Và dụ ở đây
" On entering the Rue Saint-Dominique in 1944, de Gaulle already had an lndo-Chinese past. By the time of the appeal of June 1940, he had in a sense put Indo-China in brackets as he suggests in the Memoires tie guerre: "To me, sailing a very small boat on the ocean of war, Indo-China then seemed to me like a big disabled ship that I could not help until at last I had gathered together all the means of rescue. Seeing it disappear in the mist, I swore to myself to bring it back one day."
Hay nháºn định trên Britannia
"...The colonial peoples, therefore, now felt justified in demanding a new relationship with France, and French leaders recognized the need to grant concessions. But most of these leaders, including de Gaulle, were not prepared to permit any infringement on French sovereignty, either immediately or in the foreseeable future"
ChÃnh việc Roosevelt có ý để Äông DÆ°Æ¡ng được Ä‘á»™c láºp hay Ãt ra là tá»± trị phần nà o là lý do khiến De Gaulle có thái Ä‘á»™ không tin cáºy vá»›i Mỹ, và thái Ä‘á»™ nà y chỉ giảm Ä‘i khi Truman lên cầm quyá»n, cam kết để mặc Pháp là m gì ở Äông DÆ°Æ¡ng tùy thÃch.
Chả nhẽ má»™t nhà ngoại giao nhÆ° ông Sung lại ngây thÆ¡ khi cho rằng De Gaulle và chÃnh phủ Pháp lâm thá»i lúc đó lại "chỉ vì" bị bá»n thá»±c dân báo cáo láo nên quyết định Ä‘Æ°a quân Pháp sang "tiêu diệt tà n quân phát xÃt Nháºt", chứ không phải để lấy lại Äông DÆ°Æ¡ng từ tay Nháºt?
De Gaulle chÆ°a bao giỠủng há»™ Việt Nam Ä‘á»™c láºp, cÅ©ng nhÆ° Churchill chÆ°a bao giỠủng há»™ Ấn Äá»™ Ä‘á»™c láºp. Lúc đó chÃnh quyá»n Việt Minh sang Pháp Ä‘Ã m phán chỉ hy vá»ng và o các bá»™ trưởng phe Xã há»™i, phe cá»™ng sản (má»™t hy vá»ng cÅ©ng viển vông vì lúc đó quan Ä‘iểm chung của chÃnh giá»›i nÆ°á»›c Pháp là muốn lấy lại Äông DÆ°Æ¡ng) chứ chả có ai hy vá»ng và o những ngÆ°á»i phe De Gaulle nhÆ° ông Sung giả sá» rằng nếu De Gaulle còn nắm quyá»n!. Ngay cả việc giao trả Algeria cÅ©ng là việc bất đắc dÄ©, trÆ°á»›c đó De Gaulle từng cho rằng phải giữ Algeria bằng má»i giá, cho tá»›i lúc ông ta thấy không thể giữ được nữa. Ông được phe quân sá»± cứng rắn ủng há»™ là m Tổng thống năm 1958 cÅ©ng vì láºp trÆ°á»ng ban đầu cứng rắn của ông vá»›i vấn Ä‘á» Algeria (sau đó ông thay đổi láºp trÆ°á»ng và o khoảng 1961-62 và suýt bị phe cá»±c Ä‘oan ám sát).
Còn sau nà y, thá»i năm 63, De Gaulle muốn đóng vai trò trung gian Ä‘Ã m phán Bắc- Nam, ủng há»™ miá»n Nam trung láºp thì Ä‘Æ¡n giản chỉ là muốn tăng cÆ°á»ng vị thế và ảnh hưởng của Äại Pháp ở Äông DÆ°Æ¡ng, hoà n toà n chẳng phải vì ủng há»™ má»™t nÆ°á»›c Việt Nam Ä‘á»™c láºp.
