tại sao lại lôi chúng ta và o má»› đổ nát của Cá»™ng hoà Dân chủ Ãức tan vỡ - và o những hồ sÆ¡ được bạch hoá của Stasi, và đoạn Ä‘á»i đáng kinh tởm sau nà y của cả chÃnh trị gia và nhà viết kịch? Dầu váºy, tháºt bất ngá» là những gì hay nhất vẫn còn chÆ°a đến: má»™t kế thúc cá»±c kỳ Ä‘Æ¡n giản và mạnh mẽ, trong đó niá»m hy vá»ng - chống lại vá»›i ná»—i sợ hãi đã là m ta rùng mình suốt phim – đã đến nhẹ nhà ng. Ãiá»u xảy ra là má»™t nhân váºt nói “Es ist für mich†– Dà nh cho tôi. Khi bạn xem phim, và bạn buá»™c phải xem phim nà y, bạn sẽ hiểu tại sao má»™t câu nói nhÆ° váºy giống nhÆ° má»™t lá»i chúc phúc. Có được má»™t cái gì đó dà nh cho “tôi†– không phải cho má»™t công cụ của nhà nÆ°á»›c, không phải cho má»™t con dÃ
ª tế thần, cÅ©ng không phải cho má»™t kẻ lén lút, mà cho tôi – là dấu hiệu của tá»± do cá nhân đã vÆ°Æ¡n lên từ cái chết. Bạn có thể nghÄ© rằng Cuá»™c sống của những ngÆ°á»i khác chỉ nhằm và o ngÆ°á»i Ãức hiện đại - những Wiesler, những Dreyman và những Christa-Maria Ä‘ang thổn thức. NhÆ°ng má»™t bá»™ phim mạnh mẽ đến nhÆ°á»ng nà y không bao giá» chỉ giá»›i hạn trong má»™t địa phÆ°Æ¡ng, cÅ©ng không thể chỉ là vở kịch của má»™t thá»i. Es ist für uns. Nó dà nh cho (tất cả) chúng ta.
Bản tiếng Việt © 2007 talawas
[1]Bà i viết nà y được đăng trÆ°á»›c lá»… trao giải Oscar năm 2007. Các chú thÃch trong bà i viết là của ngÆ°á»i dịch.
[2]Tác giả ám chỉ cuốn tiểu thuyết 1984 nổi tiếng của George Orwell.
[3]Và diễn viên ra chà o khán giả.
[4]Tác giả cố tình để hai hình ảnh đối láºp nhau và o má»™t cụm từ: lặng lẽ và sôi sục (ND).
[5]Tác giả chơi chữ: mistress vừa có thể dịch là bà chủ, vừa có thể dịch là tình nhân (ND).
No comments:
Post a Comment