Äá»c toà n văn ở đây
Các Ä‘oạn trÃch copy từ blog Cá» Nâu.
"…Không có má»™t chế Ä‘á»™ cá»™ng hoà nà o ở thế ká»· 20 lại dám coi thÆ°á»ng quần chúng nhÆ° tại các nÆ°á»›c xã há»™i chủ nghÄ©a. Sống trong thể chế nà y suốt mấy mÆ°Æ¡i năm không có má»™t cuá»™c biểu tình nà o được tổ chức để phản đối má»™t chÃnh sách nà o đó của nhà nÆ°á»›c. NhÆ° thá»i là m cải cách ruá»™ng đất hay thá»i huy Ä‘á»™ng nông dân và o các hợp tác xã nông nghiệp. Giám đốc xà nghiệp nhà nÆ°á»›c tham ô, mức sống của công nhân giảm sút cÅ©ng không có đình công. Nông dân bị kẻ cÆ°á»ng quyá»n Ä‘Ã n áp, là m nhiá»u việc trái pháp luáºt, vừa má»›i nhen nhóm bà y tá» sá»± bất bình liá»n bị giáºp tắt ngay. Vì ngÆ°á»i lãnh đạo đã nháºn định rất đúng rằng, nhân dân ta rất tốt, rất dá»… bảo, bá»—ng dÆ°ng há» dám nói xược, dám đòi há»i nà y ná» là do có mấy thằng cán bá»™ vá» hÆ°u bất mãn cầm đầu. Cứ nhắm mấy thằng đó mà đe, nếu cần thì bắt là đâu và o đấy ngay.
Quả nhiên thế tháºt. Tức là ngÆ°á»i cầm quyá»n chả coi dân chúng và o đâu. Há» chỉ sợ các cá nhân hiểu nhiá»u biết rá»™ng, rất khó bắt nạt, là hay bà y trò xúi giục thôi. Giống hệt cái thá»i còn vua còn Tây, kẻ cai trị rất sợ ngÆ°á»i cá»™ng sản vì há» là kẻ hay gây rối. Äã là ngÆ°á»i cầm quyá»n vá»›i nÆ°á»›c ta thì xÆ°a là thế nay vẫn là thế, ngÆ°á»i dân vẫn sống dÆ°á»›i chế Ä‘á»™ chuyên chế chứ chÆ°a bao giỠđược biết chế Ä‘á»™ dân chủ là gì, đâu là dân chủ tÆ° sản. Äã chuyên chế là chuyên chế là m gì có sá»± phân biệt chuyên chế tÆ° bản vá»›i chuyên chế vô sản...
… Bất cứ nhà nÆ°á»›c nà o lấy há»c thuyết xã há»™i hoặc tôn giáo thay cho hiến pháp thì trÆ°á»›c sau sẽ chuyển đổi thà nh nhà nÆ°á»›c chuyên chế. Vì trong hà ng triệu công dân sẽ có nhiá»u nhóm ngÆ°á»i không cùng lòng tin, không cùng tÃn ngưỡng vá»›i nhà cầm quyá»n. Há» trở thà nh những cá»™ng đồng đáng ngá», sẽ bị phân biệt đối xá», trÆ°á»›c hết là mất quyá»n tá»± do tÆ° tưởng, tá»± do ngôn luáºn, tá»± do xuất bản. Äó là nói vá» tầng lá»›p trà thức. Còn những ngÆ°á»i là m các nghá» khác, chả dÃnh dáng gì đến sách vở cÅ©ng sẽ cảm thấy bị tÆ°á»›c Ä‘oạt nhiá»u quyá»n tá»± do, nhÆ° quyá»n tá»± do lá»±a chá»n cách sống của riêng mình chẳng hạn. Äã Ä‘á»™c quyá»n vá» tÆ° tưởng tất nhiên sẽ Ä‘á»™c quyá»n cả vá» cách sống, vì má»—i há»c thuyết Ä‘á»u có phần đạo lý của nó, nó cần tiêu chuẩn là m ngÆ°á»i đã được lý tưởng hoá của nó để là m khuôn mẫu cho tu sÄ© và tÃn đồ…
… Má»™t ná»n văn nghệ phải phục vụ chÃnh trị (mà chÃnh trị thì sá»›m nắng chiá»u mÆ°a) là đã mất má»™t ná»a tá»± do rồi, lại phải phục chÃnh trị theo nghÄ©a các chủ trÆ°Æ¡ng, chÃnh sách của từng thá»i kỳ thì còn gì là tá»± do nữa.