Dù quan Ä‘iểm của De Gaulle có lúc thế nà y, lúc thế khác nhÆ°ng gá»i kẻ cá» quân viá»…n chinh Pháp xâm lược lại Việt Nam năm 1945 là "ngÆ°á»i bạn lá»›n của Việt Nam" thì tháºt là trá»› trêu. Mấy bữa nữa có khi sẽ có má»™t nhà ngoại giao khác khẳng định Johnson cÅ©ng là "ngÆ°á»i bạn lá»›n của Việt Nam" (vì thá»i ông nà y bắt đầu Ä‘Ã m phán rút quân khá»i Việt Nam), Nixon lại cà ng là bạn lá»›n (vì đã ký hiệp định Paris) và Johnson Ä‘Æ°a quân Mỹ và o Việt Nam chỉ là do nghe "báo cáo lầm". Ông Sung là má»™t nhà ngoại giao mà khi Ä‘Æ°a ra má»™t giả thuyết khác vá»›i quan Ä‘iểm chung lại không Ä‘Æ°a ra má»™t bằng chứng gì ngoà i câu khẳng định: De Gaulle Ä‘Æ°a quân sang Äông DÆ°Æ¡ng là để tiêu diệt tà n quân phát xÃt Nháºt là Việt Minh do nháºn được báo cáo láo!. De Gaulle và cả chÃnh phủ Pháp đâu phải là trẻ con! Bà i viết của ông Sung đã rÅ© bá» trách nhiệm của kẻ chịu trách nhiệm ở cấp cao nhất trong việc gây ra chiến tranh Äông DÆ°Æ¡ng lần thứ Nhất (kẻ chịu trách nhiệm trá»±c tiếp tất nhiên là đô đốc d'Argenlieu) và gá»i ông ta là "ngÆ°á»i bạn lá»›n của Việt Nam".
Bà i viết cÅ©ng ngá»› ngẩn ở Ä‘oạn nà y "Ngà y 21/1/1966, Chủ tịch Hồ Chà Minh đã gá»i thÆ° cho 66 vị đứng đầu trên thế giá»›i kêu gá»i ủng há»™ Việt Nam kháng chiến già nh Ä‘á»™c láºp"
Năm 1966 thì Việt Nam chẳng Ä‘á»™c láºp từ lâu rồi? Sao lại còn kháng chiến già nh Ä‘á»™c láºp ?
TrÆ°á»ng phái ngoại giao Hồ Chà Minh
"Tổng thống De Gaulle là má»™t ngÆ°á»i bạn lá»›n của Việt Nam
TrÆ°á»›c kia dÆ° luáºn Việt Nam tưởng rằng Tổng thống De Gaulle năm 1945 đã Ä‘Æ°a Ä‘á»™i quân viá»…n chinh Pháp sang xâm lược Việt Nam. Sá»± tháºt không phải nhÆ° váºy.
Khi chiến tranh thế giá»›i thứ hai chấm dứt và nÆ°á»›c ta tuyên bố Ä‘á»™c láºp thì bá»n thá»±c dân Pháp ở Äông DÆ°Æ¡ng đã báo cáo láo vá» Pháp rằng: Lá»±c lượng của Hồ Chà Minh là tà n quân của phát xÃt Nháºt, do đó chÃnh phủ Pháp lúc đó do tÆ°á»›ng De Gaulle là m Chủ tịch đã ra quyết định Ä‘Æ°a quân Pháp sang tiêu diệt tà n quân phát xÃt Nháºt.
Quyết định nà y được tất cả các chÃnh đảng đồng ý, trong đó có Phó Chủ tịch ChÃnh phủ lúc đó là Tổng Bà thÆ° Äảng Cá»™ng sản Pháp, Maurice Thorez cùng ký và o quyết định.
Sau nà y, giữa năm 1946, khi Hồ Chủ Tịch sang thăm chÃnh thức nÆ°á»›c Pháp, các nhà lãnh đạo Äảng Cá»™ng sản Pháp má»›i nháºn ra Hồ Chà Minh chÃnh là Nguyá»…n Ãi Quốc, má»™t sáng láºp viên của Äảng Cá»™ng sản Pháp, và bá»n thá»±c dân cá»±c Ä‘oan Pháp đã đánh lừa ChÃnh phá
»§ Pháp lúc bấy giá».
Thá»i gian Hồ Chủ Tịch thăm chÃnh thức nÆ°á»›c Pháp, tÆ°á»›ng De Gaulle đã không còn đảm nhiệm nhiệm vụ lãnh đạo nÆ°á»›c Pháp, do đó những ngÆ°á»i theo chủ nghÄ©a De Gaulle Ä‘á»u lấy là m tiếc rằng, nếu khi Hồ Chủ Tịch ở Paris mà tÆ°á»›ng De Gaulle còn cầm quyá»n thì có nhiá»u khả năng hai vị có thể tìm ra giải pháp tránh được cuá»™c chiến tranh giữa Việt Nam và Pháp.
