Từ bà i viết của ông Việt có thể nháºn thấy má»™t số vấn Ä‘á». Thứ nhất tại sao chi tiêu cho giáo dục Việt Nam ở mức lá»›n nhÆ° thế mà chất lượng giáo dục lại quá thấp và có quá nhiá»u vấn Ä‘á». Trong má»™t bà i má»›i vá» tÆ°Æ¡ng lai kinh tế Việt Nam đăng trên FEER và đăng lại trên Viet-studies, má»™t nhóm tác giả nháºn định là cuá»™c khủng hoảng trong giáo dục đại há»c ở Việt Nam không chỉ là vấn Ä‘á» tiá»n. Và dụ là Trung Quốc chi tiêu cho giáo dục/GDP thấp hÆ¡n Việt Nam nhÆ°ng má»™t số trÆ°á»ng Äại há»c của nÆ°á»›c nà y đã gần đạt mức quốc tế. Trong má»™t ranking, trÆ°á»ng Äại há»c Thanh Hoa được xếp hạng đứng đầu châu Ã, và nói chung trong các xếp hạng 100 trÆ°á»ng Äại há»c trên thế giá»›i thì luôn luôn có mặt và i trÆ°á»ng của Trung Quốc). Chất lượng giáo dục Äại há»c là thế, còn chất lượng ở báºc phổ thông thì thế nà o hẳn ai cÅ©ng rõ khi nhìn và o các hiện tượng liên quan tá»›i các kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. NhÆ° váºy không phải ngÆ°á»i dân bá» Ãt tiá»n ra mà hỠđã bá» nhiá»u tiá»n (má»™t cách tÆ°Æ¡ng đối so vá»›i thu nháºp) để mua lại má»™t ná»n giáo dục có chất lượng quá thấp. Lá»—i nà y ở đâu, và có liên quan gì tá»›i việc hà ng nghìn tá»· đồng chi tiêu ngân sách bị thất thoát nhÆ° kết quả má»™t cuá»™c kiểm toán gần đây không?. Và việc tăng há»c phà có thá»±c sá»± giải quyết được vấn Ä‘á» chất lượng giáo dục hay không?
Vấn Ä‘á» thứ hai là mâu thuẫn giữa quy định phổ cáºp giáo dục bắt buá»™c và việc áp dụng há»c phÃ. Hình nhÆ° luáºt giáo dục ở Việt Nam quy định má»i công dân trong Ä‘á»™ tuổi Ä‘i há»c phải Ä‘i há»c cho tá»›i má»™t cấp há»c nhất định (cấp 1 hay cấp 2 thì tá»› không rõ, bạn nà o nghiên cứu vá» giáo dục có thể cho biết rõ hÆ¡n vá» Ä‘iá»u nà y). Vá»›i nguyên tắc giáo dục bắt buá»™c thì không được thu há»c phà cho tá»›i hết cấp há»c đó, nếu không thì luáºt cÅ©ng chỉ là empty words, vì không tÃnh tá»›i thu nháºp của đối tượng (có thể so sánh vá»›i má»™t thứ thuế Ä‘inh mà má»i ngÆ°á»i sẽ phải chịu dù thu nháºp có khác nhau). Ở các nÆ°á»›c phát triển cÅ©ng nhÆ° ở Việt Nam trÆ°á»›c đây, giáo dục phổ thông trong các trÆ°á»ng quốc láºp là miá»…n phÃ. Kể cả ở chế Ä‘á»™ Việt Nam cá»™ng hòa trÆ°á»›c năm 75, nhÆ° tá»› nghe nói lại thì giáo dục phổ thông cÅ©ng miá»…n phÃ. Äáng tiếc là điá»u nà y hiện nay đã không duy trì được.
Vấn Ä‘á» thứ ba là đỠxuất tăng há»c phà mà Bá»™ Giáo dục Ä‘Æ°a ra quá Ä‘Æ¡n giản, hoà n toà n dá»±a và o phân bổ địa lý. Trong bà i má»›i nhất của ông Nhân có những luáºn Ä‘iểm khá ngây thÆ¡, hoà n toà n không phù hợp vá»›i má»™t tiến sÄ© khoa há»c và đang là m Phó Thủ tÆ°á»›ng. Và dụ trong câu nà y.
“Và dụ chi phà của quốc gia, từ ngân sách nhà nÆ°á»›c và đóng góp trá»±c tiếp của ngÆ°á»i dân (qua há»c phà và chi khác) cho giáo dục ở Mỹ là 2.880 USD/ngÆ°á»i/năm (năm 2004), còn ở Việt Nam là 50 USD/ngÆ°á»i/năm (2006). Tức là há» chi cho má»™t ngÆ°á»i má»™t năm bằng chúng ta chi cho má»™t ngÆ°á»i 57 năm!â€
Nếu căn cứ và o thu nháºp bình quân của VIệt Nam hiện nay và o khoảng $700 thì chi tiêu giáo dục $50 nghÄ©a là chừng 7% thu nháºp ngÆ°á»i dân. Nếu so sánh vá»›i Mỹ vá»›i thu nháºp bình quân $44.000 thì chi tiêu cho giáo dục nhÆ° thế sẽ chiếm 6,5% thu nháºp (xem số liệu ở đây).