…Má»™t xã há»™i mà công dân không được quyá»n sống tháºt, nói tháºt, nhà văn cÅ©ng không được quyá»n bá»™c bạch tâm sá»± riêng tÆ° của mình trên trang giấy là má»™t xã há»™i không có chân móng...
…Äã từng có những quốc gia từng nghÄ© từng viết rất tá»± hà o, rất kiêu hãnh rằng dân tá»™c hỠđã sải bÆ°á»›c trÆ°á»›c nhân loại cả trăm năm, sắp chạm tay và o cánh cá»a thiên Ä‘Ã ng rồi! Mà rồi sao nhỉ? Là nhÆ° má»—i chúng (ta) Ä‘á»u đã được chứng kiến trong suốt mấy chục năm nay đấy!
…Các nhà cách mạng thÆ°á»ng chỉ nghÄ© tá»›i mục tiêu và những con Ä‘Æ°á»ng ngắn nhất nhanh nhất để đạt được mục tiêu, bất chấp các công dân của há» bằng lòng hay không bằng lòng. Và há» lại tin má»™t cách ngây thÆ¡, má»™t cách tệ hại rằng cứ ép là được, cứ đẩy tá»›i bằng các phong trà o cách mạng của quần chúng là được, trÆ°á»›c lạ sau sẽ quen dần. NhÆ°ng các cá nhân cÅ©ng là lòng ngÆ°á»i không thuáºn thì má»i chủ trÆ°Æ¡ng dẫu hay đến mấy sá»›m muá»™n cÅ©ng bị Ä‘Ã o thải, chả để lại má»™t dấu vết tÃch cá»±c nà o. Và cà ng lạ hÆ¡n là những tổ chức kinh tế được xem là lạc háºu, là phản Ä‘á»™ng của má»™t thá»i vẫn có muôn và n cÆ¡ há»™i để tái sinh và xem ra còn tồn tại rất lâu dà i…
… Các cuá»™c cách mạng xã há»™i ở nÆ°á»›c ta trong suốt ba chục năm Ä‘á»u há»ng cả, Ä‘á»u phải là m lại từ đầu, tất nhiên là theo hÆ°á»›ng khác, mà kết quả vẫn vừa cháºm vừa dây dÆ°a. Nguyên do là các nhà lãnh đạo muốn rút gá»n những công việc của trăm năm thà nh chuyện chỉ là m trong mấy năm. Vì há» chÆ°a hiểu đầy đủ con ngÆ°á»i Việt Nam trong cuá»™c sống Ä‘á»i thÆ°á»ng, cái cuá»™c sống không có chiến tranh, không có cách mạng xen vô, cái cuá»™c sống trôi Ä‘i lặng lẽ của muôn Ä‘á»i. NghÄ© rằng ngÆ°á»i Việt Nam của hôm nay đã khác nhiá»u vá»›i ngÆ°á»i Việt Nam trÆ°á»›c năm 1945 là má»™t cách nghÄ© rất thiển cáºn, tá»± gây cho mình nhiá»u ảo tưởng trong việc trù liệu những việc phải là m để kiến tạo má»™t xã há»™i dân chủ và văn minh. Má»i phong trà o thi Ä‘ua chả có Ãch lợi gì trong những việc cần nhiá»u chăm sóc nhẫn nại, bá»n bỉ, bắt đầu từ các cá nhân chứ không phải từ các đám đông vá»›i những khẩu hiệu, cá» quạt, kèn trống, diá»…n văn và đáp từ, vá»— tay và tặng hoa. Äám đông không thể đứng mãi dÆ°á»›i nắng để nghe lãnh tụ diá»…n thuyết. Há» luôn mong đợi được giải tán để vá» nhà ...
