Có lẽ cảm giác buồn bã đó là từ cái án nhà báo Việt Chiến phải nháºn, sau những ná»— lá»±c của anh nhằm chứng minh mình vô tá»™i, anh đã phải trả má»™t cái giá đắt. Chắc chắn rằng nếu anh Chiến thà nh khẩn nhÆ° anh Hải, tôi sẽ không có cảm giác buồn bã nhÆ° thế, mà sẽ cảm thấy rằng má»i sá»± Ä‘á»u diá»…n ra nhÆ° nó vẫn thế. Hay nếu anh Chiến cÅ©ng kịp thá»i “hối cải†nhÆ° Thượng tá Huynh, bất ngá» nháºn tất cả các tá»™i lá»—i trong ngà y cuối, và chỉ nhá» quyết định “khôn ngoan†và kịp thá»i trong má»™t ngà y ấy, giảm được 12 tháng nằm trong nhà tù thì tôi cÅ©ng không cảm thấy buồn nhÆ° thế. NhÆ°ng anh Chiến hoặc vì kiên trì vá»›i lòng tin của mình và o nhân phẩm, hoặc không dạn dà y kinh nghiệm chốn quan trÆ°á»ng khốc liệt nhÆ° Thượng tá Huynh, nên đã phải nháºn cái án 2 năm tù.
Tất nhiên so vá»›i cái án mà những ngÆ°á»i nhÆ° Nguyá»…n Văn Äà i, Lê Thị Công Nhân hay Nguyá»…n Hoà ng Hải/Äiếu Cà y phải nháºn, thì cái án của anh Chiến vẫn còn là nhẹ. NhÆ°ng các anh Chiến/ Hải không phải là những ngÆ°á»i nhÆ° anh Äiếu Cà y hay chị Công Nhân, những ngÆ°á»i lá»±a chá»n con Ä‘Æ°á»ng đấu tranh dân chủ và đã tá»± xác định những hiểm nguy có thể gặp. Há» chỉ là những ngÆ°á»i là m công việc của mình cho những tá» báo của Nhà nÆ°á»›c, viết báo, Ä‘Æ°a tin, có khi đúng, có khi hay, và hẳn cÅ©ng có những lúc dở, lúc sai. ChÃnh vì thế, thái Ä‘á»™ kiên quyết chứng minh mình vô tá»™i của anh Chiến là m tôi ban đầu ngạc nhiên, rồi cảm phục, và sau đó là buồn.
Äó là cảm giác buồn nhÆ° khi Ä‘á»c truyện Giết con chim nhại, khi ngÆ°á»i da Ä‘en bị xỠán, bất chấp các cố gắng và hy vá»ng của ngÆ°á»i luáºt sÆ° quả cảm. Là cái buồn khi chứng kiến cả má»™t bá»™ máy, má»™t hệ thống đồ sá»™ quyết định nghiá»n nát má»™t con chim, và con chim ấy vẫn cứ cố dÆ°á»›n lên, cặp má» hé mở, đôi mắt mở to, nhÆ° ngÆ¡ ngác, nhÆ° cầu cứu, nhÆ° tuyệt vá»ng.
Không, tôi không nghÄ© anh Chiến ngây thÆ¡. HÆ¡n 20 năm là m báo ná»™i chÃnh, trải qua bao nhiêu thăng trầm ở má»™t tá» báo hà ng đầu, hẳn anh là má»™t ngÆ°á»i dạn dà y kinh nghiệm trong má»™t môi trÆ°á»ng khốc liệt, nhiá»u cạm bẫy. Riêng việc anh lÆ°u trữ hà ng chục băng ghi âm đối thoại vá»›i các vị tÆ°á»›ng tá công an, các quan chức cao cấp để “phòng thân†cÅ©ng cho thấy sá»± tỉnh táo, cẩn trá»ng và kinh nghiệm của anh. Không, anh Chiến không ngây thÆ¡ để dá»… dà ng bị mắc bẫy, dá»… dà ng bị nghiá»n nát. NhÆ°ng tôi nghÄ© anh có niá»m tin và o sá»± chÃnh trá»±c và lẽ công bình, và o cái gá»i là lòng tá»± trá»ng. Lòng tá»± trá»ng có nghÄ©a là tôi có thể mắc sai lầm nhÆ°ng mắc sai lầm không phải là phạm tá»™i, rằng nếu tôi không phạm tá»™i, tôi sẽ không nháºn tá»™i. Cái lòng tin và o sá»± tá» tế của con ngÆ°á»i, và o nhân phẩm ấy khiến anh khăng khăng không nháºn tá»™i, và còn đòi công khai những băng ghi âm ghi những “chuyện Ä‘á»™ng trá»i†(theo lá»i anh Chiến tại phiên tòa) để bảo vệ mình.
NhÆ°ng có ngÆ°á»i sẽ vẫn bảo là anh Chiến ngây thÆ¡, hay anh “dạiâ€. Sá»± ngây thÆ¡ và “dại†ấy là ở chá»— anh vẫn còn tin và o lòng tá»± trá»ng và lẽ công bình trong má»™t bá»™ máy mà chỉ quyá»n và tiá»n là động cÆ¡ chi phối; và tại sao anh không biết “hèn†khi cần thiết phải hèn, nhÆ° hầu hết má»i ngÆ°á»i. Rồi đây vợ dại, con trẻ của anh, ai trông coi, chăm sóc. Rồi căn bệnh cao huyết áp ở trong tù, rồi tuổi gần 60- cái tuổi mà hồi xÆ°a, ngÆ°á»i ta sẽ là m lá»… “lên lãoâ€, sẽ được phát mÅ© ni để “mÅ© ni che tai, sá»± ai chẳng biếtâ€, vui vầy cùng con cháu.
