Giả dụ bây giá» cần lấy má»™t ngà y để vinh danh nông dân, những ngÆ°á»i dân quê chân lấm tay bùn, chúng ta sẽ chá»n ngà y thà nh láºp Há»™i nông dân Việt Nam?
Tá»› cÅ©ng thấy cả năm có má»™t ngà y dà nh cho phụ nữ là điá»u hay, nhÆ°ng có đến hai ngà y, thì Ä‘iá»u hay đó biến mất, lại thà nh cái gì đó cứ giả giả, hình thức.
+ Blog bác Nguyên đầu bạc Ä‘ang có loạt bà i dịch những suy nghÄ©, hồi ức của thi sÄ© Nga Evtushenko, ngÆ°á»i tá»± nháºn là nhà thÆ¡ Xô Viết cuối cùng.
"Tôi thuá»™c lá»›p ngÆ°á»i những năm sáu mÆ°Æ¡i (thế kỉ XX - ND) bắt đầu đấu tranh vá»›i bóng ma Stalin nhá» bóng ma Lenin. NhÆ°ng là m sao hồi đó chúng tôi biết được, khui được các tà i liệu lÆ°u trữ vá» má»™t Lenin khác, chÆ°a từng biết đến, được bảo quản rất chặt chẽ ? Là m sao chúng tôi có thể Ä‘á»c được Quần đảo GULAK trÆ°á»›c khi nó được viết ra ? Chúng tôi không biết rằng dÆ°á»›i sắc lệnh vá» việc xây dá»±ng Solovkov – trại táºp trung đầu tiên trÆ°á»›c thá»i Hitler – là chữ kà của Lenin, rằng chÃnh ông ta đã ban ra những mệnh lệnh tà n bạo Ä‘Ã n áp nông dân, chúng tôi không biết thái Ä‘á»™ không khoan nhượng của ông ta đối vá»›i giá»›i trà thức khác chÃnh kiến. Nhiá»u thÆ° từ của ông gá»i Dzerzhinsky, Stalin, những công văn khẩn, những chỉ thị, đã bị giấu kÃn. Äối vá»›i tôi và nhiá»u ngÆ°á»i khác, từ bá» sá»± lý tưởng hoá Lenin là má»™t Ä‘iá»u Ä‘au khổ. Khi quan niệm cách mạng nhÆ° là "sá»± báo thù cho ngÆ°á»i anh" chÃnh Lenin cÅ©ng không nháºn biết là ông ta đã bắt đầu báo thù cả má»™t dân tá»™c, chứ không chỉ chế Ä‘á»™ Nga hoà ng đã tá» hình ngÆ°á»i anh của mình. Bi kịch của Lenin là ở chá»— Stalin, kẻ mà đến cuối Ä‘á»i ông ta hết sức căm thù, lại đã thá»±c sá»± trở thà nh ngÆ°á»i há»c trò trung thà nh của ông ta. NhÆ°ng tất cả những Ä‘iá»u trên phải đến tháºp niên tám mÆ°Æ¡i, chứ không phải ở tháºp niên sáu mÆ°Æ¡i, tôi má»›i hiểu ra. Tôi yêu lá cá» Ä‘á» mà đứng dÆ°á»›i nó chiến đấu chống lại chủ nghÄ©a phát xÃt không chỉ có Vasili Terkin, mà còn có Viktor Nekrasov, Lev Kobelev, Bulat Okudzhava. Tôi yêu không phải má»™t nÆ°á»›c Liên Xô trên danh pháp, mà má»™t nÆ°á»›c Liên Xô của cá nhân tôi, nÆ¡i tôi có rất nhiá»u bạn bè ở tất cả các nÆ°á»›c cá»™ng hoà . Tôi thÃch và đến bây giá» vẫn thÃch bà i Quốc tế ca – không phải nhÆ° má»™t bà i đảng ca, mà nhÆ° má»™t bà i hát thÆ°á»ng. NhÆ°ng trong Ä‘iệp khúc "Những ngÆ°á»i xÆ°a chỉ tay không – Mai đây tất cả sẽ trong tay mình" có má»™t sá»± máºp má» nguy hiểm. Nếu ngÆ°á»i thá»±c sá»± tay trắng mà trở nên có tất cả thì đó là điá»u đáng ghê sợ."
....
Văn há»c Nga là gì ? Äó là tấm gÆ°Æ¡ng bị các cuá»™c chiến tranh và cách mạng Ä‘áºp vỡ nhÆ°ng các mảnh vỡ của nó vẫn lại lá»›n lên, giữ được trong bá» sâu tất cả những gì đã phản chiếu trong nó. Lenin từng gá»i Tolstoy [Alexey?] là "tấm gÆ°Æ¡ng phản chiếu cuá»™c cách mạng Nga", định nghÄ©a nà y láºp tức đã giá»›i hạn nhà văn đến phiến diện què quặt. Văn há»c – đó là tấm gÆ°Æ¡ng phản chiếu cả cách mạng lẫn phản cách mạng.
....
....