… NgÆ°á»i dân ở đâu cÅ©ng thế, Ä‘á»u muốn có má»™t cuá»™c sống bình yên, Ä‘Æ°á
»£c tÃnh việc cá nhân và gia đình trong má»™t khoảng thá»i gian dà i, má»™t trăm năm chẳng hạn, không có những thay đổi lá»›n trong lối sống, trong công ăn việc là m, trong các giá trị, đặt biệt là giá trị của đồng tiá»n. Chứ cứ phải sống mãi từ năm nà y qua năm khác trong các phong trà o cách mạng, lúc chống tả lúc chống hữu, những há»™i nghị toà n quốc và địa phÆ°Æ¡ng nối nhau không dứt, những hô hà o la hét từ trong nhà ra ngoà i Ä‘Æ°á»ng nhÆ° má»™t lÅ© hoá rồ, các quan hệ xã há»™i và các giá trị thay đổi soà nh soạch thì còn biết đằng nà o mà sống.
Vả lại các cuá»™c cách mạng ấy chả Ä‘em lại bất cứ lợi lá»™c nà o, cho bất cứ giai cấp nà o. Chỉ có những mất mát thôi, ngÆ°á»i già u thì mất cÆ¡ nghiệp được kiến tạo từ nhiá»u Ä‘á»i, ngÆ°á»i nghèo thì mất những chá»— dá»±a cạy, có thể mất cả công việc kiếm sống má»—i ngà y để được là m chủ má»™t cái rá»—ng không. Có thá»±c má»›i vá»±c được đạo, đã đói ăn thì ngay đến cái tÆ° cách là m ngÆ°á»i cÅ©ng không thế có nói gì đến đạo. Thà nh thá» cái chủ trÆ°Æ¡ng rất quyến rÅ©, rất “văn nghệâ€, nhất là vá»›i giá»›i tri thức, của chủ nghÄ©a Mác “cải tạo thế giá»›i, cải tạo con ngÆ°á»i†hoá ra chuyện không đâu, nói cho vui, bây giá» ngÆ°á»i ta cÅ©ng hay nhắc đến để chế giá»…u má»™t há»c thuyết xã há»™i chứa đầy những hoang tưởng...
…NgÆ°á»i cá»™ng sản rất kiên quyết chống chủ nghÄ©a cá nhân, nhÆ°ng lại chÃnh từ các nÆ°á»›c xã há»™i chủ nghÄ©a mà cái tệ sùng bái cá nhân đã nảy sinh. Vì lãnh tụ của há»c thuyết cÅ©ng là lãnh tụ của quốc gia...
…Má»™t xã há»™i có hà ng triệu cá nhân không được đếm xỉa, không được tôn trá»ng nhÆ°ng má»™t nhúm cá nhân lại được tôn vinh hết mức và được được hoà n toà n thoả mãn trong má»i nhu cầu là cái xã há»™i gì đây, là xã há»™i kiểu mẫu cho nhân loà i tÆ°Æ¡ng lai Æ°?! Nói miệng mấy chuyện kỳ cục nà y đã khó nghe, lại còn viết thà nh văn mà các nhà văn không thấy ngượng sao?...
…Tôi còn sợ rồi sẽ có ngà y lịch sá» sẽ trừng phạt mình vì cái tá»™i muốn khôn hÆ¡n lịch sá», muốn đánh lừa lịch sá»!
… Các đảng cá»™ng sản Ä‘á»u coi phê bình và tá»± phê bình là cách giải quyết mâu thuẫn ná»™i bá»™ hữu hiệu nhất. Sá»± váºt váºn Ä‘á»™ng sẽ sinh mâu thuẫn, giải quyết được mâu thuẫn sá»± váºt má»›i có cÆ¡ há»™i phát triển, tiến lên. Phủ định và phủ định của phủ định, nghe vừa khoa há»c vừa huyá»n bÃ, nhÆ° câu thần chú: “Vừng Æ¡i, mở cá»a ra!â€, cứ Ä‘á»c to lên là cánh cá»a và o tÆ°Æ¡ng lai sẽ mở toang. Các nÆ°á»›c xã há»™i chủ nghÄ©a vẫn Ä‘á»c to câu thần chú ấy trong ná»a thế ká»· mà cánh cá»a và o tÆ°Æ¡ng lai vẫn đóng chặt. Mất thiêng rồi chăng? Quả là đã mất thiêng vì ngÆ°á»i hô không há» tin má»™t chút nà o và o cái khả năng kỳ diệu của nó. Nếu tin và o phê bình và tá»± phê bình thì Stalin đã không chế ra các vụ án chÃnh trị man rợ để tiêu diệt các đối thủ vốn là tay trái tay phải của mình trong những năm đó. Nếu tin và o câu thần chú ấy thì Mao Trạch Äông đã không bà y ra tấn tuồng “cách mạng văn hoá†để tiêu diệt má»i kẻ dám can ngăn những chủ trÆ°Æ¡ng đầy tÃnh phiêu lÆ°u của ông.