Tức là tỷ lệ nà y của Việt Nam và Mỹ là tương đương nhau, không có gì để ông Nhân phải đặt dấu chấm than một cách thiếu hiểu biết như thế. Và theo số liệu của TS Việt thì tỷ lệ nhà nước phải đóng góp ở Mỹ lại cao hơn đáng kể ở Việt Nam nên có thể suy ra là tỷ lệ gia đình phải đóng ở Việt Nam cao hơn đáng kể ở Mỹ.
ÄỠán của Bá»™ Giáo dục cÅ©ng hoà n toà n không tÃnh tá»›i yếu tố bất bình đẳng trong chênh lệch thu nháºp của dân cÆ° trong địa phÆ°Æ¡ng mà chỉ căn cứ và o địa bà n sinh sống. NhÆ° tÃnh toán của TS. VÅ© Quang Việt trong bà i kia thì việc tăng há»c phà sẽ là má»™t gánh nặng rất lá»›n đối vá»›i dân nghèo. Và dụ cụ thể nếu chia dân cÆ° thà nh 5 nhóm theo thu nháºp thì chi tiêu cho giáo dục sẽ cao hÆ¡n 23% thu nháºp há»™ gia đình vá»›i 2 nhóm nghèo nhất (tức là 40% dân số) ở thà nh phố Hồ Chà Minh và hÆ¡n 35% thu nháºp gia đình ở Äông Nam Bá»™. Äó là má»™t gánh nặng rất lá»›n, nhất là nếu căn cứ và o việc những ngÆ°á»i nà y đã nghèo sẵn, đã khó khăn cho các nhu cầu ăn ở cÆ¡ bản hà ng ngà y rồi. Vá»›i số liệu nhÆ° trên, ông Việt Æ°á»›c lượng thô (do không có và cÅ©ng hầu nhÆ° không thể tiếp cáºn được các số liệu chÃnh xác hÆ¡n) là “nếu suy rá»™ng ra cho cả vùng Äông Nam Bá»™, thì 60% há»c sinh có khả năng bá» há»c khi há»c phà là 200 ngà n má»™t tháng.â€
Tất nhiên, cách tÃnh nà y của ông Việt có thể còn chÆ°a chÃnh xác nhÆ°ng cÅ©ng là má»™t nghiên cứu sÆ¡ bá»™. Trong khi đó nếu Ä‘á»c các bà i của ông Nhân vá» việc tăng há»c phà có thể thấy nó hoà n toà n không dá»±a trên các nghiên cứu khoa há»c nghiêm túc vá» tác Ä‘á»™ng của tăng há»c phà tá»›i chất lượng giáo dục, tá»· lệ nháºp há»c, tá»· lệ bá» há»c, hay tÃnh hiệu quả và tÃnh công bằng của giáo dục. Không rõ Bá»™ Giáo dục khi láºp đỠán tăng há»c phà có là m các nghiên cứu nà y hay không nữa (tá»› thá» tìm mà không thấy research nà o vá» cái nà y)? Và nếu có thì tại sao lại không công bố chúng để là m cÆ¡ sở cho việc láºp chÃnh sách, thay vì các phát biểu cảm tÃnh? Chả nhẽ cứ thầy bói xem voi mãi?
Vá» mặt cá nhân, tá»› đồng ý là nên tăng há»c phà ở báºc Äại há»c, nói đúng hÆ¡n là nên để các trÆ°á»ng Äại há»c, Cao đẳng và Trung há»c chuyên nghiệp tá»± do hÆ¡n trong việc quyết định mức há»c phÃ. NhÆ°ng ở báºc phổ thông thì tá»› phản đối việc tăng há»c phÃ. Tạo cÆ¡ há»™i bình đẳng trong giáo dục là yếu tố cần thiết, cÆ¡ bản nhất của việc tạo ra sá»± công bằng má
»™t cách tÆ°Æ¡ng đối trong xã há»™i và không nên phát triển theo hÆ°á»›ng lá»™t bá» sá»± công bằng nà y. Thêm nữa, việc tăng há»c phà ở báºc Äại há»c cần song hà nh vá»›i việc phát triển cho vay tÃn dụng cho sinh viên kiểu Financial Aid nhÆ° ở Mỹ (ở Mỹ, hầu nhÆ° sinh viên nà o Ä‘i há»c Äại há»c cÅ©ng phải vay ngân hà ng cả).
No comments:
Post a Comment