Tình trạng không cầm máu – bệnh hemophilie – là căn bệnh dân tá»™c của nÆ°á»›c Nga. Nó khởi nguồn từ thá»i thống trị của quân Tarta-Mongolia, khi các vị bá tÆ°á»›c Nga cứ đánh nhau liên miên thay vì thống nhất vá»›i nhau. ChÃnh khi đó đã sinh ra thảm kịch dân tá»™c chẳng hỠđáng tá»± hà o –thói quen ngÆ°á»i Nga là m đổ máu Nga*.Chủ nghÄ©a xã há»™i chẳng bao giá» có ở chúng ta. DÆ°á»›i cái tên giả chủ nghÄ©a xã há»™i chúng ta đã tạo ra má»™t chế Ä‘á»™ phong kiến - quân chủ che Ä‘áºy. Chẳng phải Stalin là Nga hoà ng, còn các vị bà thÆ° đảng là những lãnh chúa đó sao ? Chủ nghÄ©a xã há»™i phong kiến sau khi giết chết Nga hoà ng Aleksey đã thay ông ta thừa kế ngai và ng, thừa kế bệnh hemophilie. Ná»n dân chủ của chúng ta hiện thá»i cÅ©ng là ná»n dân chủ phong kiến, ná»n dân chủ hemophilie. Máu vẫn tiếp tục đổ không ngừng – cả ở quanh nÆ°á»›c Nga, cả ở bên trong – máu của các cuá»™c xung Ä‘á»™t dân tá»™c trên những lãnh địa cÅ© của đế chế, máu ở Chechnya, máu của cuá»™c huynh đệ tÆ°Æ¡ng tà n giữa nghị viện và tổng thống, máu của những vụ giết ngÆ°á»i được thuê sẵn. NÆ°á»›c Nga luôn là đất nÆ°á»›c của ná»n văn hoá cao cả, nhÆ°ng đồng thá»i là đất nÆ°á»›c của sá»± vô văn hoá chÃnh trị. Chúng ta đối xá» vá»›i sá»± tá»± do của mình má»™t cách vô văn hoá. Tá»± do của những ngÆ°á»i không đáng được tá»± do là nguy hiểm cho chÃnh há». Gertsen từng viết : "Không thể giải phóng cho má»i ngÆ°á»i nhiá»u hÆ¡n há» tá»± giải phóng từ bên trong".** Chẳng há» mong muốn má»™t nhà thÆ¡ nà o đó của thế kỉ XXI sẽ lại giống nhÆ° Aleksander Blok lang thang quanh đống đổ nát, tay cầm má»™t mảnh gÆ°Æ¡ng phản chiếu chỉ những xác chết và tro tà n. Tôi những muốn chúng ta nhìn và o tấm gÆ°Æ¡ng của lịch sá» và thấy ở đấy chỉ khuôn mặt mình và khuôn mặt con cái chúng ta mà khi nhìn và o khÃ
´ng thấy xấu hổ.
....
Tôi không thÆ°Æ¡ng xót chÃnh quyá»n xô viết, bởi vì nó đã không há» thÆ°Æ¡ng xót hà ng triệu ngÆ°á»i bị nó giết chết. Nó tất phải sụp đổ giống nhÆ° chế Ä‘á»™ sa hoà ng là chế Ä‘á»™ cÅ©ng không thÆ°Æ¡ng xót má»i ngÆ°á»i. Thiếu lòng thÆ°Æ¡ng xót đối vá»›i những con ngÆ°á»i của má»™t hệ thống nhà nÆ°á»›c rốt cuá»™c sẽ quay ra thà nh sá»± không thÆ°Æ¡ng xót của má»i ngÆ°á»i đối vá»›i hệ thống đó. Hãy để hệ thống hôm nay nhá»› lấy Ä‘iá»u đó nhÆ° má»™t lá»i cảnh báo, hệ thống nà y vẫn chÆ°a đáng được gá»i là dân chủ bởi vì đáng tiếc là nó vẫn thừa kế của chÃnh quyá»n xô viết sá»± không thÆ°Æ¡ng xót má»i ngÆ°á»i. Sá»± không thÆ°Æ¡ng xót đó tá»± gá»i mình là gì Ä‘i nữa – chủ nghÄ©a xã há»™i, hay chủ nghÄ©a tÆ° bản, hay má»™t cái gì khác, thì cÅ©ng có khác gì nhau. Thế kỉ hai mốt đã ngấp nghé ngưỡng cá»a. Tôi mong muốn gì ở nó ? Tôi muốn sao cho nó há»c được cách thÆ°Æ¡ng xót má»i ngÆ°á»i....