Ấy là nói vá» những ngÆ°á»i nắm quyá»n lá»±c cao nhất, còn những ngÆ°á»i nắm những cÆ¡ quan quyá»n lá»±c thấp hÆ¡n cÅ©ng chả bao giá» há» tin và o cái phÆ°Æ¡ng pháp lãng mạn đó cả. Trong các cấp uá»· há» vẫn tá»± phê bình và phê bình nhau má»™t cách sốt sắng giả dối. Và ai nấy Ä‘á»u tá»± bằng lòng hÆ¡n sau những lá»… xÆ°ng tá»™i giải tá»™i hết sức vui vẻ nà y. Và má»i thói xấu, kể cả tá»™i ác nữa, vẫn nghiá»…m nhiên tồn tại nhÆ° trÆ°á»›c đây, vẫn là những vùng cấm chỉ những kẻ quá chán Ä‘á»i má»›i dám Ä‘Æ¡n Ä‘á»™c xông và o. … Rút cuá»™c kẻ có tá»™i vẫn ngà y cà ng hung hãn, cà ng tá»± tin, còn ngÆ°á»i tố tá»™i cà ng lúc cà ng dè dặt, hãi sợ. Kỳ quái nhỉ?
…Các tÃn đồ của há»c thuyết Mác Ä‘á»u rất tin môi trÆ°á»ng xã há»™i và hoà n cảnh cá nhân có ý nghÄ©a quyết định tá»›i sá»± hình thà nh tÃnh cách con ngÆ°á»i. Má»™t địa phÆ°Æ¡ng có nhiá»u phong trà o cách mạng tÃch cá»±c ắt phải sản sinh ra nhiá»u táºp thể tốt, má»™t táºp thể tốt sẽ sinh ra nhiá»u cá nhân tốt. Con ngÆ°á»i là má»™t thá»±c thể váºt chất nên không thể thoát ly những Ä‘iá»u kiện váºt chất đã cho phép nó tồn tại. NhÆ°ng nó còn là má»™t thá»±c thể sinh há»c, má»™t thá»±c thể tinh thần, tâm linh, văn hoá bao gồm lịch sá» cá nhân và dòng hỠở trong nó. Nó cÅ©ng không thể biết hết nó, không thể biết hết những phản ứng bất thần trong chÃnh nó khi vấp phải những đối nghịch trong cuá»™c sống. Nên cái thế giá»›i tinh thần, tâm lý của con ngÆ°á»i là rất Ä‘a dạng, phức tạp, có muôn và n lối Ä‘i ngoắt ngoéo.
Từ thá»i con ngÆ°á»i có ngôn ngữ để giao tiếp, có chữ viết để lÆ°u lại, có văn chÆ°Æ¡ng để bà y tá» những bà máºt của riêng rình, nó vẫn không ngá»›t than thở là chả biết được bao nhiêu vá» mình và đồng loại. Con ngÆ°á»i vẫn nguyên vẹn là má»™t bà máºt mênh mông, sâu thẳm nhÆ° từ thủa nguyên sÆ¡ váºy. NgÆ°á»i cá»™ng sản phải kiêu ngạo lắm má»›i dám bà y cái trò chỉnh huấn phê bình để lãnh đạo má»™t cách chuẩn xác cái phần khó nắm bắt nhất trong con ngÆ°á»i. Vì nó biến hoá, nó phù du nhÆ° mây nhÆ° gió váºy...
(TrÃch Tùy bút chÃnh trị của Nguyá»…n Khải, 2006)
No comments:
Post a Comment