Theo tôi Ä‘iá»u nà y là có cÆ¡ sở, vì từ năm 1958 sau khi trở lại cầm quyá»n và giải quyết xong việc trao trả Ä‘á»™c láºp cho Algérie, Tổng thống De Gaulle đã liên tục có những chủ trÆ°Æ¡ng cải thiện quan hệ vá»›i Việt Nam dân chủ cá»™ng hòa, đồng thá»i liên tục Ä‘Æ°a ra các tuyên bố chống lại chÃnh sách của Mỹ ở Việt Nam.
Äiá»u nổi báºt là ngà y 1/9/1966 Tổng thống De Gaulle đã sang Phnôm Pênh và đá»c bà i diá»…n văn nổi tiếng chống chÃnh sách chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam, Ä‘á» ra giải pháp cho vấn Ä‘á» Việt Nam rất phù hợp vá»›i láºp trÆ°á»ng của ta và đặc biệt hÆ¡n nữa là trong dịp nà y Tổng thống De Gaulle đã tiếp xúc bà máºt vá»›i đại diện của Mặt tráºn dân tá»™c giải phóng Miá»n nam Việt Nam.
Ngà y 21/1/1966, Chủ tịch Hồ Chà Minh đã gá»i thÆ° cho 66 vị đứng đầu trên thế giá»›i kêu gá»i ủng há»™ Việt Nam kháng chiến già nh Ä‘á»™c láºp; trong số 8 nÆ°á»›c phÆ°Æ¡ng tây trả lá»i thÆ° của Hồ Chủ Tịch chỉ có thÆ° của Tổng thống Pháp và Thủ tÆ°á»›ng Thụy Äiển là có Ä‘á» cáºp "vấn Ä‘á» Ä‘á»™c láºp của Việt Nam".
Riêng Tổng thống De Gaulle trong thÆ° đã ba lần nhắc đến vấn Ä‘á» Ä‘á»™c láºp của Việt Nam và ông nhấn mạnh: "Chúng tôi gạt bá» bất kỳ giải pháp quân sá»± nà o và không tán thà nh ngÆ°á»i ta lấy cá»› già nh thắng lợi cho giải pháp đó để kéo dà i hoặc mở rá»™ng chiến sá»±.... Nhân dân Miá»n Nam Việt Nam phải thà nh láºp được má»™t chÃnh phủ có tÃnh chất đại diện không có sá»± can thiệp của bên ngoà i, mà điá»u đó dù sao cÅ©ng không thể thá»±c hiện được chừng nà o chiến tranh còn tiếp diá»…n". (Toà n văn thÆ° của Tổng thống De Gaulle gá»i Chủ tịch Hồ Chà Minh đã được đăng trên báo Nhân Dân ngà y 19/2/1966).
VỠmặt quan hệ ngoại giao, tổng thống De Gaulle đã quyết định nâng phái đoà n thương mại của ta tại Pháp thà nh cơ quan Tổng đại diện, ngang với cơ quan Tổng đại diện Pháp ở Hà Nội bắt đầu từ tháng 7/1966.
Năm 1968, chÃnh phủ ta đã Ä‘á» nghị chá»n Paris là m địa Ä‘iểm Ä‘Ã m phán giữa ta và Mỹ má»™t phần quan trá»ng là do Ä‘Æ°á»ng lối chÃnh sách của tổng thống De Gaulle đối vá»›i vấn Ä‘á» Việt Nam.
ÄÆ°á»ng lối chÃnh sách nà y đã là m cho chÃnh quyá»n Nguyá»…n Văn Thiệu "Ä‘iên đầu" và hỠđã cắt đứt quan hệ ngoại giao vá»›i Pháp. Do đó đại sứ quán của Thiệu tại Paris đã bị hạ xuống chỉ còn là Tổng lãnh sá»± quán, thấp hÆ¡n vị trà cÆ¡ quan Tổng đại diện của ta.
Sá»± kiện trên đây má»™t phần xác định rằng Tổng thống De Gaulle là má»™t ngÆ°á»i bạn lá»›n của Việt Nam chứ không phải là ngÆ°á»i đã Ä‘Æ°a quân xâm lược Việt Nam nhÆ° dÆ° luáºn có lúc đã hiểu lầm."
Thế không phải De Gaulle thì là ai?
No comments:
Post a Comment