Tôi chỉ là ngÆ°á»i của thế kỉ hai mÆ°Æ¡i. Má»™t nhà thÆ¡ "đầy xung khắc trong mình", ở đó những ảo tưởng lãng mạn cách mạng bện kết vá»›i sá»± bác bá» những ảo tưởng đó, má»™t nhà thÆ¡ nhÆ° thế chỉ có thể xuất hiện và o ná»a sau thế kỉ hai mÆ°Æ¡i và chỉ ở nÆ°á»›c Nga – không phải nÆ°á»›c Nga trÆ°á»›c cách mạng, mà chỉ ở nÆ°á»›c Nga xô viết vá»›i hệ thống má»™t đảng, kiểm duyệt, khó Ä‘i lại. Tôi cám Æ¡n thế kỉ hai mÆ°Æ¡i, bởi vì tôi không có thế kỉ nà o khác. Tôi mang trong mình những căn bệnh của thế kỉ nà y, những hi vá»ng, lầm lạc, sợ hãi của nó, sá»± hạn chế, sá»± Ä‘iên cuồng của nó, những cÆ¡n hoà i nghi, cÆ¡n hoang tưởng tá»± đại, và lạy Chúa, cả niá»m tin ngây thÆ¡ nhÆ°ng không sao chữa nổi là tình bác ái của má»i ngÆ°á»i dẫu sao vẫn có thể có được."Notes:
* Còn ngÆ°á»i Việt Nam, thói quen ngÆ°á»i Việt là m đổ máu ngÆ°á»i Việt bắt đầu từ thá»i Mạc-Lê, Trịnh- Nguyá»…n phân tranh và tiếp tục trong 400 năm sau đấy. Trừ những khi có giặc ngoại xâm còn lịch sá» Việt Nam từ thá»i Mạc- Lê thế ká»· 17, Trịnh -Nguyá»…n thế ká»· 18, Tây SÆ¡n- Nguyá»…n Ãnh, cuối thế ká»· 18, đầu thế ká»· 19 cho tá»›i Bắc Viêt- Nam Việt trong thế ká»· 20, luôn là thá»i kỳ ngÆ°á»i Việt là m đổ máu Việt. HÆ¡n thế, hầu hết các trÆ°á»ng hợp "ngoại xâm" xảy ra Ä‘á»u do má»™t bên ngÆ°á»i Việt "má»i" và o để giúp đánh bên kia: Lê Chiêu Thống cầu Thanh, Nguyá»…n Ãnh cầu viện Xiêm, Lê Văn Khôi cầu viện Xiêm.. Và cuá»™c chiến Quốc- Cá»™ng thế ká»· 20 vá»›i hÆ¡n 4 triệu ngÆ°á»i chết!
** Câu nà y là m tôi nhắc tá»›i ý của Pushkin mà Solzhenitsyn nhắc tá»›i: "Vá»›i loà i bò, tá»± do tháºt vô Ãch. Ãch và roi là những gì Ä‘á»i Ä‘á»i chúng biết"
+ Evtushenko chÃnh là tác giả bà i thÆ¡ "Nói". Khi nghe Nguyá»…n Việt Chiến nói tại phiên tòa báo chÃ, bất giác, tôi nhá»› đến bà i thÆ¡ nà y. Tôi nghÄ© Evtushenko là má»™t nhà thÆ¡ "chÃnh trá»±c bình thÆ°á»ng", ông không có sá»± ngạo nghá»… nhÆ° Brodsky hay niá»m tin vững chắc của Solzhenitsyn. Trong phiên tòa xá» Brodsky vá» tá»™i lang thang, viên thẩm phán há»i ông: "Ai thừa nháºn anh là nhà thÆ¡? Ai Ä‘Æ°a tên anh và o hà ng ngÅ© các nhà thÆ¡" Brodsky nói: "Không ai. Ai có thể Ä‘Æ°a tôi và o hà ng ngÅ© nhân loại". Evtushenko không có sá»± ngạo nghá»… nhÆ° váºy, có lẽ cÅ©ng vì thế mà ông bị Brodsky ghét, cho rằng Evtushenko chỉ dám nói những gì được phép nói. NhÆ°ng giữ được sá»± chÃnh trá»±c thông thÆ°á»ng trong má»™t xã há»™i yêu cầu tất cả phải tuân thủ dối trá, đó lại là can đảm.
Nói
Evtushenko
Anh là ngÆ°á»i can đảm, há» bảo tôi.
Không phải.
Can đảm chưa bao giỠlà phẩm chất của tôi
Chỉ có Ä‘iá»u tôi nghÄ©
Tháºt bất công nếu tá»± hạ mình nhÆ° nhiá»u kẻ khác.
Có những ná»n móng chẳng được phép lung lay.
Và giá»ng của tôi không là m gì hÆ¡n lÃ
CÆ°á»i nhạo những dối lừa rá»—ng tuếch;
Tôi không là m gì hơn là viết, tôi không tố giác ai,
Không tự gạch bỠnhững gì tôi nghĩ,
Tôi bảo vệ những ngÆ°á»i xứng đáng,
Và gá»i đúng tên những kẻ bất tà i
(là m Ä‘iá»u dù sao cÅ©ng phải là m).
Và giỠđây hỠbảo tôi rằng tôi can đảm.
Con cái chúng ta sẽ phải xấu hổ nhÆ°á»ng nà o
Khi cuối cùng chúng được báo đáp cho những nỗi khiếp sợ nà y
Chúng sẽ nhá»› vá» cái thá»i kỳ lạ
Khi sá»± chÃnh trá»±c bình thÆ°á»ng cÅ©ng giống nhÆ° lòng can đảm
No comments:
Post a Comment