Không theo dõi phiên tòa nhÆ°ng tôi nghÄ©, hẳn trong phiên tòa, Ãt nhất anh có hai lần tuyệt vá»ng. Lần thứ nhất là khi nghe Ä‘á» nghị án của VKS, trong đó anh Hải-ngÆ°á»i bị kết án cùng tá»™i danh- được Ä‘á» nghị án treo còn anh bị án 24-30 tháng tù. Lần thứ hai, có lẽ còn tuyệt vá»ng hÆ¡n, là khi Thượng tá Huynh bất ngá» nháºn hết má»i tá»™i lá»—i và o ngà y cuối cùng và được giảm má»™t năm tù so vá»›i mức Ä‘á» nghị. Cái cảm giác khi chỉ còn mình ở lại, khi đồng nghiệp chung án vá»›i mình được tá»± do láºp tức, được ra ngoà i ôm bạn bè, vợ con, nháºn lấy những cái bắt tay, ôm hôn, hoa tặng, lá»i chúc mừng. Còn mình tay còng được áp tải trở lại nhà giam vá»›i má»™t tÆ°Æ¡ng lai bất định, cảm giác đó hẳn tuyệt vá»ng và cay đắng. Không biết lúc đó anh có tá»± trách mình “dại†không? Cái vá»— vai chia sẻ của ngÆ°á»i đồng nghiệp sắp được ra tù lúc đó hẳn cÅ©ng chẳng thể khiến anh nguôi ngoai.
CÅ©ng có lẽ anh “dại†tháºt. Hay nhÆ° ai đó nói, anh hùng rÆ¡m. NhÆ°ng cái dại của anh khiến tôi cảm thấy thêm lòng tin và o con ngÆ°á»i, rằng không phải lúc nà o, con ngÆ°á»i cÅ©ng có thể bị khuất phục. Rằng ngÆ°á»i ta vẫn có thể sống theo nguyên tắc và lòng tin và o nhân phẩm con ngÆ°á»i, cho dù có phải trả giá vì nó.
Cuá»™c sống vẫn diá»…n ra. Hai tuần nữa, những ồn à o xung quanh sẽ lắng Ä‘i, ngÆ°á»i ta sẽ không nhắc tá»›i anh trên blog, trên báo, trên các diá»…n Ä‘Ã n nữa. Sẽ lại những câu chuyện má»›i, những nhân váºt má»›i, những vụ việc má»›i gây ồn à o. Số pháºn má»™t con ngÆ°á»i có phải là nhẹ bẫng?
Có lẽ cÅ©ng chẳng cần đến hai tuần. Ngay ngà y hôm nay, mục Tin nổi báºt của báo Tuổi Trẻ đã không nhắc gì tá»›i phiên tòa, tá»›i phóng viên báo Tuổi Trẻ má»›i được thả, chỉ có tin giá dầu, chứng khoán, kẹt xe ở Sà i Gòn....Trong mục Pháp luáºt trên báo nà y, nếu tinh mắt má»›i thấy má»™t mẩu tin dà i đúng 300 chữ vá» kết quả vụ án: "Tuyên phạt ông Phạm Xuân Quắc mức cảnh cáo "
NhÆ°ng dẫu váºy, tôi vẫn nghÄ© anh là má»™t ngÆ°á»i thà nh công. Trong tÆ° cách má»™t nhà báo, những gì anh thể hiện ở phiên tòa có tác dụng nhÆ° má»™t phóng sá»± chân thá»±c nhất, má»™t “ký sá»± pháp đình†đầy đủ nhất vá» bá»™ mặt cá»
§a ná»n tÆ° pháp Việt Nam. Và thái Ä‘á»™ của anh khiến ngÆ°á»i ta còn có thể tin tưởng rằng trong ná»n báo chà ốm yếu và méo xẹo nà y vẫn có những nhà báo tin tưởng và o sá»± tháºt, và chiến đấu tá»›i cùng vì niá»m tin đó. Bởi lẽ sá»± tháºt là nguyên tắc lá»›n nhất, là đối tượng quan trá»ng nhất của nghá» báo, cho dù không phải dá»… dà ng gì để chạm được và o nó- nhất là khi sá»± dối trá đã trở thà nh má»™t thứ quy Æ°á»›c, rà ng buá»™c tất cả bằng những chiếc vòi bạch tuá»™c.
NhÆ°ng có lẽ cÅ©ng vì niá»m tin và o sá»± tháºt đó mà ngÆ°á»i ta cấm gá»i anh là nhà báo, và biến anh thà nh “nguyên nhà báoâ€?
Äiá»u lá»›n nhất má»™t nhà thÆ¡ có thể là m là khiến ngÆ°á»i ta rung cảm và xúc Ä‘á»™ng trÆ°á»›c những gì tốt đẹp. Anh cÅ©ng là m được Ä‘iá»u đó ngà y hôm qua.
Như một bà i thơ hay và buồn của anh từng khiến tôi xúc động.
Mùa thu không trở lại
Nguyễn Việt Chiến
Cô bé ấy có một lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong
Em ngủ rồi, em có dáºy nữa không ?
Mùa thu tiá»…n anh qua miá»n phố vắng
Má»ng manh quá lá»i yêu không đủ ấm
Những đam mê ngà y ấy ngỡ xa rồi
Ná»—i buồn chiá»u ta uống vá»›i ta thôi
Em nhÆ° cá», em là m ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có tháºt
Em một mình đốt hết cả mùa thu
Ở bên kia thà nh phố có sương mù
Ai hát đấy, ta buồn như cỠdại
Dáºy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nà o trên cỠhãy còn xanh...
No comments:
Post a Comment